lâu, thong thả lại kiên định đi tới chỗ Lưu Chí Hâm và ông Tô, bộ xương đầu tiên lắp ráp xong liền đến bộ thứ hai, càng ngày càng nhiều bộ xương không có đầu lâu chắp vá thành công đi tới chỗ Lưu Chí Hâm và ông Tô.
Lưu Chí Hâm hét lớn một tiếng, lúc này nào còn quan tâm ông Tô chết hay sống, vội hướng mình cánh cửa ở đối diện. Một bộ phận xương khô đã đi tới chỗ ông Tô, còn một bộ lại đi đến chỗ Lưu Chí Hâm.
Lưu Chí Hâm đã chạy đến trước cửa đá kích động tìm cơ quan mở cửa, thực may mắn là, Lưu Chí Hâm rất dễ tìm ra cơ quan, vặn cơ quan, Lưu Chí Hâm vội vàng xuyên qua cửa đá, cửa đá đóng lại trong nháy mắt, Lưu Chí Hâm theo bản năng nhìn ông Tô, chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt Lưu Chí Hâm liền trắng bệch, vội quay đầu lại không dám nhìn nữa.
Thì ra lúc bộ xương chạy tới trước mặt ông Tô thì ông Tô vẫn không có phản ứng, bộ xương này nắm lấy ông Tô, kéo một mảng thịt trên người ông Tô xuống, sau đó đắp lên người – cũng là bộ xương của mình, giống như chỉ cần áp miếng thịt này lên người thì người của mình có thể có da thịt như trước, ông Tô đã sớm đau ngất đi, hơn nữa lần này ngất đi sẽ không bao giờ tỉnh lại .
Thu hồi ánh mắt Lưu Chí Hâm hơi hơi buông tâm, may mà mình trốn thoát khỏi nơi đáng sợ kia, tùy ý đi phía trước nhìn xem, Lưu Chí Hâm đã bị dọa hồn phi phách tán! Thì ra mình vốn không chạy thoát khỏi nơi đáng sợ kia! Lưu Chí Hâm nhìn ngọn núi đầu người xếp giống như kim tự tháp ở trước mặt, hi vọng mình ngất đi biết bao nhiêu, đáng tiếc lúc đó Lưu Chí Hỉ muốn ngất cũng ngất không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kim Tự Tháp đầu người trước mặt.
Đầu người cũng cảm thấy được mùi người sống, đầu người vốn nhìn bốn phương tám hướng đều chậm rãi xoay lại nhắm ngay Lưu Chí Hâm, ánh mắt nhìn Lưu Chí Hâm trừng trừng.
Sau đó có đầu người chậm rãi theo từ đỉnh Kim Tự Tháp lăn xuống, lăn a lăn a, lăn a lăn a, lăn đến dưới chân Lưu Chí Hâm. Lúc này Lưu Chí Hâm vẫn không quên tìm kiếm đường ra ở khắp nơi, nhưng trừ cửa đá mình vừa mới đi vào thì vốn không có lối ra.
Lưu Chí Hâm tuyệt vọng, bùm một tiếng ngồi trên mặt đất.
Đầu người lăn đến dưới chân Lưu Chí Hâm không khách khí há to mồm cắn về phía hắn. Càng ngày càng có nhiều đầu người bao vây Lưu Chí Hâm. Bọn họ cắn thịt của Lưu Chí Hâm xuống, nhai nhai nuốt xuống, thịt bị nhai nát liền rớt ra khỏi cổ của đầu lâu, sau đó lại có đầu lâu nhặt lên nhai ăn nuốt, sau đó rơi rồi lại nhặt lên nhai nuốt…
Tiếng kêu thê lương dần dần biến mất, trên mặt đất, ngay cả xương cốt của Lưu Chí Hâm cũng không còn, chỉ để lại một vũng máu.
Đoàn người Tề Chiêu lựa chọn đường không quá dễ đi, còn quanh quẩn một vòng rất lớn, nhưng dọc theo đường đi cũng không gặp phải nguy hiểm gì, bảy tám ngày sau cũng đã tiếp cận chân núi.
Càng tiếp cận chân núi, Tề Chiêu càng không thể che dấu vội vàng cùng lệ khí trên người mình, năm người còn lại đều không dám tới quá gần Tề Chiêu, chỉ thật cẩn thận đi theo sau y.
“Tới, cuối cùng đã tới.” Tề Chiêu đứng ở chân núi lẩm bẩm nói, mình chờ ngày này bao lâu rồi? Vài năm? Vài thập niên? Mấy trăm năm? Hay là mấy ngàn năm?
Năm người phía sau nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Phùng Uyên đi lên trước hai bước, hỏi: “Tề thiếu, cổ mộ ở ngọn núi này?”
Tề Chiêu giống như không nghe được câu hỏi của Phùng Uyên, mắt nhìn phía trước như cũ, cho đến khi Phùng Uyên phẫn nộ lui ra sau Tề Chiêu mới đột nhiên quay đầu, Phùng Uyên sợ tới mức da đầu run lên. Tề Chiêu nhìn chằm chằm Phùng Uyên, dịu dàng nói: “Cậu muốn có được Trường Sinh sao?”
Phùng Uyên lặng im, Trường Sinh hay không Trường Sinh cái gì, mấy ngày này Tề Chiêu càng ngày càng cổ quái, mọi người đã sớm muốn chạy trốn khỏi cổ mộ, nhưng không thể nói cho Tề Chiêu biết, chỉ có thể hàm hồ, “Cũng thế, a, ha ha, Trường Sinh gì đó, đối với tôi có vẻ hơi xa vời.”
Tề Chiêu bỗng dưng cười lạnh: “Nó vốn là thứ của cậu, cậu cầm đi cũng không sao.”
“Hả?” Lời Tề Chiêu nói Phùng Uyên chẳng hiểu ra làm sao, cái gì mà là đồ của tôi? Có ý gì?
Nhưng không đợi Phùng Uyên nói gì, Tề Chiêu liền nói với mấy người phía sau: “Bây giờ liền vào núi, muốn mạng thì thành thành thật thật theo sát ở phía sau tôi, đừng động những thứ không nên động.”
Mấy người phía sau đều chấn động, yên lặng theo sát Tề Chiêu. Phùng Uyên đương nhiên sẽ không đi cùng Tề Chiêu, mà là tụ với bốn người còn lại. Tề Chiêu đi ở phía trước đột nhiên dừng bước, cẩn thận nghe ngóng, miệng lẩm bẩm nói: “Xem ra không có khả năng không gặp chúng nó.” mấy người đi phía sau đều không nghe được lời Tề Chiêu nói, thấy Tề Chiêu dừng lại thì đều dừng bước, nhưng Tề Chiêu không dừng lại quá lâu liền lập tức hành tẩu.
Chín đội xà lúc trước Mặc Lão Đại phái đi tìm nhân loại đều tập trung ở ngọn núi này nên số lượng độc xà tại đây đều rất nhiều. Như vậy có thể nhìn ra tầm quan trọng của ngọn núi. Nơi này không đơn thuần là nơi độc xà bộ tộc cần thủ hộ, đồng thời cũng là nơi chúng độc xà sinh sản, tầm quan trọng không cần nói cũng biết. Chỉ ở dưới chân núi đã có gần ngàn độc xà đang không ngừng bò tới bò lui, đoàn người Tề Chiêu rất khó không bị phát hiện. Mà con