XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329471

Bình chọn: 9.00/10/947 lượt.

nh, thật ra em cũng rất muốn, có đúng hay không?”

Đoan Mộc Mộc nhìn bộ dạng anh lưu manh, thật là không biết nên làm thế nào cho phải? Muốn đánh anh, tay chân bị anh giam cầm, muốn mắng anh, môi lại bị anh dán, cô thật là muốn điên.

Tay nện không có dừng lại. “Thân thể em thành thật hơn so với cái miệng nhỏ của em” Anh xấu xa cắn trên môi cô, đùa giỡn này còn câu dẫn hơn so với hôn.

Đoan Mộc Mộc hoàn toàn phát điên, cũng không biết lấy hơi sức ở đâu ra, nhấc hai chân bị anh kẹp lên, sau đó nặng nề chĩaa vào bụng anh, anh đại khái không ngờ tới cô có thể như vậy, nhất thời đau đến mặt cũng thay đổi màu sắc.

Rốt cuộc thoát khỏi anh giam cầm, Đoan Mộc Mộc chạy xa một chút, hơi thở gấp gáp không yên, tròng mắt cũng không hề chớp theo dõi anh.

Anh khẽ khom lưng, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, mới đầu, Đoan Mộc Mộc cho là anh cố ý hù dọa cô, mắng, “Ai kêu anh không buông em ra… Anh chính là đáng đời… Anh…”

Nhưng bất luận cô nói gì, anh đều không nhúc nhích, cuối cùng nhìn anh không giống đang giả bộ, cô mới hơi sợ, “Lãnh An Thần…”

Lần này, anh cúi đầu thấp xuống, cô mới sợ thật, thử tới gần anh một chút, “Anh…anh không có sao chứ?”

Anh không trả lời, thân thể càng ngày càng khom, hình như muốn ngã vào lòng đất, cô mới đưa tay vịn anh, “Em không cố ý, anh đừng làm em sợ… Lãnh An Thần… Ưmh…”

Môi cô bị hơi thở đàn ông mãnh liệt bao phủ, anh lại hôn cô, phát hiện mình phải rút lui, Đoan Mộc Mộc còn muốn tránh ra nhưng lúc này đã trễ.

Anh hôn cô một hồi lâu mới buông ra, chống trên trán cô, “Hiện tại không nói láo? Em căn bản chính là quan tâm anh!”

“Em…” Cô cắn môi, hình như không thể tiếp tục cãi lại.

Tay Lãnh An Thần vuốt mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve, “Mộc Mộc, đừng hành hạ anh nữa, đừng đi… Coi như em hận anh muốn trừng phạt anh, cũng xin ở lại bên cạnh anh… Anh đã bảo Đỗ Vấn đón hai bảo bối về, bốn người nhà chúng ta ở chung một chỗ, bắt đầu lại, có được hay không?”

Đoan Mộc Mộc sững sờ, hình như không ngờ anh sẽ làm ra quyết định này!

Anh như là xem thấy tâm tư của cô, ôm sát cô nói, “Chuyện đã qua, anh biết rõ mình làm sai rất nhiều, nhưng tương lai quan trọng hơn đúng không? Chúng ta còn có một đời phải đi, em có thể khảo nghiệm anh lại, nếu như anh thật làm tiếp chuyện khốn kiếp, em sẽ rời xa anh, có được hay không?”

Tim Đoan Mộc Mộc đập thình thịch, nói không động lòng là giả, nhưng cô thật rất sợ.

Anh nhìn cô, mắt đối diện cùng với cô, “Mộc Mộc chớ đi, đừng đi đâu, đừng rời xa anh!”

Tiếng nói trầm mang theo cầu khẩn, thậm chí còn có chút nghẹn ngào, lập tức đánh tan kiên trì của cô.

“An Thần, anh đã nói muốn em tin tưởng anh, đúng không?” Cô nhẹ nhàng mở miệng.

Anh chần chờ hai giây, mới gật đầu, liền nghe cô nói, “Hiện tại em xin anh tin tưởng em một lần…”

Mơ hồ cảm thấy cô muốn cái gì, tim anh sợ nhảy dựng lên, ngay cả hô hấp cũng thay đổi tiết tấu, Đoan Mộc Mộc cảm thấy, giơ tay lên vuốt mặt mày anh, “Em không thể mặc kệ Khang Vũ Thác, hiện tại anh ấy bị thương, cần người chăm sóc…”

“Cậu ta có người giúp việc, có bác sĩ gia đình, căn bản không cần em!” Không đợi Đoan Mộc Mộc nói xong, Lãnh An Thần vượt lên mở miệng trước.

“An Thần…” Tay Đoan Mộc Mộc đè lại miệng anh, “Vậy không giống nhau, em đối với anh ấy mà nói là người thân, là có tình cảm, mà những người đó chỉ là quan hệ thuê mướn với anh ấy.”

“Mộc Mộc, anh không làm được khi đặt em bên cạnh cậu ta, thật sự không được!” Lãnh An Thần có thể hiểu lòng cô, nhưng ở ngoài sáng biết Khang Vũ Thác có tình cảm với cô, anh thật không thể đặt cô bên cạnh người đàn ông khác.

Huống chi, đối với Đoan Mộc Mộc mà nói, Khang Vũ Thác là một nhân vật đặc biệt, mặc dù cô luôn miệng nói cùng Khang Vũ Thác là trong sạch, nhưng trong lòng cô thủy chung có một góc cho Khang Vũ Thác.

“Em chỉ chăm sóc anh ấy mấy ngày mà thôi, chờ vết thương của anh ấy lành, em sẽ trở về!” Đoan Mộc Mộc vẫn còn cố gắng thuyết phục Lãnh An Thần.

“Không được, cũng bởi vì cậu ta, anh mới không yên lòng” Lãnh An Thần nói một câu lột rõ tim mình, dù sao mình ở trước mặt cô gái này, sớm đã không còn kiêu ngạo gì cả, giờ khắc này, anh cũng không đếm xỉa đến.

Nghe âm thanh tối tăm của anh, trong lòng Đoan Mộc Mộc cũng không có tư vị, cô biết có thể đi cùng Lãnh An Thần tới hôm nay thật không dễ dàng, làm bộ mất trí nhớ cũng chỉ nghĩ trừng phạt anh mà thôi, ở sâu trong nội tâm cũng không có thật muốn cùng anh tách ra, hơn nữa bọn họ còn có đứa bé.

Đứa bé cần ngôi nhà hoàn chỉnh, đây là thiếu sót từ nhỏ của cô, bi kịch kia, cô tuyệt đối sẽ không để cho xuất hiện trên thân con mình.

Nhưng trước mắt tình trạng của Khang Vũ Thác thật không được, cô thiếu người đàn ông đó không chỉ là yêu, còn có tình, nếu như không trả, cả đời cô đều sẽ bứt rứt.

Đưa tay, Đoan Mộc Mộc ôm cổ Lãnh An Thần, “An Thần, nếu như anh thật yêu em, cũng đừng ngăn trở em nữa, đây là lần thứ nhất… Chúng ta tách lần này, về sau một đời một thế cũng sẽ không tiếp tục chia lìa.”

Nói mọi việc đều đã quyết, nhìn hốc mắt cô hồng hồng, Lãnh An Thần đã thỏa hiệp, nhưng vẫn không cam lòng, “Anh không yên lòng…”