Old school Easter eggs.
Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216054

Bình chọn: 7.5.00/10/1605 lượt.

êu, đệ thật sự vẫn đến đây.”

Cho dù thế sự tang thương cũng đều hóa thành hư vô khi Tề Chiêu nghe được câu nói đó ở cổ mộ trong trẻo lạnh lùng. Tề Chiêu không thể tin, căm giận ngút trời còn có một chút mừng rỡ như điên khó phát hiện.

Ngàn năm trôi qua, ngày vui lại được bao lâu? Nhân sự biến hóa, cảnh còn người mất, nhưng Tề Chiêu, không, nhưng Cơ Chiêu luân hồi hơn mười lần mới bước vào được cổ mộ như lời nguyện cầu, chỉ có thể oán luân hồi khó tìm.(Edit: Đầm♥Cơ)

Cơ Chiêu còn nhớ rõ lần đầu tiên thanh tỉnh là lúc thái bình thịnh thế, nhưng quốc hiệu đã sửa, ảm đạm thất sắc lại không hối hận chết tâm, nhưng mấy chục năm một đời người muốn tìm Cơ Khang là điều không tưởng. Sau này tìm hiểu lâu mới biết được, hài cốt của mình không được đồng táng trong mộ Cơ Khang. Cơ Chiêu chỉ trời tức giận mắng, lại chẳng thấm vào đâu.

Biển người mờ mịt, đi đâu tìm Cơ Khang đã đầu thai chuyển kiếp?

Muốn nhập mộ bày trận lại phải dùng máu cuả Quỷ Phương, nhưng Quỷ Phương đã bị tàn sát hết, đi đâu để tìm được truyền nhân của Quỷ Phương? Nhưng chung quy trời xanh vẫn để lại cho Cơ Chiêu một con đường sống, cả đời này để y tìm được hậu nhân của Quỷ Phương —— Phùng Uyên.

Vào cổ mộ, Cơ Chiêu kích động lại cô đơn, nhìn người trên giường vẫn y như lúc rời khỏi mình. Lúc này chỉ cần Cơ Chiêu chém đầu Phùng Uyên xuống dưới đất, cho máu toàn thân chảy hết là có thể cầu được kiếp sau gặp lại Cơ Khang.

Nhưng Cơ Chiêu trăm triệu không ngờ, Cơ Khang vẫn ở chỗ này!

Cơ Chiêu đột nhiên xoay người lại, phía sau chỉ có Chu Phong và Phùng Uyên như trước, nhưng Cơ Chiêu biết, Cơ Khang ở chỗ này! Ngay bên cạnh y!

Cơ Chiêu nói không nên lời, thật lâu sau mới nghe được thanh âm của mình, “… Ca ca.”

Chu Phong và Phùng Uyên đã sớm thất sắc, giọng nói đó bọn họ cũng nghe được, nhưng trong mộ chỉ có ba người, còn có xác ướp cổ đã chết ngàn năm trên giường, vậy người nào đã nói? Hiện giờ lại nhìn Tề Chiêu, chẳng những không thấy kỳ lạ còn có vẻ quen biết người nói chuyện, thật sự là làm cho nội tâm người ta bất an. Phùng Uyên lôi kéo góc áo Chu Phong, Chu Phong hiểu ý của Phùng Uyên, liền lôi kéo Phùng Uyên lui về sau vài bước, thối lui tới cửa ra vào chủ mộ thất.

Cơ Chiêu hô xong một tiếng ca ca này, bên trong lại không có người trả lời, trong lúc hoảng hốt, Cơ Chiêu lại cảm thấy vừa rồi là lỗi giác của mình mà thôi.

“À, ta đã biết! Ngươi là một người khác trong bích hoạ!” Đột nhiên một giọng nói thanh thúy vang lên, mang theo tỉnh ngộ, người ở chỗ này nhìn lại, không biết từ khi nào thì Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu đã theo đuôi ba người vào chủ mộ thất.

Chu Phong biết độc xà nơi này có thể nói chuyện, nhưng lúc trước Phùng Uyên lại không biết, giờ phút này sắc mặt Phùng Uyên càng trắng bệch, cũng nhờ Chu Phong đỡ hắn mới không ngã nhào xuống đất.

Cơ Chiêu cũng nhìn về phía Ngân Tiểu Tiểu, đương nhiên cũng thấy được Mặc Lão Đại, ánh mắt híp lại, một hơi thở cường đại đập vào mặt mà đến.

Ngân Tiểu Tiểu không thèm để ý Cơ Chiêu không trả lời mình, chỉ nghiêng đầu nghĩ tới lời trước đó Cơ Khang từng nói: “Ngươi là Cơ Chiêu, đệ đệ Cơ Khang đúng không.”

Sắc mặt Cơ Chiêu lại khôi phục thành vô biểu cảm như lúc tiến vào, nghe được Ngân Tiểu Tiểu nhắc tới tên Cơ Khang, mới lên tiếng: “Đúng vậy.”

“Quả nhiên là vậy.” Ngân Tiểu Tiểu thì thào một câu, “Ngươi giống y đúc người trong bích hoạ, ta còn nghĩ vì sao vừa thấy ngươi liền cảm thấy quen mặt như vậy.” Dừng, Ngân Tiểu Tiểu giống như nhớ ra điều gì đó, tiếp tục nói, “Thì ra Cơ Khang nhận ra ngươi mới không cho chúng ta phát động công kích, nhưng ngươi đã vào vì sao Cơ Khang còn không lộ diện?”

Cả người Cơ Chiêu run lên, giọng nói run rẩy: “Ngươi, ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ ca ca ta còn ở nơi này sao?”

Lần này Ngân Tiểu Tiểu không trả lời, bởi vì bóng dáng Cơ Khang đã hiện ra từng chút trước mặt chúng xà và mọi người. Sắc mặt Cơ Khang phức tạp, nhìn Cơ Chiêu hồi lâu mới thở dài: “Đệ không nên tới.”

Cả người Cơ Chiêu lại run lên: “Tại sao huynh lại ở chỗ này? Không nên ! Huynh không nên ở trong này !”

Cơ Khang trầm mặc thời gian thật dài mới mở miệng lần nữa: “Tiểu Chiêu, đệ bị lừa.”

Cơ Chiêu sửng sốt, có vẻ không tin lời Cơ Khang nói.

Cơ Khang tổ chức ngôn ngữ một chút, nói : “Trận pháp này vốn không phải là trận pháp hai người đồng táng vĩnh viễn kết duyên mà đệ biết, mà là hai người táng, kết giới hợp nhất, hồn phi phách diệt, không thể chuyển kiếp.” Lại nói, “Phùng Hồng Minh vốn là người của Quỷ Phương, ta đoạt Quỷ Giao Ngư của Quỷ Phương, đệ lại diệt cả quỷ tộc, Phùng Hồng Minh làm sao có thể thật tâm giúp đệ? tiểu Chiêu à, sau khi ta rời đi, sao đệ có thể hồ đồ như thế! Vì tư tình nhi nữ mà chôn vùi mấy trăm năm số mệnh của Đại Chu ta, không để ý đến thiên hạ muôn dân!”

Cơ Chiêu vốn đang ngu ngơ dường như bị lời Cơ Khang nói chọc tức, hô to: “Đại Chu thì có liên quan gì đến ta! Ta chỉ biết, là phụ vương bắt huynh thân chinh đến Quỷ Phương mới khiến huynh cách ta mà đi! Là miệng lưỡi của thiên hạ muôn dân khiến cho chúng ta không thể cùng một chỗ!”

Cơ Khang cũng bị lời Cơ Chiêu