Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215140

Bình chọn: 8.5.00/10/1514 lượt.

? Lại để cho anh rất muốn liều mạng tháo vải vóc chướng mắt trên người cô ra, đè cô đến trên giường chà đạp. Lại một phen kích động, nhưng nghĩ đến cô mới mất đi đứa bé, thân thể của cô vẫn còn rất yếu ớt, chịu không được ham muốn của anh, anh lại ảo não.

Muốn cùng không thể giãy giụa, mâu thuẫn khiến Lãnh An Thần chưa từng có, tâm tình đột nhiên trở nên phiền não, tay căng thẳng đặt tại hai bờ vai của cô, nhấc cô lên, "Dừng lại!"

Đột nhiên lạnh nhạt, hù sợ sắc mặt cô một mảnh trắng bệch, thậm chí có chút hốt hoảng không biết làm sao.

Xem quen rồi bộ dáng cô tỉnh táo kiềm chế, giờ phút này cô thật đúng là để cho anh động lòng, Lãnh An Thần giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mở miệng, "Cởi quần áo, toàn bộ cởi xuống, một cái đều không cho lưu!"

Lời như vậy khiến Đoan Mộc Mộc cảm thấy nhục nhã, cặp mắt lập tức chen lên một tầng hơi nước, "Anh nói để cho tôi chủ động, tại sao phải cầu xin tôi cởi quần áo, thời điểm nên cởi, tôi tự nhiên sẽ cởi!"

Quật cường của cô lại nổi lên, để cho anh cả kinh, đúng lúc này, cô giận dỗi, áo sơ mi khó khăn lắm đeo trên đầu vai cởi xuống vứt bỏ, sau đó kéo quần jean của chính mình . . . . . .

Chỉ trong chốc lát, cô giống như con nít lõa thể hiện lên ở đáy mắt anh, làn da gốm sứ, gai chính mắt anh cũng đau.

Lãnh An Thần ngay cả hít thở cũng khó khăn, cánh tay dài của anh chụp tới kéo cô tới đây, "Nếu em chủ động, như vậy không phải nên cởi cho anh rồi ư?"

Anh lôi kéo tay của cô dọc theo quần dài của mình, sau đó thả ra mình vật đã sớm ưỡn thẳng dâng trào.

Vật cứng to lớn dọa sợ Đoan Mộc Mộc không dám nhìn, chỉ là mặt còn chưa có chuyển, liền bị anh đè xuống ——

Một giây kế tiếp, khoang miệng nho nhỏ của cô bị nhồi vào. . . . . .

Nếu anh không thể muốn cô như vậy, vậy thì đổi loại cách thức khác.

"Ách ừ. . . . . ." Đoan Mộc Mộc không thoải mái kháng nghị, cũng tiếp xúc được với ánh mắt của anh thì chỉ có thể nhịn xuống.

Vách tường trong miệng cô ướt át mềm mại như vậy, mấu chốt là rất chặt, ngậm chính xương anh cũng giòn rồi, Lãnh An Thần nhắm mắt lại, đầu nâng lên thật cao, gáy ưỡn ra, "Ừ, a. . . . . . ."

Người đàn ông kêu ra là chuyện rất mất mặt, nhưng anh đã không khống chế được mình, người phụ nữ này tốt đẹp hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của anh, trong số phụ nữ đông đảo của Lãnh An Thần, không phải là không có ai bởi vì anh mà làm như vậy, nhưng tuyệt đối không có một lần để cho anh mất khống chế giống như bây giờ.

"Nhúc nhích. . . . . ." Anh bị cô ngậm quá chặt, thật sự không chịu nổi.

Đoan Mộc Mộc cũng muốn động, thậm chí muốn đem anh phun ra, nhưng anh quá lớn, căng kín tất cả không gian trong miệng cô, lưỡi nho nhỏ chen đến, kết quả cô vừa động, đầu lưỡi kia liền đã ra động tác xoáy đỉnh của anh. . . . . .

"Ách. . . . . . ." Anh lần nữa mất khống chế kêu ra tiếng.

Giờ khắc này, Lãnh An Thần thậm chí hoài nghi cô là thật không biết, hay là kỹ thuật của cô quá cao siêu, thế nào chỉ động một cái, liền để cho anh thiếu chút nữa buông khí giới đầu hàng?

Tay của anh bắt được tóc dài như hải tảo của cô, kéo đau da đều cô, nhưng anh đã không lo được nhiều như vậy, nếu như giờ phút này anh không nắm cái gì, anh sẽ có loại theo sợ hãi lập tức rơi xuống từ đám mây.

Nước mắt đảo quanh hốc mắt, cuối cùng không chịu nổi đau cùng nhục, chảy xuống, nhưng cô lại không ngăn cản được cái gì, chỉ có thể tiếp tục theo động tác của anh. . . . . .

Chợt, anh đem lấy chính mình hướng trong miệng cô lần nữa đưa đẩy, cơ hồ đẩy tới cổ họng của cô, nhất thời chọc cô muốn nôn, kết quả anh lại rút lui, cái loại cảm giác buồn nôn đó lại bị ép xuống.

Một cái tay khác nắm ngực trắng mềm, không ngừng vuốt ve, giờ phút này, Đoan Mộc Mộc ở dưới thân anh, giống như vô lực, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay, trắng đỏ gắn bó, mê người kiểu khác, tuyệt hảo.

Nước mắt cuồn cuộn mà rơi, không chịu khống chế của cô, nhưng cô biết nước mắt của mình cũng không đổi được anh đồng tình, cô chỉ nghĩ loại ác liệt này mau kết thúc, cho nên liều mạng phun ra nuốt vào. . . . . .

Anh nhìn thấy nước mắt của cô, cũng biết này đại biểu cái gì, thậm chí anh cũng muốn để cho mình dừng lại, nhưng căn bản không thể, giống như là ý thức của anh bị cái gì khống chế, hoàn toàn không phải do anh.

"Nhanh, nhanh hơn chút nữa. . . . . ." Anh không nhịn được kêu ra tiếng, sau đó dụng lực một cái, hình như chống đỡ đến chỗ sâu nhất, sau đó tất cả tất cả đổ xuống.

Cơ hồ là đồng thời, Đoan Mộc Mộc dùng sức đem anh đẩy ra, sau đó chạy đến bên bồn cầu nôn mửa, hận không thể đem ngũ tạng lục phủ cũng ói ra, mới có thể thoải mái, nhưng cô biết coi như ói ra, tất cả cũng không cải biến được.

Cổ họng cùng trong miệng đau như bị lửa thiêu, trừ rơi nước mắt, cái gì cô cũng không làm được.

Lãnh An Thần vô lực ngồi ở xe lăn, mặc cho không khí từng chút cắn nuốt trên người nhiệt độ anh, nhìn cô dùng nước lạnh rửa mặt, không ngừng súc miệng, trong lòng anh không nói được tư vị gì, quá khứ chính là dùng phương thức này muốn những phụ nữ kia thì anh cảm thấy đó là đương nhiên, nhưng giờ phút này nhìn cô như vậy, anh cảm