xa, Phạm Khinh Ba nghiến
răng nghiến lợi nghĩ: Giải Đông Phong hắn há lại chỉ hy sinh Tạ Y Nhân thôi
sao, hắn ta ngay cả Phạm Khinh Ba nàng cũng đã thuận tay hãm hại! Quyết tâm trả
thù càng kiên định, quỷ hẹp hòi, ngươi chờ xem!
Oán hận xong nàng lại nghĩ tới một vấn đề đã bị nàng
bỏ qua rất lâu rồi.
Rất nhiều người đã gặp Tạ Y Nhân, cũng đã gặp Phạm
Khinh Ba, nhưng lại không có ai liên hệ hai người lại là một, bao gồm cả Chủ Tử
Sách đã từng vô cùng chung tình với nàng cũng không nhận ra. Ngược lại Thư
Sinh, ngày đó ở phủ Thượng thư, hắn rõ ràng liếc mặt một cái đã nhận ra, không
phải may mắn, cũng không phải ngẫu nhiên, mà là hoàn toàn chắc chắn. Dịch dung
dịch thanh của nàng trong mắt hắn cũng giống như bộ đồ mới của Hoàng đế vậy*. Dường
như… bất luận nàng cải trang thành bộ dáng gì đi nữa, hắn nhìn thấy cũng chỉ có
một người duy nhất, không phải Tạ Y Nhân, mà là Phạm Khinh Ba.
(*Bộ đồ mới của hoàng đế: một câu truyện cổ tích
Andersen, đại ý nói về một vị hoàng đế luôn tự cho mình là thông minh nhưng bị
2 tên thợ may lừa may một bộ quần áo mới, nói là chỉ những người thông mình mới
nhìn thấy, quan lại trong truyền và hoàng đế không ai nhìn thấy nhưng không dám
nói vì sợ bị chê dốt…. nhưng ta nghĩ ý Khinh tỷ ở đây là trong mắt Thư Sinh dịch
dung của nàng chả khác nào tàng hình, không có tác dụng che dấu gì cả.)
Đây là một cảm giác kỳ diệu, giống như phân biệt rõ
nàng trong mắt hắn luôn luôn là hoàn chỉnh nguyên vẹn.
Đột nhiên nàng cảm thấy rất vui mừng cùng hưng phấn,
không muốn miệt mài tìm hiểu lý do nữa, giờ phút này nàng chỉ muốn hôn hôn hắn
ôm ôm hắn, sau đó kéo hắn lăn lộn trên giường!
Ngay lúc Phạm Khinh Ba rục rịch dục vọng cũng là lúc,
bên kia, Phạm Bỉnh rục rịch ý nghĩ muốn rình trộm.
“Không được, họ Thư kia, chúng ta cùng đi ra ngoài xem
thế nào đi, nghe nói án kiện lừa bán phụ nữ trong kinh thành gần đây xảy ra rất
nhiều.” Hắn vừa lo lắng nhìn chằm chằm ra cửa vừa phải thuyết phục tên đồng
minh tuy rằng vô tích sự nhưng có chút ít còn hơn không của mình.
Nửa ngày mà không có người hưởng ứng, vừa quay đầu lại
hắn đã thấy khuôn mặt lạnh lùng của Thư Sinh, rầm một tiếng đặt chén trà xuống,
đứng lên, “Không đi, ai thích thì đi.”
“Này! Ngươi không sợ chủ nhân bị cướp đi sao?”
Thư Sinh đang đi vào trong phòng nghe thế dừng lại,
sau đó rất nhanh lại đi tiếp, bỏ lại một câu càng thêm lạnh như băng: “Ai muốn
cướp thì cướp.”
“Mẹ a, nói trở mặt là trở mặt liền, làm như là ta bị
dọa á? Bản lĩnh thì chẳng bao nhiêu mà tính cách thật không nhỏ.” Phạm Bỉnh học
theo ngữ khí của Thư Sinh nói “Ai muốn cướp thì cướp”,sao đó “XÌ” một tiếng,
mặt trắng mắt nói, “Đun cơm nấu thức ăn giặt quần áo vẩy nước quét nhà mặc cả
may vá chả biết cái gì, thật không biết hắn có gì tốt đẹp, chỉ nhân sớm muộn gì
cũng hưu hắn —— A!” cảm thấy khác thường, hắn vội vã nghiêng đầu, một trận gió
lạnh sát qua bên tai hắn, ghim vào trên tường, vừa quay đầu lại nhìn liền thấy
là một nắm phi đao.
Nhìn ám khí trí mạng này cả chuôi lẫn thân đao đều cắm
chặt vào tường, Phạm Bỉnh nghẹn họng trừng mắt, trong lòng sợ hãi, nửa ngày sau
mới thốt ra được một cậu “Thói, thói quen nghịch phi đao thế này mà không sửa
được lại không biết giặt quần áo nấu cơm sớm muộn gì bị chủ nhận hưu cũng trở
thành sự thực!”
Vút vút vút, bay phi đao liên tục bắt ra, hắn chật vật
trốn tránh những vẫn bị xén mất vài sợi tóc.
“Họ Thư! Ngươi một tên tự phế võ công lại bắn phi đao
chuẩn như vậy mà không biết xấu hổ sao! Hổ không ra uy ngươi coi ta là mèo bệnh
à, meo, có tin ta sẽ phát thiệp anh hùng tìm người đến luận võ với ngươi không
hả?”
Đúng lúc này, Phạm Khinh Ba vừa khéo bước vào nhà,
“Phát Bệnh, ngươi lại bắt nạt Thư Sinh?”
“Lại? Ta khi dễ hắn á? Không phải! Ta ta ta!” Phạm
Bỉnh chỉa chỉa bản thân xong lại chỉa chỉa một loại phi đao trên tường, tràn
ngập tủi thân mà hết đường chối cãi khóc không ra nước mắt, chỉ có thể buông
thõng người nhảy ra phía trước, không may lại gặp phải đúng lúc Phạm Khinh Ba
sắc dục công tâm nhanh nhẹn vượt xa hẳn người thường, linh hoạt trốn được. Hắn
nhào ra chỉ ôm được khoảng không, dừng lại một chút, lại càng la hét kinh thiên
động địa quỷ thần đều chết khiếp:“Chủ nhân a oa oa oa oa oa —— “
Phạm Khinh Ba bơ hẳn coi như không nghe thấy, đi thẳng
vào tân phòng, không thấy Thư Sinh, liền chọn ngay hướng đi vào thư phòng, quả
nhiên tìm được hắn.
“Tướng công —— “
Vừa cất tiếng gọi đã bị ngắt lời, “Muộn rồi, nương tử
đi nghỉ ngơi sớm đi.”
Giọng nói thật lạnh lùng, đáng tiếc khuôn mặt kia rất
đáng yêu, làm cho người ta không có cách nào lui bước được, ngược lại lại càng
chọc cho nàng ngứa ngáy trong lòng. “Tướng công, ta cũng đang có ý này, chúng
ta đi nghỉ sớm đi!” Nói xong nàng bước đến, làm chuyện mà nàng đã muốn làm từ
lâu —— ngồi trên đùi hắn. Không biết tin tưởng từ đâu đến, nàng tin hắn dù có
không thích đi nữa cũng sẽ không đẩy nàng ra.
Quả nhiên, cơ bắp toàn thân hắn đều căng thẳng, đôi
tay đỡ bên hông nàng, giống như muốn đẩy nàng ra, lại như muốn ôm l