n đi.
Trước mắt Lãnh An Thần thoáng qua hình ảnh cô bị người đàn ông khác hôn, thoáng qua tình cảnh cô với bộ dáng kiều mỵ nằm ở dưới thân người đàn ông khác thừa hoan, nháy mắt, đố kị cùng lửa giận phá hủy tất cả.
Anh lấy một tay níu cô lại, sau đó mạnh mẽ kéo trở lại, thậm chí không quan tâm đến thương tích trên đùi, hung hăng ấn cô xuống đùi mình, "Có thể rút đơn kiện, nhưng anh muốn em dùng thân thể của em lấy lòng anh!"
Mặt của Đoan Mộc Mộc run lên, những lời này của anh làm sao đều nghe được giống như coi cô thành cô gái Phong Nguyệt.
"Không muốn sao?" Thấy cô chần chờ, Lãnh An Thần hừ một tiếng, "Cầu người nên có thành ý!"
Môi của anh dính vào bên tai cô, hô hấp tiêm nhiễm bên tai cô, một đôi bàn tay gắn vào nơi mềm mại, dùng sức vuốt ve.
Đoan Mộc Mộc xoay người mặt đối mặt cùng anh, trong mắt sương mù mênh mông muốn ngã, "Không phải là tôi không có thành ý, mà là anh căn bản không nói đạo lý."
Âm thanh của cô tắc nghẹn, lộ ra uất ức của cô, lòng của Lãnh An Thần nháy mắt liền mềm nhũn, "Anh biết lý lẽ hay không không quan trọng, quan trọng là em căn bản không muốn cứu chú ta."
"Không phải" Đoan Mộc Mộc vội vàng phủ nhận, nếu như cô không muốn cứu Tô Hoa Nam, cũng không cần ở chỗ này chịu anh nhục nhã.
"Vậy thì lấy lòng anh, chủ động lấy lòng. . . . . ." Lãnh An Thần ngậm dái tai của cô, mềm nhũn, trơn bóng, giống như là viên kẹo thượng hạng.
Thần kinh Đoan Mộc Mộc căng thẳng, trong óc cô trống rỗng, lấy lòng anh? Thế nào lấy lòng?
"Hiện tại đổi ý còn kịp. . . . . . ." Không thấy cô có động tác, Lãnh An Thần trầm giọng mở miệng.
Thân thể Đoan Mộc Mộc gầy yếu giống như lông vũ bị hoảng sợ, run rẩy không thôi, một đôi tròng mắt đen cũng nhấp nháy không ngừng, "Không phải, chỉ là, chỉ là tôi không biết. . . . . . Không"
Âm thanh của cô rất nhỏ, yếu ớt như ruồi muỗi, cũng quấn lấy tâm Lãnh An Thần, "Anh dạy cho em. . . . . ." Anh nhẹ nhàng mở miệng, "Trước bắt đầu từ hôn môi. . . . . ."
Nói xong, anh ấn đầu cô áp hướng mình, sau đó lôi kéo tay của cô đi tới bộ ngực mình, cởi quần áo trên người cho anh. . . . . .
"Dùng đầu lưỡi hôn anh" Anh ngậm chặt môi của cô, hướng dẫn mơ hồ không rõ.
Theo chỉ thị của anh, cô nhẹ nhàng lộ ra đầu lưỡi, không có quy tắc khẽ liếm trên môi anh, êm ái giống như như lông vũ, để cho anh lập tức rung động, môi anh khẽ mở, dẫn dụ lưỡi cô thăm dò vào trong miệng của anh, sau đó sẽ cùng anh quấn lấy.
Ở phương diện này cô thật rất đần, miệng hoàn toàn đã không có lanh lợi như trước cùng anh cãi vã răng nhọn, anh thế nhưng lại hưng phấn không được, thậm chí thiếu chút nữa cũng không nhịn được muốn đổi khách làm chủ rồi, nhưng anh lại cực kỳ ưa thích bộ dáng trẻ trung này của cô, đặc biệt là đầu lưỡi cô cùng anh quấn lấy thì anh liền có loại cảm giác cuộc đời này tương dung không bao giờ phân biệt được.
Đoan Mộc Mộc hôn đầu lưỡi cũng mềm nhũn, mới thoáng rời anh một chút, cái miệng nhỏ ửng đỏ khẽ nhếch, thở hổn hển, giống như cá thiếu nước, một đôi tròng mắt đen nhìn anh, tựa như hướng tới anh cầu xin chỉ thị bước tiếp theo nên làm như thế nào?
Anh đem cằm mới vừa lún phún chòm râu áp vào khóe môi cô, ánh mắt hướng cô ý bảo tiếp tục, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy không thoải mái, nhưng lại không dám dừng lại, chỉ có thể nhắm mắt đi xuống, nhưng xuống chút nữa đã đến cổ họng của anh, nhô lên thật cao, giống như vùng bình nguyên bên trong đột nhiên nhô ra gò núi.
Chỉ cảm thấy nơi đó cao, cô cảm thấy hôn có chút phí sức, vì vậy đưa đầu lưỡi ra liếm, lại không biết đây là khu vực mẫn cảm nhất trên toàn thân người đàn ông, hơn nữa động tác như vậy của cô, Lãnh An Thần ít có thể chống cự.
Đầu anh ngẩng cao, hướng cô dán gần hơn một chút, khích lệ cô tiếp tục, khát vọng thời gian cô hôn lâu một chút nữa, không nên rời đi quá nhanh.
Đoan Mộc Mộc tiếp thu được tín hiệu của anh, đầu lưỡi câu liếm càng thêm ra sức, rất nhanh, Lãnh An Thần liền chống đỡ không nổi, đưa tay ôm hông của cô, đem lửa nóng của chính mình áp hướng cô.
Cô kinh hãi muốn tránh, lại bị anh đặt ngay ngực, âm thanh đục ách khô khan vang lên, "Tiếp tục. . . . . ."
Cô sửng sốt, liền nghe anh còn nói, "Hôn anh giống anh hôn em vậy. . . . . ."
Anh hôn cô như vậy? Vậy chẳng phải là muốn ngậm quả hồng của anh?
Nhưng là, anh thật nhỏ. . . . . .
Chỉ là lời nói như vậy, Đoan Mộc Mộc chỉ dám nói ở trong lòng, nếu như bị anh biết cô lại cười nhạo anh, kết quả của cô khẳng định sẽ rất thê thảm!
Đoan Mộc Mộc ngậm không nổi quả hồng của anh, chỉ có thể dùng đầu lưỡi liếm, nhưng không nghĩ tới anh lại nhạy cảm như vậy, rất nhanh rõ rành rành ở dưới lưỡi nhọn của cô làm dịu lại hòn đá nhỏ nhưng cũng cứng rắn. . . . . .
Bàn tay của anh điều khiển tốc độ cô hôn cùng lộ tuyến, môi Đoan Mộc Mộc lại chuyển qua bụng anh. . . . . .
Vọt đến anh dục hỏa cũng bị đốt tới vượng nhất!
Dù biết rõ tất cả chỉ là cô lấy lòng, là vì một người đàn ông khác, nhưng vẫn thành công đem khát vọng của Lãnh An Thần kích thích đến mức tận cùng.
Nhột. . . . . .
Ngứa. . . . . .
Còn có tê dại. . . . . .
Người phụ nữ này hôn có ma lực sao