úc này quả thực phát huy công dụng. Đường cong màu xanh da
trời phát sáng trong phòng bỗng nhiên phân tán, biến thành một điểm sáng màu xanh bay lượn trong phòng, mà Thạch Tân cùng Tiểu Báo luôn dùng khí bao vây cả căn phòng tự nhiên cũng thấy được cảnh tượng này.
(Tuyến ở đây có dạng như kiểu tia laze dùng để bẫy trộm ấy)
"Mẹ nó, thằng ẻo lả, cứ thích chơi mấy đồ đàn bà, có gan thì đấu tay đôi
với em?" Tiểu Báo tức giận bất bình tiến đến bên tai Thạch Tân thì thầm.
Thạch Tân cũng không đáp lời. Một kẻ Dị Năng Giả có lực lượng gia thân rõ
ràng sẽ ổn trọng hơn những người khác. Tính cách Tiểu Báo hơi hoạt bát,
cho nên thường xuyên bởi vì vạ miệng mà bị phạt.
"Đội trưởng, em đã biết nguyên nhân rồi."
"..."
"Đội trưởng?"
"..."
"Đội trưởng, nghe được xin trả lời." Lạp Phỉ chuyển tới kênh đội trưởng, kỳ
quái chính là một người luôn luôn coi trọng nhiệm vụ và yêu cầu chính
xác đến từng giây như đội trưởng, lần này lại không trả lời.
"Sao thế?" Tiểu Báo vừa đi ra, cái tên ẻo lả này thất thần làm gì thế? Chẳng lẽ đội trưởng không trả lời ư?
"Không biết đội trưởng xảy ra chuyện gì không, không trả lời lại." Lạp Phỉ
nhìn Tiểu Báo, mùi trên người Tiểu Báo luôn khiến hắn buồn nôn.
"Không thể nào! Để tao thử xem."
"Đội trưởng."
"..."
"Đội trưởng?"
"..."
"Thật là." Tiểu Báo nhíu mày."Nhất định đội trưởng đã xảy ra chuyện! Bình
thường cho dù là đại hội quân đội phía Nam, anh ấy cũng không thể trong
một thời gian dài như thế mà không trả lời! Hẳn là đội trưởng đã xảy ra
chuyện gì?!"
"Nới vớ va vớ vẩn gì đó, ầm ĩ cái gì." Lạp Phỉ trừng mắt nhìn Tiểu Báo."Đội trưởng không ở đây, nhiệm vụ lần này, tao phụ
trách."
"Hắc Tử, mày cùng Lôi Đình đi đến chỗ đội trưởng hay tới
xem xem, tìm không thấy thì trở lại." Nghe được giọng bên kia đầu dây
truyền tới, Lạp Phỉ bĩu môi, tốt nhất là Vương Triều đã xảy ra chuyện,
đừng có trở về nữa, nếu thằng đó xảy ra chuyện, vị trí đội trưởng này... Ha ha ha. Lạp Phỉ nhịn không được cười thành tiếng. Trừ bỏ hắn còn có
thể là ai đây chứ?
"Ha ha ha..."
“Mày cười cái gì mà cười, nếu đội trưởng xảy ra chuyện, tao sẽ là người đầu tiên làm thịt mày!"
Hai mắt Tiểu Báo có tơ máu hiện lên, đội trưởng đã đưa bọn họ đi làm
nhiệm vụ nhiều năm như thế, không có tình thì cũng nên có chút nghĩa!
Ông đây đã sớm không ưa cái thằng Lạp Phỉ đó rồi! Tiểu Báo nhe răng há
miệng, Dị năng của Liệp Báo hắn trừ bỏ tốc độ còn có răng nanh có thể
kích phát, răng nanh sáng chói dày đặc nhanh chóng thay thế răng nanh
của con người, khuôn mặt Tiểu Báo dữ tợn tới gần Lạp Phỉ.
"Mày
muốn làm gì! Muốn tạo phản? !" Lạp Phỉ có chút khẩn trương lùi một bước, làm thịt tao? Điều đầu tiên tao làm khi lên làm đội trưởng là đuổi mày
cút đi!
Thạch Tân đứng bên cạnh thấy Tiểu Báo như thế liền ôm lấy hắn.
"Ngoan, đừng làm loạn." Giọng của Thạch Tân dịu dàng mà trầm thấp, vừa nói vừa
phun hơi ấm lên cổ Tiểu Báo, Tiểu Báo chợt run run một chút, nhất thời
cả người xụi lơ, ngã vào trong lòng Thạch Tân.
"Ghét, chỉ biết
lấy chiêu này để đối phó em, biết rõ em không chịu nổi nhất anh như
thế..." Giọng điệu Tiểu Báo mềm đi rất nhiều, nức nở như báo con dựa vào trong ngực Thạch Tân rồi không chịu rời khỏi nữa.
"Mẹ nó... Hai
thằng biến thái... Thực ghê tởm." Lạp Phỉ thầm rủa một tiếng, mà Tiểu
Báo lúc này đang đắm chìm trong sự dịu dàng của Thạch Tân nên không nghe thấy gì, nhưng hai con ngươi của Thạch Tân thì lóe lên một cái, sự dữ
tợn hiện lên trong đồng tử của hắn.
"Thằng nhóc này vẫn đang ở
đây, hẳn là nó có dị năng hoặc đồ vật gì đó mà chúng ta không biết, ở
chỗ này chờ thì tốt rồi, sớm hay muộn nó cũng đi ra." Lạp Phỉ nói với
hai người Thạch Tân, sau đó lập tức rời khỏi phòng.
Hừ, hắn muốn
điều tra tung tích của đội trưởng, quân đội Vương Triều của thành phố Hi Vọng này, chỉ sợ là sắp đổi tên rồi, khà khà! Cho dù thằng kia không
xảy ra chuyện, thì cũng là rơi vào trong hầm đi bộ, muốn ra ư? Hỏi ông
nội Lạp Phỉ của mày có đồng ý hay không đã! Ra được thì tao cũng sút mày trở về! Ông nội Lạp Phỉ cùa mày đã trông mong việc này không biết bao
lâu rồi đâu.
"Cát Mễ hả? Gọi tất cả mọi người tới thành phố Hi
Vọng, tìm Vương Triều, sống phải thấy người chết phải thấy xác, có thể
bắt đầu hành động." Lạp Phỉ hừ một tiếng rồi tuyên bố tin tức cho thế
lực của hắn, đừng tưởng rằng quân đội chỉ có người trong quân thôi, kỳ
thực mỗi người đều có phạm vi hoạt động của mình, phạm vi hoạt động
nhiều hay ít được quyết định bởi việc hắn mạnh hay yếu. Dị Năng Giả truy tung là nhân tài có quyền thế rất mạnh, người theo hắn chỉ có hơn chứ
không có kém, Vương Triều, mày không cần phải trở lại nữa!
"Không biết mấy người bên ngoài đó đã rời khỏi chưa?" Bạch Hi chán nản ngồi
ngẩn người trong không gian, ở đây không khí mát mẻ, phong cảnh vui vẻ,
thật lâu rồi chưa đi vào, lúc tiến vào rồi thì lại càng nhớ Phạn Phạn
nhiều hơn.
"Số lần nhớ cô càng ngày càng nhiều đấy." Bạch Hi có
chút đau đầu, đây cũng không phải là dấu hiệu tốt gì. Phạn Phạn, Gặp
được cô rồi nhất định phải căn cô mấy cái mới được!