"Xong rồi, xong rồi! Để tôi nói!" Cho dù cực kỳ khó chịu thái độ của Bạch Hi, nhưng Tiểu Báo vẫn lựa chọn thỏa mãn yêu cầu của
cậu, cái gì cũng không quan trọng bằng an nguy của Thạch Tân!
**
"Đây là cái gì?" Lạp Phỉ nhíu mày, cái đống thịt nát ghê tởm này là cái gì
đây? Tiểu đội mang danh đi tìm đội trưởng dẫn hắn tới đây làm cái gì
chứ.
"Đại nhân Lạp Phỉ... Đây, chính là đội trưởng Vương Triều... Đây là báo cáo xét nghiệm." Tiểu đội trưởng đi ra trình báo cáo lên rồi nói những lời này.
"Cái gì?!" Lạp Phỉ hô to lên một tiếng, kinh
nghi mà lại sung sướng. Mở báo cáo xét nghiệm ra sau đó trực tiếp lật
đến tờ giấy cuối cùng, hắn không hiểu mấy chữ chuyên ngành căn bản ở
phía trước, duy nhất có thể hiểu chính là một câu kết quả cuối cùng này.
"Kết quả xét nghiệm: DNA trong máu chính xác tới 99. 999% DNE mà Vương Triều đăng ký trong thành phố Hi Vọng."
"Ha ha... Vậy là quân đội Vương Triều này sắp đổi tên thành quân đội Lạp
Phỉ rồi đây." Lạp Phỉ kéo khóe miệng ra thật lớn, không ngừng cười được
nên càng cười lớn hơn.
***
"Ba năm trước, có tin đồn nói rằng trong thành phố Hi Vọng có nội gian, là một nữ zombie cấp cao trà trộn vào..."
Nghe đến đó hai mắt Bạch Hi bỗng nhiên trừng lớn, là Phạn Phạn ư??
Lúc Tiểu Báo nhớ lại chuyện của ba năm về trước, Thạch Tân đang dịu dàng xoa chân cho hắn.
"Khi đó mọi người trong thành đều rất hoảng sợ, cứ thấy ai có hành động hơi
kỳ lạ một chút là xông lên ẩu đả, nói người nọ chính là nội gian, giữa
người với người gần như không còn tín nhiệm, ai cũng sợ rằng lúc mở mắt
ra sẽ bị zombie công thành, bây giờ chỉ còn 27 khu an toàn chính thống,
thiếu một cái là thiếu thêm một phần hi vọng, thành phố Bỉ Bắc thì không hay lui tới với thành phố chúng tôi cho nên không để ý lắm, nhưng thánh phố Mỹ Lệ thì lại rất chú ý tới chuyện này, khắp khu an toàn đều có
quân đội đi tuần tra, phái ra đủ loại quân đội tinh anh đến trợ giúp
thành phố Hi Vọng bài trừ nội gian, nhưng cuối cùng nội gian vẫn bị
người trong thành phố Hi Vọng phát hiện, lúc đó nội gian kia đang ở nhà
trọ này, còn có một con chó nhỏ nhiều màu, trình tin tức này lên chính
là ông chủ của nhà trọ này, Phổ Tư Kỳ."
"A….!" Bạch Hi nổi giận
đến mức sức mạnh cả người đều bộc phát ra, niệm lực bị kích phát, ánh
sáng màu xanh da trời dầy đặc bao quanh rồi xoay tròn khắp thân thể cậu, không gian xuất hiện cảm giác dinh dính, lúc trước ở đảo Mê Nha Độc
năng lực không gian tĩnh chỉ* đã từng xuất hiện, bây giờ lại có chút
manh mối trở lại. Phổ, Tư, Kỳ! Tên khốn kiếp này!
(Không gian tĩnh chỉ: Năng lực ngưng thời gian)
Tiểu Báo giật mình một cái, Thạch Tân cũng nhíu mày, hai người đều nhìn ra
sự cố kỵ trong mắt đối phương, may mắn lúc trước không động thủ, xem ra
thằng nhóc này luôn che giấu thực lực. Cái bàn trong phòng khách nhà trọ bị chấn động nên di chuyển một chút, cốc nước trên bàn bộp một tiếng
rơi xuống mặt đất, Tiểu Báo cùng Thạch Tân rõ ràng cảm giác được gió lớn đang gào thét bên tai, nghe thấy nhưng nhìn không thấy, thằng nhóc này
có lai lịch như thế nào? Năng lực mạnh mẽ như thế từ đâu mà đến? Nhưng
trong sự mạnh mẽ đó còn mang theo hỗn loạn, rất không ổn định, giống như bất cứ lúc nào cậu ta cũng có thể nổ tan xác ra vậy.
"Đồ đệ,
bình tĩnh." Từ ngoài cửa, một người đàn ông tóc dài được buộc lên tiến
vào, vào giờ phút này chẳng còn ai thèm ghét mắt nhìn vào cái tạo hình
đặc biệt kia, người đàn ông khẽ vuốt lưng Bạch Hi phía, ghé vào lỗ tai
cậu nói cái gì đó, một bàn tay thì lướt qua trước mắt Bạch Hi, ánh mắt
Bạch Hi hơi run run, cuối cùng vẫn nhắm lại, trước khi nhắm thì miệng
thì thào hai chữ.
"Phạn Phạn..."
Cô... Cô gặp nguy hiểm ư? Cô lợi hại như thế, nhất định có thể xông ra vòng vây mà? Mặc dù Bạch
Tiểu Hoa chỉ là một con chó nhỏ nhưng tôi tin chắc nó có chỗ khác
thường, hai người không có việc gì chứ? Tôi không tin... Hai người sẽ
xảy ra chuyện...
**
Đây là đâu? Một làn sương mù dày đặc
màu đỏ bao quanh cậu, Bạch Hi lẻ loi đứng một mình trong thế giới này,
thế giới này trống rỗng, không có thanh âm cả, giống như chỉ có một mình cậu, trong lòng có chút buồn bã, cậu như bị cả thế giới vứt bỏ vậy.
Bạch Hi chậm rãi ngồi xuống, ôm lấy đầu, giống như làm thế mới có thể khiến
cậu cảm giác ấm áp được một chút vậy, như vậy, cậu mới thực sự tồn tại.
"Buông tôi ra!"
"Cái tiếng gì vậy?" Bạch Hi ngẩng đầu, hình như sương mù phía trước có
người, cậu lập tức đứng lên chạy về hướng phát ra tiếng động, nhưng chạy mãi vẫn không tới, chỉ giống như đang làm việc vô dụng. Nhìn xuyên qua
sương mù, cậu thấy một cô gái bị người ta vây quanh, còn có một con chó
nhỏ vô lực kêu rên đang nằm ở một chỗ, cuối cùng cô bé kia bị mang đi,
còn con chó nhỏ không biết bị ai đâm xuyên qua thân mình mà nằm trên mặt đất, bốn chân nó run rẩy, dưới thân dần dần tràn ra máu tươi.
Bạch Hi chút choáng váng, đó là ai? Cảm giác rất quen thuộc, là ai?
Đột nhiên trong đầu vang lên một tiếng sét! Đó là Phạn Phạn!
"Phạn Phạn!" Bạch Hi hét to muốn đuổi kịp, nhưng cảm giác choáng váng lại truyền đến, t