ố ý giả bộ tức giận, được rồi, thật ra thì đây chẳng qua là đang uy hiếp anh!
Nghe cô nói phải đi, đáy lòng Lãnh An Thần dâng lên nỗi sợ hãi, "Không thể đi!" Đầu anh rơi đây.
"Vậy anh liền ăn nó đi!" Đoan Mộc Mộc từng bước từng bước ép sát.
Cái trán Lãnh An Thần càng ngày càng hiện rõ ba đường vạch đen, một câu nói của anh trêu chọc ôn thần, chọc ai không chọc, lại chọc phải cô? Xem ra hôm nay anh không ăn sầu riêng, cô sẽ không bỏ qua.
Không phải có đôi lời, anh hùng nguyện khom lưng vì mỹ nhân sao? Hôm nay để cho anh hy sinh một lần vì bà xã đi!
Lãnh An Thần nín thở, há mồm cắn lấy miếng sầu riêng. . . . . . .
Thật sự rất khó ăn!
Anh thiếu chút nữa liền phụt tại chỗ, Đoan Mộc Mộc làm sao sẽ không nhìn ra, lên tiếng cảnh cáo, "Không cho ói, phun liền không tính!"
Cố nén ghê tởm, Lãnh An Thần nuốt xuống, còn chưa cho anh cơ hội thở dốc, Đoan Mộc Mộc lại đem sầu riêng đưa tới, "Ăn nữa! Sầu riêng này anh không ăn hết toàn bộ, ít nhất cũng phải ăn một phần ba. . . . . . Không phải anh không biết, đây chính là đồ tốt, giá trị dinh dưỡng phong phú không nói, hơn nữa còn có kiện tỳ bổ khí, công hiệu bổ thận tráng dương. . . . . . Trước không phải anh bị hao tổn sao? Vừa đúng lúc có thể mượn cơ hội này bổ một chút!"
Lãnh An Thần muốn qua đời, cô gái này muốn hại chết anh sao? Còn bổ thận tráng dương, anh hiện tại không cần bổ, cũng không có nơi tiết giận, lại còn dám để cho anh bổ, cô chuẩn bị để cho anh dục hỏa đốt người sao?
Đoan Mộc Mộc nhìn tròng mắt đen của anh nháy mắt cũng không nháy mắt, lộ ra tà khí, Lãnh An Thần như vậy thật là đối với cô vừa yêu vừa hận, hận không thể đem lấy cô đụng ngã, xem cô còn có thể phách lối hay không?
Đụng ngã?
Chợt, một ý nghĩ tà ác thoáng qua trong đầu Lãnh An Thần. . . . . .
Cô có thể chỉnh anh, tại sao anh không thể chỉnh cô đây?
Vị sầu riêng, chắc hẳn cô cũng không thế nào thích nhỉ? Bởi vì lúc cô cầm sầu riêng, cái mũi nhỏ cũng sẽ nhăn nhíu, vậy nếu như anh dùng miệng ăn xong sầu riêng hôn cô, mùi vị đó nhất định là bất đồng chứ?
Nghĩ tới đây, Lãnh An Thần cười lạnh ở trong lòng, hé miệng, "Đến đây đi bà xã, nếu sầu riêng là một bảo vật, không ăn thật lãng phí!"
Lãnh An Thần liên tiếp ăn xong vài hớp, cho đến khi cô hài lòng để xuống không hề buộc anh nữa.
"Không nhìn ra, anh thật sự rất thích, lần sau tôi sẽ nói cho người trong công ty, thời điểm trở lại thăm anh, không cần mua trái cây khác, chỉ cần sầu riêng là tốt rồi!" Đoan Mộc Mộc vì mình hôm nay chỉnh được anh mà âm thầm hài lòng.
Đúng lúc này, chỉ thấy anh cau mày, cô sợ lập tức nhảy xa, "Anh... sẽ không phải ói chứ?"
Lãnh An Thần lắc đầu, "Không phải, hàm răng của anh giống như bị mắc kẹt, em cầm cây tăm tới đây cho anh!"
Đoan Mộc Mộc trừng mắt nhìn, một bộ dạng phó tướng tin ngưng, Lãnh An Thần lại nói một tiếng, "Mau lên, khó chịu chết!"
"Ồ!" Đoan Mộc Mộc cầm lấy cây tăm, hướng anh đến gần, nhưng giờ phút này hơi thở của anh đều là vị sầu riêng, thật sự không dễ ngửi.
Thật ra thì chỉnh anh xong, cô cũng là người bị hại, Đoan Mộc Mộc nghĩ như vậy, cũng không có chú ý tới tay người khác đã nâng lên phía sau cô, lúc cô còn không có đến gần, một cái giữ chặt cái ót của cô, sau đó hôn xuống.
Toàn bộ vị sầu riêng bao bọc vào trong miệng cô, chọc cho dạ dày cô một hồi lật khuấy, nhưng Lãnh An Thần cũng không có buông tay, mặc dù vị sầu riêng phá hư mỹ vị nguyên thủy của cô, nhưng xúc cảm của cô vẫn hút chính anh không thôi.
Môi của anh nghiền cô, vị sầu riêng tràn đầy đầu lưỡi quét quanh môi cô, anh cơ hồ đem tư vị toàn bộ cho cô. . . . . . Tại sao có thể như vậy?
Đoan Mộc Mộc không cần nụ hôn của anh, lại càng không muốn anh hôn như vậy, tay nhỏ bé của cô đẩy đánh anh, thậm chí cầm cây tăm đâm anh, nhưng anh chính là không buông tay, cho đến khi vị sầu riêng trong miệng anh đều bị hơi thở trong veo của cô thay thế, anh mới buông cô ra, "Bà xã, mùi vị này không tệ đi!"
"Lãnh An Thần, anh khốn kiếp" Đoan Mộc Mộc đứng ở bên thùng rác phun một hồi, nhưng mà cái gì cũng không phun ra được.
Nhìn cô ói, thật ra thì anh cũng rất đau lòng, nhưng ai bảo cô chỉnh mình đây?
"Về sau có bao nhiêu sầu riêng, chúng ta cũng cùng nhau ăn, anh cảm giác mùi vị cũng không tệ lắm" Sau nụ hôn này, Lãnh An Thần phát hiện mùi vị sầu riêng thật ra thì cũng không có ác tâm như vậy.
Đoan Mộc Mộc tức hộc máu, đứng lên cầm nửa viên sầu riêng còn dư lại hướng anh đập tới, lại bị anh mượn cơ hội nắm eo ếch, "Bà xã, em vẫn muốn hôn sầu riêng thì nói thẳng, làm gì phải dùng một chiêu này?"
Cái gì?
Đoan Mộc Mộc muốn điên rồi, nhưng người khác lại tựa như vẫn chưa thỏa mãn, bĩu môi lại hôn xuống ——
"Các người đều ở đây à?" Âm thanh dịu dàng quen thuộc vang lên, tiếng bước chân có lực, cắt đứt chuyện tốt của Lãnh An Thần.
Đoan Mộc Mộc nghe được âm thanh của người nào, vội vàng tránh ra từ trong ngực Lãnh An Thần, giương mắt nhìn về phía người tiến vào, một thân tây trang màu nhạt, mặt tuấn dật thanh tú, toàn thân lộ ra phong cách siêu phàm thoát trần.
Tô Hoa Nam!
Không phải anh ta ra khỏi nước rồi sao? Tại sao trở l