pacman, rainbows, and roller s
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325103

Bình chọn: 9.5.00/10/510 lượt.



“Cố Học Văn.” Cô thu hồi ý nghĩ ban đầu rằng Cố Học Văn cũng có chỗ đáng khen, con người này, chẳng những là cầm thú háo sắc, mà

miệng lưỡi còn ti tiện nữa.

Oán hận cất điện thoại vào trong túi, cũng không thèm nhìn Cố Học Văn, lướt qua đi ra phía cổng.

Đêm mùa hè có chút nóng bức. Tả Phán Tình lướt qua xe của Cố Học Văn rồi

hướng thẳng đường cái mà đi. Cánh tay bị Cố Học Văn giữ chặt.

“Cô đi đâu?”

“Về nhà.” Tả Phán Tình bỏ tay anh ra: “Không được sao?”

Cố Học Văn mím môi càng chặt hơn, chống lại ánh mắt quật cường của cô: “Cô có biết chúng ta từ đâu tới đây không?”

“Tôi không biết.” Tả Phán Tình không chịu thua đối diện với anh: “Nhưng mà tôi sẽ hỏi, tôi tin là tôi có thể hỏi được đường.”

Cố Học Văn phản ứng mạnh mẽ kéo tay cô, mang cô lên xe.

“Anh để tôi xuống xe, anh đừng tưởng tôi không ngồi xe anh thì không thể về nhà. Nếu anh không tình nguyện, thì về một mình đi.”

Tả Phán Tình không muốn nhìn thấy anh ta.

Nếu như đã ghét cô, tại sao còn nói muốn lấy cô?

Cố Học Văn cũng không cùng cô tranh cãi, một mạch im lặng mở cửa xe, từ

đầu tới cuối cũng không nói thêm một câu với Tả Phán Tình.

Về đến nhà, đã mười hai giờ. Người lớn đã ngủ hết. Tả Phán Tình tuy không tình nguyện nhưng cô lại không biết đường, chỉ có thể đi theo Cố Học Văn.

Trở lại căn phòng cô nghỉ ngơi lúc chiều, đang định lấy áo ngủ trong vali

đi tắm rửa, lại phát hiện Cố Học Văn đứng trong phòng không chịu đi.

“Này. Anh còn ở đây làm gì?”

“Đây là phòng của tôi.”

“Cái gì?” Giọng nói vân đạm phong kinh kia, làm cho Tả Phán Tình cảm thấy

nhức đầu: “Đây, đây không phải phòng dành cho khách sao?”

“Cô nghĩ rằng mẹ tôi sẽ để cô ngủ ở phòng khách sao?”

Cố Học Văn lờ đi cái bộ dáng ngu ngốc đứng đó của cô, trực tiếp đi đến

trước cửa phòng tắm, muốn đi vào tắm rửa. Tả Phán Tình bước nhanh đến

trước mặt anh.

“Anh, anh không nói với tôi.”

“Bây giờ cô biết rồi?”

“Anh không thể ngủ ở đây.” Tả Phán Tình thái độ kiên quyết: “Nhà các người

lớn như vậy, hẳn là còn có nhiều phòng khác. Anh đi phòng khác mà ngủ.”

Vẻ khẩn trương cùng kháng cự trên mặt cô, làm khuôn mặt cương nghị của Cố

Học Văn nhiễm ba phần tà khí, tay khoanh trước ngực, môi mỏng hơi nhuốm

vẻ tươi cười khó đoán: “Thế nào? Sợ tôi ăn cô hả?”

“Đương nhiên

rồi?” Tả Phán Tình cũng không quên giấc mộng hôm nay của mình: “Tôi đã

nói rồi, cầm thú trước sau gì vẫn là cầm thú, không có khả năng vì lớp

da người mà có nhiều thêm nhân tính.”

Sắc mặt Cố Học Văn lập tức

trở nên khó coi, khóe môi cười bởn cợt đã không còn, nhìn chằm chằm mặt

Tả Phán Tình, bất thình lình giữ tay cô lại, hài lòng nhìn thấy cô vì

động tác của anh mà càng khẩn trương.

Rồi sau đó lại xoaytay cô

vòng một vòng, thân thể cô đã bị Cố Học Văn mời ra ngoài. Anh rảo bước

vào phòng tắm, lúc sắp đóng cửa phòng tắm thì ngừng động tác, liếc nhìn

Tả Phán Tình đang đứng luống cuống.

“Yên tâm, hiện tại tôi không có hứng thú với gà.” Edit : Sakuraky

Beta : Phong Vũ

“Yên tâm, hiện tại tôi không có hứng thú với gà.”

Tiếng nói vừa dứt, cánh cửa phòng tắm trước mặt Tả Phán Tình đóng sầm lại, mắt hạnh của cô trừng thật lớn, cô vung tay dùng sức đập vào cửa: “Cố Học Văn, anh đi ra đây, anh nói ai là gà? Anh có gan nói lại một lần nữa xem?”

Cô tức tối la hét: “Tôi bảo anh ra đây, anh có nghe thấy không?”

Bên trong không có tiếng động nào, Tả Phán Tình cảm thấy hơi hoảng hốt, lại ra sức đập đập cửa: “Cố Học Văn, anh ra đây, mau nói cho rõ ràng.”

Cửa đột nhiên mở, Cố Học Văn để trần phần ngực nhìn cô, vẻ mặt tràn đầy châm chọc: “Sao vậy? Muốn tắm uyên ương với tôi hả?”

“Đồ không biết xấu hổ, ai muốn tắm uyên ương với anh?” Tả Phán Tình nhìn thấy cơ thể trần trụi của anh vội che mắt lại: “Anh, anh còn chưa có mặc áo vào.”

“Tôi đi tắm, đương nhiên là không mặc quần áo rồi. Nếu cô muốn tắm cùng tôi, vậy vào luôn đi.”

Nói xong anh cũng không thèm đóng cửa liền quay lại phòng tắm.

“Anh. Anh thật vô sỉ.” Tả Phán Tình oán hận, giận dữ đến bên giường, dù sao thì cũng không thể nhìn Cố Học Văn tắm rửa được.

Ngồi ở bên giường, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên, Tả Phán Tình lại thấy bực bội. Hôm nay chạy cả một ngày, trên người cô dinh dính mồ hôi rất khó chịu. Bây giờ chỉ muốn được tắm nước ấm rồi ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng mà căn phòng này là của cái tên khốn kiếp đó, cô phải ngủ như thế nào đây?

Ánh mắt lại đảo khắp phòng, buổi chiều tâm tình cô quả thật rất loạn, nên cũng không kịp nhìn rõ. Căn phòng có diện tích không nhỏ được thiết kế rất lịch sự, tao nhã, phía trước mặt là một giá sách được sắp xếp ngăn nắp đâu vào đấy, toàn là sách quân sự, hướng đối diện với giường còn có chiếc màn hình tinh thể lỏng đa năng. Bên ngoài còn có một căn phòng làm việc trang hoàng cực kỳ tao nhã.

Tên khốn khiếp ấy nói đây là phòng anh ta, trời ạ, vì sao lúc chiều cô lại không nhận ra nhỉ?

“Tả Phán Tình, mày đúng là ngốc mà. Ngốc hết chỗ nói.”

Tả Phán Tình vừa phiền muộn lại vừa rối loạn, ở trong phòng ngây ngốc chưa đủ, còn đi đến phòng làm việc bên ngoài tiếp tục ngẩn ngơ.

Quanh cánh cửa phòng khôn