ng chủ thay Bạc Hà để ý một chút, chứ đàn ông qua lại chỗ này có mấy ai có thể tin tưởng? Cô phải đi đâu tìm đối tượng đây? Vừa khéo em trai ông chủ tốt nghiệp nghiên cứu sinh, cũng muốn tìm một cô gái tốt. Tôi thấy hai người cũng rất xứng đôi, chiều thứ sáu tuần này cho hai người gặp mặt làm quen với nhau, được không?”
Bạc Hà kinh hoàng đến mức mặt trắng bệch, một lúc lâu sau mới ấp a ấp úng nói: “Bà chủ, chuyện của tôi không vội………… “
“Sao lại không vội?” Bà chủ vô cùng độc đoán trả lời: “Con gái là phải lập gia đình. Từ lúc cô tốt nghiệp đã đến đây làm, tôi đối xử với cô như em gái ruột vậy. Chuyện chung thân đại sự của cô sao tôi có thể không lo hả? Cô cũng không phải không quen thân nhà tôi, em trai ông chủ cô cũng đã gặp mấy lần, là người trầm tĩnh, không thích nói chuyện, nhưng là người trí thức hiểu lễ nghĩa, gia sản nhà tôi cũng không ít, sẽ không bạc đãi em. Cứ quyết định như vậy đi, chiều thứ sáu nha, vừa lúc cho hai người uống chén trà gặp mặt nhau một lần………… “
Cô không biết phải nói gì. Công việc là nguồn sống duy nhất của cô, vô cùng quan trọng. Từ trước đến nay cô đều nghe lời thuận theo, chưa từng làm trái lời của bà chủ. Hoặc giả, sau khi quan hệ hai mẹ con rạn nứt, cô có chút coi bà chủ như mẹ của mình.
Mặc dù độc tài ngang ngạnh giống nhau, nhưng bà chủ lại đối xử công bằng với cô hơn mẹ nhiều, cô cố gắng bao nhiêu, sẽ được thừa nhận bấy nhiêu. Từ một phương diện nào đó, cô có thể cả gan dám phản kháng với mẹ nhưng cũng rất khó có thể phản kháng lại bà chủ.
Công việc này không đơn giản chỉ là một công việc, mà bà chủ cũng không chỉ là bà chủ mà thôi.
Nhưng mà, cô nghĩ đến Gấu tiên sinh.
“…………Em đã có đối tượng rồi.” Bạc Hà cúi đầu nói.
Bà chủ hàm súc sâu xa nhìn cô một cái. Thật là, cô gái nhỏ chưa từng nhìn thấu việc đời, người nào đối tốt với cô một chút cô liền móc tim móc phổi ra cho, sao bà lại có một trợ thủ đắc lực ngốc nghếch như vậy? Cho dù là vì lòng riêng hay là sợ cô kết hôn rồi chạy mất, rốt cuộc cũng vì muốn tốt cho cô thôi.
“Trước khi kết hôn, xem xét nhiều một chút thì tốt hơn.” Bà chủ thản nhiên nói, “Cũng không phải muốn cô lập tức kết hôn, biết thêm nhiều người cũng tốt, không phải sao? Cứ vậy đi, chiều thứ sáu tan tầm xong rồi đi cùng!”
Bạc Hà sốt ruột đến muốn khóc, nhưng cô lại không có cách nào phản bác, chỉ yên lặng rời khỏi phòng làm việc. Mấy ngày sau tinh thần vẫn không yên.
Cô nên nói với Gấu tiên sinh thế nào đây?
Chần chừ rồi lại chần chừ, cô không có cách nào nói ra miệng, vừa lúc Ứng Nguyên nói với cô: “Chiều thứ sáu anh có chuyện phải đi với bạn, không thể đón em về nhà. Em nhớ ăn cơm, buổi tối anh đến tìm em.”
Bạc Hà thầm thở phào nhẹ nhõm: “Em… vừa lúc chiều thứ sáu em cũng có chuyện.”
“Hả? Làm thêm giờ à?” Ứng Nguyên thuận miệng hỏi.
“Cũng gần như vậy. Bà chủ muốn em theo bà ấy ra ngoài.” Cô cúi đầu, không dám nhìn Ứng Nguyên.
Thứ bảy, mang theo tâm trạng thấp thỏm, cô bước lên xe của bà chủ.
Bạc Hà an ủi bản thân: người ta đã học tới nghiên cứu sinh, sao thèm nhìn đến một người mới tốt nghiệp cao đẳng, diện mạo bình thường như cô? Cô có chút ấn tượng với em trai của bà chủ, tuy chưa từng nói chuyện, nhưng là một người đàn ông lịch sự, sạch sẽ, nhìn rất thuận mắt.
Đàn ông như vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn gái, là do anh trai và chị dâu quá quan tâm nên mới gượng ép sắp xếp buổi xem mắt như vậy.
Chỉ là xem mắt mà thôi. Cô không dám từ chối bà chủ, nhưng có thể xin người kia thông cảm. Nếu chỉ là gọi điện thoại….chắc là cô có thể nói ra miệng.
Tuy rằng đã có chủ ý, nhưng khi đến quán cà phê, cổ của cô vẫn khô nóng từng cơn. Cô rất sợ, vô cùng sợ. Nếu có thể, cô không muốn gặp gỡ người lạ.
Sau khi ngồi vào chỗ của mình, bà chủ nói gì đó với cô, nhưng cô nghe không vào, chỉ liên tục uống nước, nhưng cổ họng vẫn khát khô.
“Thật là, để bọn chị chờ lâu như vậy!” Bà chủ cười mỉm đứng lên, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Bạc Hà lấy hết dũng khí nhìn qua, gương mặt bỗng tái nhợt.
Người đàn ông vừa đẩy cửa bước vào kia, cô biết, đó là em chồng của bà chủ, nhưng vì sao… Gấu tiên sinh lại đi theo sau anh ta?
“Chị dâu.” Người đàn ông tao nhã cong môi cười. “Thật có lỗi, em đến muộn. Đây là bạn trai của em.” Anh chỉ về Ứng Nguyên ở phía sau. “Chị đã biết.”
“Gia Tề.” Bà chủ tức giận đứng lên, “Cậu định khiến chị mất mặt có phải không? Sao lại dẫn đám bạn bè hư hỏng của cậu đến? Cậu quên ba cậu … thiếu chút nữa tức giận đến phát bệnh sao? Không phải cậu đã đồng ý với mẹ làm một người bình thường sao? Nếu cậu muốn tôi tức chết thì cậu thành công rồi đó!”
“Chị dâu.” Gia Tề vô cùng nghiêm túc nhìn bà, “Em không giết người phóng hỏa, cũng không làm chuyện gì xấu. Em đương nhiên là một người bình thường, chỉ là người em yêu…”
“Cậu câm miệng lại cho tôi.”
Bà chủ chưa nói xong, một âm thanh rống giận khác xuyên qua màng nhĩ của mọi người.
“Bạc Hà?!” Mắt Ứng Nguyên trừng đến sắp nứt ra, “Em ở đây làm gì?”
Bạc Hà hận không thể chui xuống gầm bàn, lệ đảo quanh tròng, chân tay luống cuống, “Em, em chỉ là… đi theo bà chủ đến đây…”
“Đến đây xem mắ