ại?
"Chú hai, chú trở về thật là nhanh đấy!" Giọng nói của Lãnh An Thần không âm không dương, nhưng nghe được, đối với sự xuất hiện của chú ta, Lãnh An Thần có một trăm cái căm tức.
Nếu như không phải là chú ta xuất hiện, Lãnh An Thần nhất định sẽ hôn thật tốt một phen cái cô gái nhỏ này rồi.
"Chuyện rất thuận lợi, làm xong đã tới rồi, hơn nữa tôi nghe nói cháu bị tai nạn xe cộ, luôn không yên lòng" Lúc nói lời này, ánh mắt của Tô Hoa Nam rơi vào trên người Đoan Mộc Mộc, bởi vì anh ta nghe nói cô lái xe.
"Sợ rằng người khiến chú hai không yên lòng không phải là cháu nhỉ?" Lãnh An Thần vừa nhìn thấy Tô Hoa Nam ở trước mặt anh không e dè nhìn chằm chằm Đoan Mộc Mộc, liền hận không thể duỗi ngón tay ra đem con ngươi chú ta kéo xuống làm bóng đá.
Tô Hoa Nam đối với Lãnh An Thần châm biếm chỉ cười nhạt một tiếng, sau đó đi thẳng tới trước mặt Đoan Mộc Mộc, "Mộc Mộc, em có sao không? Anh sắp bị hù chết."
Nếu Lãnh An Thần cũng nói rõ tâm tư của anh, anh cần gì phải giả bộ đây?
"Tô Hoa Nam, chú đừng quá mức!" Gương mặt Lãnh An Thần đều là màu xanh lá cây, anh nổi giận.
"Tiểu Thần, tôi làm trưởng bối quan tâm cháu một chút, tại sao gọi là quá mức?" Tô Hoa Nam vật lộn đọ sức bốn lượng thiên kim trở về, Lãnh An Thần tức giận thiếu chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên, chỉ tiếc chân của anh bị thương, căn bản không nhúc nhích được.
Tô Hoa Nam nhìn anh lửa giận trùng trùng lại chỉ có thể nén lấy, cười nói, "Tiểu Thần, tức giận bất lợi đối với dưỡng thương, cháu chính khống chế tốt tính tình của mình đi."
Gân xanh trên trán Lãnh An Thần nhô ra, cơ hồ muốn bể mạch máu, nhưng khi Đoan Mộc Mộc nhìn trở nên rõ ràng, Tô Hoa Nam không phải đến thăm bệnh nhân, quả thực là muốn Lãnh An Thần tức chết chứ sao.
"Hoa. . . . . . ." Cô thiếu chút nữa gọi sai, vội vàng đổi lại tên hô, đánh vỡ cục diện bế tắc tức giận đùng đùng này, "Chú hai, ngồi đi, cháu không sao, Lãnh An Thần - anh ấy cũng không có chuyện. . . . . . Cháu đi rót ly nước cho chú."
Mỗi lần đồng thời đối mặt với hai người đàn ông này, Đoan Mộc Mộc đều có cảm giác dũng khí bị xé rách, cô không muốn ở tiếp nữa, chỉ là vừa quay người lại, tay liền bị cầm, "Không cần. . . . . ."
Tô Hoa Nam cư nhiên giữ tay cô lại, hơn nữa còn ở ngay trước mặt Lãnh An Thần, đây là muốn thêm dầu vào lửa sao?
Quả nhiên, Lãnh An Thần cũng nhịn không nổi nữa, "Tô Hoa Nam, chú, CMN buông tay, trước mặt tôi liền quyến rũ bà xã của tôi, chú không sợ mẹ chú từ dưới đất bò ra ngoài bóp chết chú sao?"
Mặt của Tô Hoa Nam biến lạnh, không có người đàn ông nào có thể chịu được mẹ của mình bị vũ nhục?
Thấy tình huống không ổn, Đoan Mộc Mộc vội vàng phất tay hoà giải với Tô Hoa Nam, "Chú hai không có ý tứ gì khác, anh. . . . . ."
Chỉ nói phân nửa, Đoan Mộc Mộc liền ngừng lại, bởi vì cô cảm nhận được tức giận đến từ Lãnh An Thần. Đúng vậy, cô thay Tô Hoa Nam giải thích cái gì, làm cho cô giống như hiểu rõ hơn anh ta, đổi thành bất luận kẻ nào cũng có thể nghĩ như vậy đi!
Đoan Mộc Mộc hối hận vì mình lắm mồm, hận không thể tát mình hai cái!
Ba người đồng thời trầm mặc xuống, trong phòng bệnh yên tĩnh ngay cả cây kim rơi cũng có thể nghe được tiếng vang “lách cách”, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy lúng túng.
"Chú hai, nếu như chỉ là ngồi một chút hoặc là xem một chút, tôi nghĩ chú có thể đi" Lãnh An Thần không chút khách khí hạ lệnh đuổi khách.
Tô Hoa Nam chỉ cười nhạt, đưa điện thoại trong tay bỏ lên trên bàn, liếc nhìn Hoa Bách Hợp diễm lệ, "Thật là đẹp, là Mộc Mộc cắm sao?"
Đây đối với lời nói môi lừa đực không đúng mồm ngựa đi! di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.
Đoan Mộc Mộc thật là phục hai người đàn ông này, nhưng Tô Hoa Nam vừa hỏi như vậy, hình như lại đem đề tài kéo tới trên người cô, cô chỉ có thể lên tiếng, "Phải . . . . ."
"Em xem ánh mắt chính là không giống nhau, anh thích" Những lời này của Tô Hoa Nam như bom, bây giờ Đoan Mộc Mộc nhìn cũng không dám nhìn Lãnh An Thần một cái, trong lòng không khỏi giận dữ mắng Tô Hoa Nam, người đàn ông này là muốn hại chết cô sao?
"Ánh mắt chú hai không tồi, chỉ là rất thích đồ của người khác, bà xã của người khác" Lãnh An Thần hừ một tiếng, ý châm chọc cực kỳ rõ ràng.
Đoan Mộc Mộc muốn điên rồi, thậm chí là muốn chạy đi, hai người đàn ông này tùy tiện mắng cũng tốt, bấm cũng được, tóm lại đừng làm cho cô ở chính giữa khó xử.
"Hai người tán gẫu, tôi đi chỗ y tá hỏi một chút, hôm nay. . . . . ." Đoan Mộc Mộc còn chưa nói hết, liền bị Tô Hoa Nam cắt đứt, anh ta đương nhiên biết cô vừa chuẩn bị làm đà điểu.
"Tôi còn có một câu phải nói, nói xong cũng đi!"
Đoan Mộc Mộc đứng lại, chỉ thấy Tô Hoa Nam nhìn về phía Lãnh An Thần, đầu ngón tay còn nắm cánh Hoa Bách Hợp, "Tôi muốn hỏi, cậu thật xác định tai nạn xe cộ có liên quan đến tôi sao?"
Giống như là lỗ tai có vấn đề, Đoan Mộc Mộc cho là mình nghe lầm? Thế nào đột nhiên kéo tới tai nạn xe cộ, hơn nữa Tô Hoa Nam còn nói có liên quan tới anh ta?
Lãnh An Thần hình như cũng không ngoài ý muốn, nhàn nhạt mà cười cười, "Có liên quan hay không, cảnh sát tự sẽ cho phán quyết."
Đoan Mộc Mộc nghe đối thoại củ