cau mày, "Bà xã, có thể thương lượng chuyện này hay không, về sau mắng anh thì nên thay đổi từ mới mẻ chút, ba chữ này anh nghe ngán rồi!"
Lúc này, anh còn lại vài phần ý định nói giỡn cùng cô?
Quả đấm của cô đập xuống, biết rõ anh bị thương, chịu không được đòn nghiêm trọng, nhưng một khắc này, cô chính là muốn đánh anh, vừa đánh vừa mắng, "Lãnh An Thần đừng tưởng rằng anh chết thay tôi, tôi sẽ cảm kích anh, tôi mới không. . . . . . Còn nữa coi như tôi bị hủy khuôn mặt, tôi cũng sẽ không khiến anh phụ trách. . . . . ."
Hiện tại toàn thân Lãnh An Thần giống như bị dỡ mở ra, hô hấp một cái cũng đau, dù cô đánh cũng không nặng, anh cũng đau không thôi, nhưng loại đau này anh thế nhưng lại mừng rỡ chịu đựng, đưa tay ôm cô vào lòng, "Em không phải phụ trách, anh cũng sẽ đổ thừa cho em."
Hơi thở ấm áp phun tại cần cổ của cô, chân thật như vậy, cũng phủi xuống cô sợ hãi cả đêm, Đoan Mộc Mộc không khỏi kề mặt ở ngực anh, nghe nhịp tim của anh thùng thùng, vẫn mạnh miệng, "Anh vô lại!"
"Em nói đúng rồi, rốt cuộc anh chỉ vô lại với mình em thôi!" Lãnh An Thần ôm lấy cô, cũng cảm thấy loại chết đi sống lại ôm nhau ấm áp kiểu khác.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau, cho đến khi Đoan Mộc Mộc cảm thấy lúng túng, mới chịu đứng dậy, lại bị anh đè lại, "Bà xã, chuyện đứa nhỏ thật xin lỗi, anh...anh. . . . . ."
Đoan Mộc Mộc đưa tay đè lại môi của anh, mặc dù nghe anh nói, lòng của cô lại đau, nhưng giờ phút này cô không muốn nhắc lại, dù sao bất luận bọn họ dù hối hận thế nào, dù oán thế nào, đứa bé cũng sẽ không thể trở lại, hơn nữa đã trải qua loại sống chết này, cô phát giác cô cũng không hận nổi anh, huống chi chuyện đứa nhỏ cô cũng có trách nhiệm, là cô vẫn không nói rõ ràng cho anh biết.
"Có lẽ là anh vô duyên cùng với chúng tôi đi" Đoan Mộc Mộc thở dài một tiếng.
"Về sau chúng ta còn sẽ có đứa bé" Anh mở miệng, ấy chính là chắc chắn, Đoan Mộc Mộc ngơ ngẩn.
Về sau, đứa bé. . . . . .
Bọn họ còn nữa không?
Nhưng bất luận cô có thừa nhận hay không, trận tai nạn xe cộ này thay đổi một ít!
"Xe làm sao lại không có thắng?" Đoan Mộc Mộc nghĩ đến một màn trước lúc xảy ra tai nạn xe cộ, đó là liều mạng phanh xe, cư nhiên cũng không có.
Tròng mắt đen của Lãnh An Thần chợt buộc chặt, xe của anh đều kiểm tra định kỳ, hệ thống thắng xe quan trọng như vậy, nhất định là cần phải kiểm tra, hơn nữa xe này hôm qua anh mới kiểm nghiệm, cho nên vấn đề đó tuyệt đối sẽ không xuất hiện.
Hệ thống thắng xe cố tình phá hư, đây tuyệt đối không phải tình cờ!
Một cái ý niệm thoáng qua từ trong đầu, dòng máu trong người Lãnh An Thần nhanh chóng chạy . . . . . Đỗ Vấn đứng ở giữa phòng, nghe Lãnh An Thần sắp xếp, thái độ mặc dù không có gì, nhưng ánh mắt kia cũng đã thay đổi mấy lần, cuối cùng hứa hẹn nói: "Tổng giám đốc, cậu buông tay đi, chuyện này tôi sẽ tra rõ ràng mọi chuyện."
"Ừ" Lãnh An Thần gật đầu, "Nhất định không nên bứt dây động rừng."
"Tôi hiểu!" Đỗ Vấn đáp xong, còn nói, "Hai ngày nay Lam tiểu thư vẫn gọi điện thoại tìm anh, tôi...tôi không biết nên nói thế nào?"
Lãnh An Thần nhớ tới đêm hôm xảy ra tai nạn xe cộ, cô gọi điện thoại tới, cũng chính bởi vì cú điện thoại này, Đoan Mộc Mộc hỏa công tâm đạp ga đến lớn nhất, nếu như không phải là như vậy, có lẽ cũng sẽ không có trận tai nạn xe này.
Chuyện đời chính là sao khéo thế, mặc dù anh bởi vì tai nạn xe cộ mà bị thương, nhưng cũng lấy được tha thứ của Đoan Mộc Mộc, coi như là vì họa được phúc đi!
"Cậu nói cho cô ấy biết tôi không sao, chỉ là gần đây tương đối bận rộn, đợi qua một thời gian ngắn tôi đi thăm cô ta" Lam Y Nhiên đi nước ngoài bồi dưỡng thiết thời trang kế, đây là Lãnh An Thần chi cho cô ta, bởi vì anh đã phát hiện kẹp ở giữa hai cô gái thật quá mệt mỏi.
Lúc Đoan Mộc Mộc tiến vào, vừa đúng lúc nghe được nửa câu nói sau của Lãnh An Thần, thuận miệng hỏi, "Anh phải đi thăm người nào?"
"Ách. . . . . ." Lãnh An Thần không biết anh và Đỗ Vấn nói, cô nghe vào bao nhiêu, không dám quả quyết trả lời.
"Thế nào?" Không nghe được đáp án, Đoan Mộc có chút buồn bực, vừa nhìn về phía Đỗ Vấn, "Đỗ Vấn, anh nói. . . . . ."
"Em không biết, một vị nhân viên trong công ty" Lãnh An Thần nhanh chóng giành đáp.
Ánh mắt Đoan Mộc Mộc khi xuyên qua hai hiệp giữa hai người bọn họ, hừ một tiếng, "Vừa nhìn bộ dáng của các người cũng biết có mờ ám."
Vốn là chột dạ, Lãnh An Thần nghe nói như thế, lập tức hướng Đỗ Vấn nháy mắt, Đỗ Vấn hiểu ý cười cười, "Tổng giám đốc phu nhân, thật không có, tôi đi trước, cô bảo tổng giám đốc đừng quá liều mạng, những tài liệu kia giữ ở mức độ vừa phải là tốt rồi!"
Đỗ Vấn lách người, Lãnh An Thần nhìn một túi đồ lớn trong tay Đoan Mộc Mộc, vội vàng nói sang chuyện khác, "Em mua cái gì?"
"Vật dụng hàng ngày" Đoan Mộc Mộc nói qua đặt đồ trên ghế sofa.
"Cái gì là vật dùng hàng ngày?" Bây giờ Lãnh An Thần cơ hồ coi như là không có chuyện nói nhảm với Đoan Mộc Mộc, mặc dù cô không hề coi như đại địch với anh nữa, nhưng anh có thể cảm thấy, giữa bọn họ vẫn có sợi dây xa cách.
Chỉ là không đợi Đoan Mộc Mộc trả lời, lại có người đi vào phòng