Hại tôi nhớ cô như
thế, mà cô thì ở đâu chứ, không thấy cô nữa... Cúi đầu xuống, uất ức mím mím môi.
"A…., thật phiền! Thật đáng ghét! Đi ra ngoài cho
khỏe!" Đứng dậy giơ giơ nắm tay nhỏ, ánh sáng chợt lóe, Bạch Hi đã không còn ở đó nữa.
"Bịch." Bàn chân vừa chạm đất, Bạch Hi mẫn cảm đã
ngửi thấy hơi của người lạ, tàn ảnh lóe lên, cậu đã xuất hiện ở trước
cửa phòng.
Nhưng... Đây là, tình huống gì thế? Bạch Hi chớp chớp
mắt, trên mặt xuất hiện một chút đỏ ửng, trên giường là hai người đàn
ông... ? Bọn họ đang làm gì? Người đàn ông có vẻ khỏe hơn chút đang nằm
trên người người đàn ông gầy yếu, mà cái người gầy yếu kia, lại cứ
"Ưm... A." Cái tiếng này là cái gì?
"Ai? !" Người đàn ông khỏe
mạnh lập tức phát hiện Bạch Hi, kéo cái chăn bên cạnh đắp lên trên thân
người đàn ông phía dưới, sau đó nhảy xuống giường chắn ở phía trước.
"Anh Thạch Tân..." Tiểu Báo vừa kinh hãi vừa nhanh chóng mặc quần áo, sau đó kéo chăn che lại bộ vị quan trọng của Thạch Tân. Thằng nhóc này có ý
gì, rình trộm người ta thân thiết với chồng ư? Muốn tới cũng nên tới
chậm chút chứ... Hắn lập tức có thể đã... Suy nghĩ đến đây, mặt Tiểu Báo đã thêm hai rặng hồng hồng.
Vốn đôi bên gặp mặt hẳn là hai mắt
màu đỏ tươi rồi đại chiến, nhưng gặp phải cảnh tượng xấu hổ này... Ai
cũng không thể lạnh nhạt mà tự nhiên đánh nhau được. Đến ngay cả Thạch
Tân luôn nổi danh là một người ổn trọng cũng không khỏi đen mặt, không
dung túng Tiểu Báo nữa, nếu không phải hắn cứ quấn lấy mình đòi, thì
mình cũng sẽ không thể nhất thời không nín được, trong lúc làm nhiệm vụ
liền... Nhưng là cũng đúng thôi, ai nấy đều cho rằng thằng nhóc này sẽ
núp khoảng 10 ngày đến hơn nửa tháng, ai cũng biết là ở bên ngoài có mai phục. Vậy mà cái thằng oắt này sao lại như thế được chứ? Chỉ mới nửa
tiếng mà đã ngoi ra ngoài rồi?
"Ha ha... Ngại quá, quấy rầy hai
người rồi, tôi lập tức đi ngay, các anh cứ tiếp tục, tiếp tục, hắc
hắc..." Bạch Hi làm bộ nghiêm chỉnh, lời còn chưa dứt đã nhanh chóng kéo cửa chạy ra bên ngoài! Cơ hội tốt như vậy mà không chạy là thằng ngốc!
Vừa thấy chỉ biết này hai người này chính là Dị Năng Giả, thừa dịp bọn
họ còn mơ mơ màng màng đắm chìm trong sự thân mật, chạy nhanh mới là
chính xác!
"Đứng lại! Oắt con!" Cả người Tiểu Báo run lên, cái gì vui thích cái gì tình cảm mãnh liệt lập tức vứt ra sau đầu, nếu không
đuổi theo mục tiêu thì nó sẽ bỏ chạy mất!
"Thạch Tân, mặc đồ vào
trước! Em đuổi theo nó trước." Hai chân Tiểu Báo phát ra tiếng vang soạt soạt, chỉ trong vài giây đã thay đổi hình dáng, không khác gì so với
một con báo săn, khiến đôi chân sau hữu lực của Liệp Báo phát huy đến
mức tận cùng, chớp mắt đã chạy ra cửa phòng nhưng vẫn không quên nhắc
nhở Thạch Tân mặc quần áo.
"Oắt con, gặp phải anh là cưng xui xẻo rồi, anh còn chưa gặp ai chạy nhanh hơn anh mày đâu!" Hành lang sạch sẽ của nhà trọ bị Tiểu Báo chạy mà bụi bay lên mù mịt, Tiểu Báo điên cuồng tăng tốc, bị người ta thấy mình thân mật với Thạch Tân còn chưa tính,
lại cộng thêm người đó lại là mục tiêu, tuyệt đối không thể để thằng oắt này chạy được! Đến ngã rẽ cuối hành lang liền vươn một bàn tay bám lấy
cây cột, khuôn mặt dữ tợn nhìn Bạch Hi đã tới cửa chính, Tiểu Báo hô lên như thế.
Bạch Hi nghe tiếng dừng bước. Tiểu Báo thấy thế nụ cười càng kéo ra lớn hơn, oắt con, biết chạy không được nên muốn đầu hàng hả?
Bạch Hi chậm rãi quay đầu, làm mặt quỷ."Ai sợ anh chứ! Có gan thì đuổi tôi đi?"
"Roẹt..." Cây cột bị móng tay của Tiểu Báo cào thành vết, được, được lắm, oắt
con, cưng khiến anh nổi giận rồi đấy. Vèo một tiếng Tiểu Báo liền động,
hai ba bước đã nhảy đi xuống lầu, lúc này cự ly cách Bạch Hi không tới
20 mét.
Không thể để cái người Dị Năng có lực lượng gia thân kia
tụ lại cùng anh ta được, tuy rằng không biết sao tự dưng năm người lại
chỉ còn hai người, nhưng nhân lúc này, giải quyết đã rồi tính tiếp! Bạch Hi ra quyết định, trực tiếp phóng về phía Tiểu Báo!
"Oắt con
cưng can đảm thật đấy!" Tiểu Báo hét lớn một tiếng, dựa vào sự chênh
lệch chiều cao mà trực tiếp chộp về phía Bạch Hi, nhưng Bạch Hi lại linh hoạt ngồi xổm xuống, hai tay chống xuống đất, quét ngang chân qua chân
Tiểu Báo, trong phút chốc cảm giác đau đớn lập tức đánh thẳng vào thần
kinh của Tiểu Báo.
"Mẹ nó... Đau chết rồi." Tiểu Báo chửi thầm,
nhưng là một thành viên của quân đội Vương Triều, biết tròn biết méo,
chút đau đớn này sao có thể ngăn cản hắn hoàn thành mục tiêu được chứ?
Không có khả năng! Hai chân phát lực, không nhìn bộ xương đau đớn sắp
gãy, bay lên đá mộc cước lên trên người Bạch Hi.
"Phụt!" Bạch Hi
phun ra một ngụm máu tươi rồi bị văng ra ngoài, lưng tiếp xúc với bức
tường, cảm giác nóng bừng muốn tập vào trong lòng. Cậu nửa ngồi trên mặt đất lau vết máu bên khóe miệng, ánh mắt có chút ẩm ướt, chẳng lẽ chạy
xa thế rồi mà còn bị đánh? Phạn Phạn, cô ở đâu? ! Nếu như có thể để tôi
biết chút tin tức của cô, thì lần đi ra ngoài này cũng coi như có chút ý nghĩa!
"Nói cho tôi biết, sao mấy người lại muốn bắt tôi?" Thở hắt ra một hơi, Bạch Hi cúi th