Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210723

Bình chọn: 8.5.00/10/1072 lượt.

chị dâu vẫn tương đối đáng tin hơn, hiện tại tôi trở lại chính là muốn giúp chị đánh lui cô gái kia… Đoan Mộc Mộc, chị vẫn luôn làm tôi bội phục, giống như là đánh không chết, lần này cũng thế!”

Hoàn toàn không ngờ tới Lãnh Ngọc Thù sẽ nói ra những lời ấy với mình, đầu Đoan Mộc Mộc trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đại khái nhìn thấu sự khác thường của cô, Lãnh Ngọc Thù vỗ xuống bả vai Đoan Mộc Mộc, “Không cần cảm kích tôi…tôi không phải giúp chị, tôi đang giúp anh tôi, tôi không hi vọng anh ấy lại bị cô gái kia hại chết lần nữa.”

Đoan Mộc Mộc sửng sốt, nhưng không đợi cô nói nữa, Lãnh Ngọc Thù liền ngáp một cái, “Ngồi máy bay cả đêm, buồn ngủ rồi, tôi đi bổ sung tinh thần, chờ tôi tỉnh ngủ sẽ nghiên cứu đối sách!”

Nhìn bóng dáng Lãnh Ngọc Thù biến mất ở cầu thang, Đoan Mộc Mộc khẽ mỉm cười, cô không ngờ cô em chồng vẫn coi mình như cái gai trong mắt vào thời điểm này lại đứng về phía mình.

Thật ra thì cô cũng không phải cô độc bất lực, không phải sao?

Cao ốc Lãnh thị.

Đôi tay Lãnh An Thần cắm ở trong túi quần, cặp mắt nhìn ngoài cửa sổ, rõ ràng trước mắt là một mảnh ánh nắng mặt trời rực rỡ, nhưng đáy mắt anh lại bao trùm tối tăm, kết quả thám tử tư điều tra vẫn vang lên bên lỗ tai anh––

“… Tần tiểu thư thực chất lui tới mật thiết cùng một người tên là Lý Hạ Đằng, hơn nữa mỗi lần giao dịch số tiền cũng rất lớn, mặt khác cô ta cũng có lui tới với một người đàn ông nước ngoài tên là Jick…”

Lý Hạ Đằng, Jick…

Bọn họ đều là ai?

“Rè rè ––”Điện thoại di động anh để ở trên bàn đột nhiên vang lên, cắt đứt anh trầm tư.

Đi tới, cầm điện thoại di động lên, người điện tới là Tần Quỳnh ––

“A lô!”

“An Thần, là em!”

“Ừ, chuyện gì?”

“Anh có rảnh không?”

“…”

“Em muốn ăn bữa cơm cùng anh!”

Lãnh An Thần giơ tay lên, nhìn đồng hồ nổi tiếng trên cổ tay một chút, chần chờ hai giây, đáp một chữ, “Được!”

Nhà hàng Pháp.

Đoan Mộc Mộc nhìn Khang Vũ Thác trước mặt, vẻ mặt có chút không tự nhiên, cô thế nào cũng không ngờ tới, anh sẽ hẹn mình ăn cơm.

“Làm gì nhìn anh như vậy, có phải cảm thấy anh đẹp trai hơn so với bốn năm trước hay không?” Khang Vũ Thác dùng giọng hòa nhã nói chuyện với cô, muốn hóa giải u sầu trên mặt cô .

Nghe anh nói như vậy, Đoan Mộc Mộc cong miệng, “Dạ, đẹp trai trên trời có dưới đất không!”

“Đó là đương nhiên!” Khang Vũ Thác không chút khiêm tốn, “Anh ấy đối xử với em thế nào?”

Chuyện đột nhiên chuyển khiến nụ cười trên mặt Đoan Mộc Mộc cứng đờ, nhưng rất nhanh cười trừ, “Rất tốt!”

“Cái gì gọi là rất tốt?” Khang Vũ Thác không yên lòng hỏi ngược.

“Chính là không coi tôi như người xa lạ” Đoan Mộc Mộc cũng không hình dung ra được loại cảm giác đó.

Khang Vũ Thác cau mày, “Ý của em là không đem em thành người xa lạ đẩy ra đúng không? Nhưng hai người là vợ chồng, không phải hình thức chung sống của hai người, em…”

“Vũ Thác” Đoan Mộc Mộc ngắt lời anh, “Hiện tại tôi không thể ép buộc anh ấy tiếp nhận tôi giống như trước, bởi vì anh ấy quên tôi, có điều không sao, tôi có kiên nhẫn chờ anh ấy nhớ ra tôi.”

“Thế nhưng rất khổ” Giọng nói của Khang Vũ Thác nhẹ, bao hàm đầy đau lòng.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, hướng về phía Khang Vũ Thác cười nhạt, “Nhưng tôi không sợ, tôi sẽ ăn uống tốt, chờ anh ấy nhớ ra tôi!”

“Nếu như anh ấy vĩnh viễn cũng nhớ không nổi?” Khang Vũ Thác không khỏi hỏi ra lời.

Con mắt Đoan Mộc Mộc Nhãn tối sầm lại, cũng không nói ra lời.

Bàn tay Khang Vũ Thác đưa ra cầm tay cô, “Mộc Mộc, bất luận thế nào, em phải nhớ còn có Khang Vũ Thác một mực yên lặng coi chừng em, nếu như quả thật không chịu nổi, quay đầu nhìn lại, anh vẫn sẽ đợi em!”

Bốn năm rồi, không ngờ anh vẫn còn có thể nói ra lời này với mình, Đoan Mộc Mộc khiếp sợ nhìn anh, chỉ thấy anh cười khổ sở, “Mộc Mộc, chỗ này của anh vĩnh viễn giữ lại vì em” Anh kéo tay cô ấn về phía lồng ngực của mình.

“Vũ Thác, tôi không đáng giá để anh làm vậy!” Trái tim Đoan Mộc Mộc sợ, muốn rút tay, tuy nhiên nó bị anh gắt gao giữ chặt.

“Em đáng giá, Thiên Sứ của tôi!” Khang Vũ Thác thâm tình khẩn thiết.

Đúng lúc này, ánh sáng trước mắt bọn họ chợt tối, bóng dáng cao lớn chặn tất cả vầng sáng, giọng nói lạnh lùng cũng đồng thời vang lên ––

“Buông tay cô ấy ra!” Đoan Mộc Mộc đột nhiên ngẩng đầu, chống lại khuôn mặt y hệt băng lạnh của Lãnh An Thần, cô rút tay theo bản năng, trong lòng thoáng qua hoảng sợ khi bị bắt gian, nhưng tầm mắt chạm qua cô gái bên người anh thì cô lại cảm thấy mình không cần thiết phải hoảng loạn.

Không phải anh cũng mang theo mối tình đầu của mình tới dùng cơm sao?

“Thật là trùng hợp!” Khang Vũ Thác không có một chút mất tự nhiên, vừa nói vừa nhìn về phía Tần Quỳnh bên cạnh Lãnh An Thần, “Tần tiểu thư vẫn xinh đẹp như năm đó, thật là phong thái không giảm.”

Trong lời nói có ý châm biếm, Tần Quỳnh nghe hiểu được, cô ta cười ngượng ngùng, “Đại minh tinh Khang cũng rất phong lưu, không chỉ có ăn sạch thiếu nữ, ngay cả phụ nữ kết hôn cũng không chịu bỏ qua cho.”

Mặt Đoan Mộc Mộc nóng hừng hực, cô biết bản lĩnh của cô gái này, quạt gió thổi lửa không nói, còn lần lượt hãm hại cô.

“Tần tiểu thư ghen tỵ à? Nếu như


Disneyland 1972 Love the old s