nói chọc giận: “Cơ Chiêu! Đã mấy ngàn năm rồi đệ còn cho mình làm đúng sao? Đệ thật sự làm ta quá thất vọng rồi!”(Edit: Đầm♥Cơ)
Tề Chiêu như vậy làm Chu Phong và Phùng Uyên đều lắp bắp kinh hãi, phải biết rằng, thái độ làm người của Tề Chiêu âm lãnh tàn nhẫn, ở…đây… trước mặt cái gì đó lại như một đứa trẻ bình thường, hoàn toàn không thể điều khiển cảm xúc. Cơ Chiêu giận dữ hét: “Ta mặc kệ thiên hạ muôn dân, cũng không quan tâm ta làm đúng hay sai, ta chỉ cần cùng một chỗ với huynh! Ca ca, lúc trước huynh làm nhiều như vậy, nhưng có ai cảm kích huynh sao, huynh không phụ người trong thiên hạ nhưng người trong thiên hạ lại phụ huynh! Vì sao huynh còn nghĩ đến bọn họ, huynh chỉ cần nghĩ đến ta là đủ rồi!”
“Câm mồm!” Cơ Khang cả giận nói, “Đệ còn dám nói vậy! Ta là ca ca của đệ!”
“Ta biết huynh là ca ca của ta, máu mủ tình thâm lại càng không thể tách ra, số mệnh đã định chúng ta phải cùng một chỗ !” trong mắt Cơ Chiêu bùng lên ngọn lửa, giương cằm, biểu cảm âm tình bất định, “Phùng Hồng Minh cẩu nô tài kia cũng dám lừa gạt ta! Nhưng mà…” ánh mắt âm tàn của Cơ Chiêu trành về phía Phùng Uyên và Chu Phong, “Ta tìm được hậu nhân của hắn rồi.”
Phùng Uyên và Chu Phong trợn mắt há hốc mồm nhìn Cơ Chiêu, bất giác lui về phía sau hai bước, hậu nhân? Phùng Hồng Minh là ai? hậu nhân của Phùng Hồng Minh là ai? Nhưng nếu là họ Phùng thì… Chu Phong theo bản năng nhìn về phía Phùng Uyên, Phùng Uyên nuốt ngụm nước miếng.
“Ta đi hỏi Phùng Hồng Minh, để hắn nói cho ta biết biện pháp chân chính chuyển kiếp, sau đó chúng ta có thể ở cùng một chỗ.”
Cơ Khang ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn biểu cảm giống như bị ma nhập của Cơ Chiêu, đột nhiên rất muốn khóc, mình không phải không rõ cảm thụ của Cơ Chiêu, nhưng huynh đệ yêu nhau là trái ngược luân lý, khi đó mình và Cơ Chiêu lại là hoàng tử đương thời, sau này mình lại làm Đại Chu Vương, Đại Chu làm sao có thể dung hạ mối quan hệ như vậy? Cơ Khang ta tự nhận không hổ thẹn với dân chúng Đại Chu, chỉ phụ mình đệ đệ của mình, cũng là người mình yêu.
Cơ Khang thấp giọng nói: “Ta đã hỏi qua, ta đã không còn cách nào nhập luân hồi, nếu rời nơi này sẽ hồn phi phách diệt… Lúc trước may mà đệ không có đồng táng ở trong này, nếu không, một khắc kết giới mở ra hai người chúng ta sẽ vĩnh viễn biến mất tại đây, càng khỏi nói cái gì là tình duyên vĩnh viễn.”
Cơ Chiêu trừng lớn hai mắt: “Không có khả năng! Làm sao có thể không có cách nào cứu vãn! Phùng Hồng Minh nhất định không nói thật!”
Cơ Khang ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Cơ Chiêu, thở dài: “Đến thời điểm này rồi, hắn còn nói dối ta làm gì. Hắn biết đệ không đồng táng ở đây còn rất vui vẻ. Hắn nói như vậy rất tốt, ta sẽ luôn luôn ở trong cổ mộ này, không thể chết cũng không thể đi ra ngoài, mà đệ lại ở bên ngoài, mỗi kiếp luân hồi đều đi tìm ta, nhưng đời đời kiếp kiếp cũng không thể gặp được.” Lại nói, “Hai người đời đời kiếp kiếp không thể gặp lại nhau, so với hồn phi phách diệt còn đau lòng hơn nhiều… tiểu Chiêu, ta thật vui vẻ khi có thể gặp lại đệ một lần nữa.”
Cơ Chiêu cắn chặt răng, không nói chuyện, chỉ cảm thấy cả trái tim mình đều nát bấy, mỗi lần y luân hồi đều chạy chung quanh tìm Cơ Khang, tuy mỗi lần đều thất vọng nhưng cũng còn hi vọng, mà Cơ Khang hiểu rõ chân tướng chỉ có thể tuyệt vọng đợi ở nơi nhỏ hẹp này.
Nhưng Cơ Chiêu chưa từng hối hận vì lúc trước kiến tạo nên nơi này. Cơ Chiêu chỉ hối hận lúc trước mình không buộc Phùng Hồng Minh nói ra trận pháp chân chính!
“Chẳng lẽ thật sự không có biện pháp nào?” Cơ Chiêu trầm giọng hỏi.
Cơ Khang sửng sốt, nói : “Không có.”
Cơ Chiêu híp mắt lại, ánh mắt bất giác từ người Cơ Khang chuyển về phía Phùng Uyên.
“Ta muốn tự mình đi hỏi Phùng Hồng Minh!” Cơ Chiêu nói xong, cũng không chờ Cơ Khang nói thêm điều nữa liền trực tiếp đè xuống cơ quan đi xuống hầm dưới.
—— Đây là cơ quan chỉ có mình Cơ Chiêu biết, ngay cả Cơ Khang cũng không biết được.
Cơ Khang nhìn thấy Cơ Chiêu đã đi xuống dưới, than nhẹ một tiếng, nhìn về phía Phùng Uyên, trong mắt mang theo thương hại và xin lỗi: “Ngươi là hậu nhân của Phùng Hồng Minh?”
Phùng Uyên nhìn Cơ Khang, không nói chuyện.
Cơ Khang cẩn thận nhìn kỹ Phùng Uyên, giống như nhớ ra điều gì đó, lại nói: “Chắc hẳn tiểu Chiêu sẽ không sai. Nhánh dòng họ của ngươi ta có biết, nhưng điều này ngay cả Phùng Hồng Minh cũng không biết. Năm đó trong phủ Phùng Hồng Minh có một nha hoàn, bộ dạng không tính là xinh đẹp nhưng lại rất có bản lãnh, trở thành thiếp thất của Phùng Hồng Minh, sau này vì tranh thủ tình cảm mà bị vợ cả của Phùng Hồng Minh hãm hại, nhà mẹ đẻ của vợ cả rất có địa vị, tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha người thiếp thất kia. Phùng Hồng Minh vì niệm tình cũ mà thả người thiếp kia chạy đi. Người thiếp kia không còn nơi nào để đi, lại bị người của ta dẫn về, không lâu sau thì tra ra được có thai. Lúc ấy đang trong thời buổi rối loạn, ta cũng không bận tâm đến nàng, thương nàng phận nữ nhi nhỏ bé không nơi nương tựa liền cho nàng một ít ngân lượng rồi bố trí ổn thỏa. Còn nhớ lúc ấy có người đến báo cho ta tin nàng sinh một nam hài, đợi sau nà