Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210534

Bình chọn: 7.5.00/10/1053 lượt.

, nhìn bộ dạng cô và hai đứa bé lưu luyến không rời, trừ tự trách cùng đau lòng ra, anh chính là yêu thương.

Anh có lỗi với cô, anh thiếu cô quá nhiều, thế mà anh lại không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt ra tất cả, chỉ có ôm cô, hôn cô, thậm chí là chiếm cô thì anh mới có thể cảm thấy xoa nhẹ tổn thương của cô.

Chỉ trong chốc lát, quần áo hai người đều bị tháo ra, anh dán chặt cô, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng khiến cô run rẩy, cô bị anh ép chặt ở trên ván cửa, rất không thoải mái, nhưng cô nghi hoặc vì sai anh kích cuồng như vậy?

Rõ ràng ngày hôm qua anh vẫn còn rất bài xích cô…

“An Thần…” Thở dốc không được, cô khẽ gọi tên anh.

“Bà xã!” Anh khẽ gọi, sau đó cắn môi cô, “Cho anh!”

Giọng nói khàn khàn mang theo dục vọng nồng đậm, Đoan Mộc Mộc thấy trong mắt anh toát ra ánh lửa.

“An Thần…” Cô lẩm bẩm kêu nữa, mà anh đã đem cô nhấc lên, sau đó để cho hai chân cô quấn lấy hông anh, chỉ cảm thấy anh nặng nề đi vào phía trước, thoáng chốc ––

Anh và cô, hai hợp làm một! Có mấy lời không cần phải nói, tim tự động sẽ có xúc cảm và biểu đạt, hai người ai cũng không nói lời nào, mặc cho thân thể diễn tả tình cảm cực kỳ nguyên thủy.

Cực kỳ vui mừng, sau yêu, bọn họ ôm chặt nhau, nghĩ đến chuyện anh tìm mình, Đoan Mộc Mộc tranh thủ thời gian giải thích, “Tối hôm nay em đi thăm bọn trẻ, cho nên…”

Ngón tay của anh đè ở trên môi cô, “Anh biết rõ!”

Anh biết?

Lúc Đoan Mộc Mộc nghi hoặc liền nghe anh nói, “Thật xin lỗi, bây giờ chỉ có thể uất ức em và con, cho anh thêm chút thời gian, không cần quá lâu!”

Đối với lời nói của anh, cô luôn không được phép đắn đo, nhưng cô tin anh, gật đầu một cái, Đoan Mộc Mộc ôm eo anh, vùi mặt ở ngực anh, nghe nhịp tim anh thình thịch, không nhịn được nói, “An Thần, em yêu anh!”

Bây giờ mặc dù phần yêu này để khiến cô đau, khiến cô khổ sở, nhưng cô phát giác càng như vậy mình càng không thể rời bỏ anh.

Lãnh An Thần ôm cô chặt hơn, nụ hôn cực nóng lần nữa từ tóc cô một đường thẳng xuống dưới, cuối cùng đụng môi cô, “Anh nghĩ, anh cũng vậy…”

Hình như không ngờ tới anh sẽ nói như vậy, Đoan Mộc Mộc kích động không phân biệt được, nhìn ánh sáng trong mắt cô lấp lánh, anh gật đầu một cái, “Mặc dù anh không nhớ rõ em nhưng em luôn ở nơi này!”

Anh cầm lấy tay cô đi tới ngực, đó là nơi trái tim anh đập, từng phát từng phát mạnh mẽ đanh thép, giống như lời nói thâm tình của anh.

Đoan Mộc Mộc đầu tiên là khiếp sợ, tiếp đó chính là vui sướng, cô kích động ôm lấy anh, hôn anh, “An Thần…”

Dưới ánh trăng, khuôn mặt nhỏ của cô rực rỡ như hoa, môi cô mềm mại như bông, còn có thân thể cô càng giống như anh túc, để cho anh lại rục rịch chộn rộn.

“An Thần, đừng…” Cô khước từ anh, lặp lại vận động thật quá mệt mỏi.

Thế nhưng anh lại cầm lấy tay cô, ngậm vành tai mượt mà của cô, “Nhưng anh muốn!”

Ba chữ bá đạo lại bao hàm dịu dàng, làm cô không nói ra gì khác, chỉ có thể nhắm mắt lại, cùng nhau trầm luân theo tiết tấu của anh!

Ánh trăng đêm êm dịu, một phòng cảnh xuân, kiều diễm không ngừng.

“An Thần, đừng, em thật sự quá mệt mỏi…” Khi anh tiếp tục lặp lại, như đứa bé ăn kẹo ngọt ngào không biết thoả mãn thì Đoan Mộc Mộc cũng không chịu nổi nữa.

Anh không nói, chỉ tiếp tục động tác, toàn thân Đoan Mộc Mộc mềm yếu như bùn, ngay cả mí mắt cũng sắp không nâng nổi, mà người đàn ông vẫn còn phấn chấn tinh thần, Đoan Mộc Mộc bi phẫn ở trong lòng, tại sao chứ?

Cô mệt mỏi thành ra như vậy rồi, anh không có lý do còn không biết mệt mỏi như vậy chứ!

“Lãnh An Thần, có phải anh uống thuốc hay không?” Trong đầu chợt thoáng qua cái gì, cô không khỏi hỏi ra.

Anh dừng lại động tác trên người cô, sau đó khẽ cau mày, “Uống thuốc gì?”

Nhìn dáng vẻ anh mờ mịt, Đoan Mộc Mộc biết anh nhất định không có, nhưng nếu không uống thuốc thì anh không có lý do hưng phấn như vậy! Nhắm mắt lại, cô kề mặt ở ngực anh, “Chính là loại thuốc có thể khiến người ta như vậy một đêm không ngừng không nghỉ.”

Anh cười ha ha, tiếng cười kia cực kỳ mị hoặc trêu chọc ở trong bóng đêm yên lặng, “Anh uống thuốc, nhưng thuốc kia là em!”

Cô trợn to mắt, liền nghe anh nói không đàng hoàng, “Hương vị của em thật ngon, hữu hiệu hơn so với bất kỳ thuốc kích tình nào!”

“A…” Cô thẹn thùng không thôi, đầu lập tức chui vào trong ngực anh, không bao giờ chịu nhấc ra nữa.

Trời sáng, Lãnh An Thần mở mắt ra, mà cô gái nhỏ trong ngực anh đang ngủ say nồng, tối hôm qua anh thật sự có chút phóng túng mình, cuối cùng muốn cô bốn lần, nghĩ đến cô tố cáo, khóe môi anh nhẹ nhàng nâng lên.

Thân thể cô như bạch ngọc, phía trên hiện đầy dấu vết lớn nhỏ anh lưu lại, nhưng mà một chút đều không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô, ngược lại nhìn cực kỳ đẹp mắt, giống như là hồng mai nở rộ trong trời đầy tuyết.

Cúi đầu hôn cái miệng nhỏ bị anh dày vò đến sưng đỏ, anh mới nhẹ nhàng rút người ra, nhưng một nháy mắt, cô lại bò tới, hình như không bỏ được anh rời đi.

Thật ra thì anh làm sao muốn rời khỏi cô, nhưng nếu muốn ở cùng nhau, cũng chỉ có thể hạ quyết tâm ác độc tạm thời biệt ly, bởi vì chỉ có giải quyết từng người mơ ước bọn họ hạnh phúc, anh và cô mới


XtGem Forum catalog