ăng rất nhỏ, bởi vì cô từ nơi Đỗ Vấn nghe qua, lần này Lãnh An Thần làm là chuẩn bị mười đủ mười, hơn nữa Lăng Khả Tâm một mực chắc chắn chính Tô Hoa Nam chỉ điểm.
Nhìn bộ dạng cô lo lắng trùng trùng, dòng máu trong cơ thể Lãnh An Thần cơ hồ bị đóng băng đọng lại, "Em càng không bỏ được chú ta như vậy, anh sẽ càng muốn để chú ta chết, để cho chú ta biến mất trên thế giới này!"
Bộ dạng tàn nhẫn của anh, hình như mỗi một câu một chữ đều nhai lấy máu cùng thịt của Tô Hoa Nam.
Đoan Mộc Mộc bị sợ đến, vội vàng níu lấy ống tay áo của anh, "Đừng!"
Tròng mắt đen như kiếm đâm về phía cô, Đoan Mộc Mộc cảm thấy bén nhọn này có thể cắt da, nhưng cô vẫn suy nghĩ muốn thử một chút, "Có thể bỏ qua cho anh ấy được không, ít nhất đừng làm cho anh ấy ngồi tù. . . . . ."
"Như vậy em vẫn còn có thể nhìn thấy chú ta, cùng chú ta vụng trộm thông giao có đúng hay không?" Giọng của Lãnh An Thần âm trắc trắc, nhưng trong lòng thì biển dấm sôi trào.
Cô gái này biết rõ anh kiêng kỵ cái gì, cố tình làm ngược ý anh!
"Tôi không có" Đoan Mộc Mộc cũng cố chấp không đứng lên, "Chuyện giữa tôi và anh ấy đã qua, hơn nữa hiện tại tôi là vợ anh, đã không còn nửa điểm khả năng với anh ấy."
"Vậy sao? Anh chính là nhớ em thời thời khắc khắc đều muốn ly hôn với anh, chẳng lẽ không chính là vì đang cùng nhau sao?" Lãnh An Thần hỏi ngược lại.
Đoan Mộc Mộc lắc đầu, "Tôi không có xấu xa như anh nghĩ, trong lòng của tôi sớm đã không còn anh ấy."
Cô thực sự nói thật, không biết bắt đầu từ khi nào, người đàn ông trước mắt này đã thay thế vị trí của Tô Hoa Nam, khống chế hỉ nộ ái ố của cô.
"Nói như vậy, trong lòng của em chỉ có anh?" Anh tiến tới gần, khơi cằm của cô lên, thẳng tắp canh chừng mắt cô.
Đoan Mộc Mộc không biết trả lời như thế nào, cắn cắn môi, "Anh không tin thì thôi!"
"Anh tin hay không tin không quan trọng" Tròng mắt đen của Lãnh An Thần nheo lại, "Nhưng em có thể chứng minh cho anh xem!"
Chứng minh cho anh xem? Chứng minh như thế nào?
"Dùng hành động của em để chứng minh, thân thể cùng trái tim của em đều là của anh" Anh phủ xuống, dán bên tai của cô nói nhỏ, hơi thở phun tại cổ của cô, kích thích một tầng run rẩy. Đoan Mộc Mộc lui về phía sau một bước, từ trong hơi thở của anh, cô đã rõ ràng anh muốn cái gì rồi?
Không thể không từng có vui mừng hợp lại với anh, nhưng ở dưới tình huống này, cô thật không nghĩ, nhưng hình như cũng không có biện pháp khác.
Lãnh An Thần nhìn cô, ánh mắt kia lộ ra không tốt, càng giống như là chế giễu, giống như đang nói..., không dám sao?
Vừa nghĩ tới nếu như vụ án này thật đã định sẵn kết cục, Tô Hoa Nam phải chịu giam cầm ba năm trở lên, Đoan Mộc Mộc cũng không nhẫn tâm.
Thôi, dù sao thân thể cô sớm đã bị anh chiếm qua, nhiều hơn lần nữa cũng không sao, Đoan Mộc Mộc không tiếp tục nhiều lời nữa, mà đi hai bước hướng trước mặt anh, ngón tay mảnh khảnh rơi vào lồng ngực của mình.
Từng nút cài thủy tinh một được cởi ra, áo khoác theo da thịt y hệt tơ lụa rơi xuống, lộ ra áo ngực mỏng manh bên trong. . . . . .
Vật mềm mại trắng như tuyết được bao bọc trong áo ngực, đen nhánh so với trắng tinh càng thêm kích thích con mắt người, xinh đẹp làm cho người ta nhìn thấy mà ghê.
Một giây kế tiếp, bàn tay Đoan Mộc Mộc đến phía sau, nhẹ nhàng câu, trong không khí truyền đến một tiếng “tách” giòn vang, chỉ thấy hai con Tiểu Bạch Thỏ trước ngực cô nhất thời nhảy ra ngoài như gặp phải đại xá, đặc biệt là hai quả hồng còn run rẩy mấy cái, tất cả nhất thời khiến hô hấp của Lãnh An Thần chìm xuống.
Da thịt của cô trắng noãn mà trắng nõn, giống như sữa tươi bánh pút-đing mới xuất lô, quả hồng như anh đào chín muồi, rung động chờ người hái. . . . . .
Anh vốn ngồi, quả hồng của cô vừa vặn ở bên mồm anh, cũng khắc chế không nổi nữa, Lãnh An Thần há mồm ngậm vào. . . . . .
Anh coi sóc hòa thân hôn khiến thân thể Đoan Mộc Mộc nhanh chóng nóng lên, hơn nữa cô cảm thấy anh cũng như thế, trong không khí tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, tựa hồ đang tỏ rõ sắp sửa xảy ra cái gì.
Đoan Mộc Mộc cắn cắn môi, vào thời điểm mấu chốt giữ lấy đầu của anh, âm thanh run rẩy mở miệng, "Rút lui vụ án này!"
Nháy mắt, tất cả nhiệt tình của Lãnh An Thần như bị tưới một chậu nước lạnh, tròng mắt đen như mực nhuộm nhìn chòng chọc vào cô, một bộ muốn ăn cô, phụ nữ dám ở loại thời điểm này ra điều kiện với anh, cô vẫn là đầu tiên.
"Nếu như mà anh không nói gì!" Anh lạnh lùng mở miệng.
"Vậy thì không nên đụng tôi!" Đoan Mộc Mộc rất là kiên quyết.
Một giây kế tiếp ——
Phịch một tiếng, âm thanh vật cứng ngã xuống đất, Đoan Mộc Mộc bị anh hất ra, ngã lên sàn nhà cứng rắn, toàn thân đau đến nứt ra.
"Nói điều kiện với tôi, cô gái, em quá coi trọng bản thân mình rồi" Lãnh An Thần thật cả giận, chưa bao giờ âu hỏa (bị tức giận đến phát hỏa) giống như bây giờ.
Đoan Mộc Mộc chống đất đứng lên, vừa sửa sang lại y phục của mình, vừa nói, "Anh đã không muốn, vậy coi như xong, tôi nghĩ bằng việc tôi đây phó thân thể, vẫn còn có thể tìm được người đàn ông khác giúp tôi!"
Cô nói xong, hướng anh cười dịu dàng một tiếng, xoay người muố
