Khang Vũ Thác hiện ra trước mặt Lãnh An Thần và Tần Quỳnh, chặn lại đường đi của bọn họ, anh ta liếc nhìn Tần Quỳnh, sau đó nhìn về phía Lãnh An Thần, “Lãnh thiếu thật nhàn rỗi, lại có thời gian đến xem biểu diễn!”
Trong lời nói, ý trào phúng quá rõ ràng, Lãnh An Thần cũng không đáp lại, ánh mắt chăm chú nhìn trên người Đoan Mộc Mộc ở sau lưng Khang Vũ Thác, anh không ngờ cô sẽ đến xem, càng không ngờ cô sẽ đi cùng Khang Vũ Thác.
Không phải anh đã cảnh cáo cô, không nên đi quá gần Khang Vũ Thác sao? Vì sao cô lại phải không nghe đây?
Mặc dù mình xuất hiện cũng không đúng, nhưng nhìn cô xuất hiện cùng Khang Vũ Thác, trong lòng anh hết sức căm tức.
“Đại minh tinh Khang có thể tới thì sao tôi không thể tới?” Lãnh An Thần nhếch khóe môi, lộ ra một tia cười lạnh.
“Lãnh An Thần, xem ra lời em nói anh cũng không có để ở trong lòng” Khang Vũ Thác nhắc nhở anh.
“Cái gì?” Lãnh An Thần cố làm không biết, sau đó lại nói, “Hình như cậu cũng giống vậy, đừng quấn lấy bà xã của người khác được không?”
Không khí ngưng trệ trong thoáng chốc––
Đoan Mộc Mộc kéo Khang Vũ Thác ở phía sau, ý bảo anh ta đừng nói nữa, nhưng Khang Vũ Thác nén một bụng tức giận thì làm sao sẽ bỏ qua?
Anh ta cho là mấy ngày nay Lãnh An Thần bớt phóng túng, đối tốt với Đoan Mộc Mộc, cho nên bảo anh ta buông tha cô, anh ta cũng cam tâm tình nguyện, nhưng lúc thấy Lãnh An Thần và Tần Quỳnh ra vào một đôi thì anh ta mới phát giác ra mình rất ngu!
Anh ta rõ ràng yêu Đoan Mộc Mộc, yêu đến mức có thể vì cô hạnh phúc mà chôn giấu tình yêu của mình ở dưới đáy lòng, nhưng cô thì sao? Cũng không được người ta quý trọng, thậm chí là càng bị nhục nhã trắng trợn!
Cô có thể nhịn, nhưng anh ta không nhịn được!
“Hóa ra Lãnh thiếu còn biết mình có bà xã!” Khang Vũ Thác hừ nhẹ.
“Khang Vũ Thác, nếu như cậu muốn cùng tôi giải quyết thứ gì, tôi có thể theo cùng, nhưng không phải bây giờ, cũng không phải là ở chỗ này” Lãnh An Thần liếc quanh bốn phía, đã có không ít ánh mắt nhìn sang hướng bọn anh, hơn nữa hiện trường hôm nay có rất nhiều truyền thông, “Cậu không sợ chó săn nhưng tôi vẫn sợ!”
“Sợ?” Khang Vũ Thác tháo kính đeo trên sống mũi xuống, anh ta vốn ăn mặc cực kỳ bí mật, không muốn gây ra phiền toái gì, nhưng bây giờ anh ta cảm thấy hoàn toàn không cần thiết, Lãnh An Thần có vợ cư nhiên cũng có thể dẫn tình nhân đến xem biểu diễn, vì cái gì mà anh ta không thể gặp người?
“Lãnh An Thần, anh còn biết sợ ư? Bản thân rõ ràng có vợ” Nói qua liền kéo Đoan Mộc Mộc tới, “Vẫn còn dây dưa không rõ với bạn gái trước, anh còn dám nói sợ? Lãnh An Thần, tôi muốn hỏi anh, anh coi Đoan Mộc Mộc là cái gì?”
Bây giờ Đoan Mộc Mộc cách Lãnh An Thần rất gần, có thể cảm thấy ánh mắt nóng giận của anh rơi vào trên mặt mình, cô và Khang Vũ Thác đến xem biểu diễn cũng không có nói cho anh biết, mặc dù mình rất quang minh lỗi lạc, nhưng cảm giác chột dạ, hơn nữa, mặc dù hiện tại anh và Tần Quỳnh xuất hiện đối với cô cũng là tổn thương, nhưng lúc trước anh có nói với cô, muốn cô tin tưởng mình, mà cô cũng đồng ý, cho nên anh không nên hoài nghi gì cả.
“Khang Vũ Thác, anh đừng nói nữa!” Đoan Mộc Mộc kéo người đàn ông bên cạnh.
Có điều lần này Khang Vũ Thác cũng không nghe cô, ngược lại chất vấn cô, “Tại sao không để cho anh nói? Chính anh ta làm sai, không phải em… Đoan Mộc Mộc, sao em trở nên hèn nhát như vậy? Đây là em sao?”
Một câu hỏi làm Đoan Mộc Mộc muốn khóc!
Đúng vậy, bây giờ cô đâu còn là Đoan Mộc Mộc không sợ trời không sợ đất, cô vì yêu người đàn ông trước mắt mà hèn nhát không giống mình nữa rồi.
Đè nén khổ sở trong lòng chuẩn bị phun trào, cô cảm thấy cũng không đứng nổi nữa, cũng không muốn nghe bọn anh tranh cãi, bỏ mặc Khang Vũ Thác, cô chạy ra ngoài.
“Mộc Mộc…” Sau lưng vang lên tiếng kêu, không biết là của người nào.
Hai người đàn ông thấy Đoan Mộc Mộc cũng không có dừng bước bởi vì tiếng kêu của mình, nhất thời đều hoảng loạn, cùng nhau đuổi theo, mà Tần Quỳnh và Quan Tiểu Ưu nhìn nhau, cũng không có ai động.
“Thế nào, không đuổi theo người đàn ông của cô sao?” Quan Tiểu Ưu lạnh lùng châm biếm, “Tôi nói này bồ nhí, cô cũng thấy được, thời khắc mấu chốt trong lòng người đàn ông đó vẫn nghĩ đến bà xã của mình.”
Quan Tiểu Ưu nín một hồi lâu, vẫn muốn đả kích, Khang Vũ Thác bất đắc dĩ xông ra trước mặt, cô đều không có cơ hội, hiện tại rốt cuộc có thể giáo huấn cô ả không biết xấu hổ này, cô há có thể bỏ qua?
“Kẻ điên!” Tần Quỳnh không có ý định ầm ĩ với cô gái trước mắt, hiện tại cô ta chỉ muốn đuổi theo Lãnh An Thần, thật vất vả bọn họ có cơ hội đi xem biểu diễn, cô ta cũng không muốn bị phá hư, hơn nữa, sau buổi biểu diễn, cô ta còn có sắp xếp khác.
Tần Quỳnh đuổi theo, Quan Tiểu Ưu theo sát phía sau, vừa đúng lúc này, ánh đèn trên đài sáng lên, nhưng Quan Tiểu Ưu đã không có ý định để ý tới.
Ngoài cửa, hai người đàn ông kéo lấy Đoan Mộc Mộc, mỗi người nắm một cánh tay, hình như mỗi người bọn họ đều dùng sức lôi kéo, chặn cô ở giữa.
“Các anh buông tay!” Cô gầm nhẹ, không muốn làm cho bọn họ nhìn mình nhếch nhác.
“Mộc Mộc, hôm nay hãy bảo anh ta n