Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328533

Bình chọn: 8.5.00/10/853 lượt.

ai phát hiện ra.”Giúp hắn mặc áo vào, Lâm Phàm cầm trái cây trên bàn lên chuẩn bị đi qua phòng bệnh kế bên thăm Trân Hương. Vừa đứng dậy thì cánh tay đã bị Tần Vịnh giữ chặt. Cô ngạc nhiên nhíu mày quay đầu nhìn hắn.“Em đi đâu? Lại đi thăm cái cô Trân Hương đó hả?” Tần Vịnh ghen tức hỏi, ngày nào Lâm Phàm cũng mất quá nửa thời gian cho cái bà cô đanh đá kia, làm hắn bực mình.“Ừ.”“Anh còn dễ nhìn hơn cô ta nhiều, em nhìn anh là đủ rồi.” Xưa giờ hắn chả biết cái chữ mặt mũi viết ra sao, cố sống cố chết níu tay cô, nói cái gì mà hôm nay muốn cô ở lại bàn bạc chuyện liên quan đến đại sự đời người của bọn họ.Lâm Phàm hơi cau mày gạt tay hắn ra “Nhà Trân Hương còn chưa biết cô ấy bị thương, một mình cô ấy ở bệnh viện rất tội nghiệp.”“Anh cũng tội nghiệp nè, Lâm Phàm vợ anh chẳng quan tâm anh chút nào.”Tần Vịnh bắt đầu biến thân thành Tần vô lại, càn quấy thiếu điều lăn lộn khóc la om sòm. Lâm Phàm vừa thẹn vừa giận trừng hắn “Ai là vợ anh!”“Ui? Anh nói này, đồng chí giải phóng quân, sao em có thể trở mặt không nhận người chứ! Em đè anh ra hôn rồi còn không phải vợ anh à?” Tần Vịnh hùng hồn chất vấn, khí thế cứ như hận không thể tự lập cho mình một tấm bài trinh tiết không bằng.“Bất chấp lý lẽ!” Lâm Phàm thẳng thừng hất đầu đi, quăng Tần vô lại kiêm Kojiro mặt mày đáng thương đằng sau, đau thương nhìn gáy cô dưới góc nghiêng 45 độ.Trân Hương nằm trong phòng bệnh kế bên, mặt mày âm trầm, thấy Lâm Phàm vào lập tức mỉm cười. Lâm Phàm thấy thế âm thầm than thở. Ngày đó sau khi Trân Hương kêu tên cô gái kia xong, chỉ trong thời gian ngắn tới mức bọn họ không kịp đề phòng, Hera bắn một phát vào bả vai không bị thương của Trân Hương.Hera cười tươi như hoa, e thẹn nói “Người biết tên tôi đều là người chết. Cả anh Tần cũng không biết đấy! Nhưng tôi không thể giết cô, mạng cô để lại đó đã. Ồ? Ánh mắt cô rất thú vị, không cam lòng à? Hi hi.”“Lại nghĩ sao?” Lâm Phàm lo lắng ngồi bên cạnh, bắt đầu gọt trái cây. Từ sau hôm đó Trân Hương luôn chìm vào suy tư, vẻ mặt luôn đầy căm hận khiến cô rất bất an.“Không có. Phàm tử, vì sao Tần Vịnh nhà cậu lại làm ăn với bọn chúng? Làm ăn cái gì?” Trân Hương quay đầu nhìn Lâm Phàm chằm chằm, thử tìm đáp án từ trên mặt cô.Lâm Phàm ngại ngần xoay con dao gọt trái cây, từng lớp vỏ đều đặn rớt xuống “Tớ cũng không biết.”“Phàm tử, cậu không cần che giấu giúp anh ta. Ả Hera đó là một thành viên trong đảng mafia lớn nhất. Nghe nói chồng ả còn tàn bạo biến thái hơn, chẳng những bọn chúng buôn lậu vũ khí, thậm chí còn có nhà máy sản xuất vũ khí riêng. Vì sao Tần Vịnh lại giao dịch với chúng?” Trân Hương hỏi liền một mạch vấn đề liên quan đến súng ống, làm Lâm Phàm không kịp trở tay.“Tớ không biết.” Lâm Phàm lẳng lặng cắt táo thành từng miếng, rũ mắt xuống, vẻ mặt phức tạp.“Nếu Tần Vịnh làm ra chuyện tội ác tày trời, cậu cũng định che giấu dùm anh ta ư?” Vẻ mặt Trân Hương có chút dữ tợn, nếu không phải hai vai bị thương chỉ sợ giờ phút này cô ấy đã bật dậy tóm lấy cô tra khảo rồi.Lâm Phàm một mực im lặng, cắt táo thành từng miếng đều tăm tắp. Chờ đến khi cắt xong miếng cuối cùng cô mới bình thản nói “Đến địa ngục anh ấy cũng chịu đi cùng tớ, sao tớ lại để ý việc anh ấy làm. Cho dù có một ngày anh ấy giết người, tớ cũng sẽ giúp anh ấy chôn xác. Tớ chưa hề nói mình là người tốt, cũng chưa từng có ai vì tớ mà vứt bỏ tính mạng. Càng chưa từng có ai ngày nào cũng kiên nhẫn đưa đón tớ đi làm, nhớ kỹ từng ly từng tý mơ ước tớ nói ra trong lúc vô tình, sau đó cố gắng thực hiện mang lại bất ngờ cho tớ. Thế nên, cho dù anh ấy có gây ra chuyện tày trời tới đâu đi nữa, tớ cũng bằng lòng gánh vác cùng anh ấy.”Những lời này Lâm Phàm nói rất dứt khoát, thong thả, nói xong cô cũng thấy nhẹ nhõm hẳn, dường như trút hết tất cả những suy nghĩ đè nén trong lòng bấy lâu ra.Sắc mặt Trân Hương càng lúc càng khó coi “Cậu quên lời thề lúc chúng ta nhập ngũ rồi sao?”“Vì anh ấy, tớ không quan tâm việc mình trở thành người thất hứa. Trân Hương, tớ biết cậu nghĩ gì. Có lẽ sau này tớ sẽ hối hận, nhưng hiện giờ tớ rất thỏa mãn, rất hạnh phúc. Vậy là đủ rồi. Thậm chí chúng ta không thể bảo đảm bản thân có thể bình an sống hết đời này, đúng không?”“Cậu đúng là bị thằng cha kia tẩy não rồi!” Trân Hương tức giận gạt trái cây Lâm Phàm đưa tới, căm tức trừng cô, không hiểu vì sao đồng đội tốt nhất ngày xưa, đồng chí chính trực nhất lại vì một người đàn ông mà vi phạm lời thề của người lính, thà rằng làm một tên tội phạm.Lâm Phàm không nói chuyện, cô tự nhận mình không phải thánh nhân, không có giác ngộ vì lê dân bá tánh trong thiên hạ mà dâng lên tất cả. Cô chỉ muốn cùng một chỗ với người yêu cô, bất kể là làm gì.Khẽ thở dài một tiếng, cô lấy khăn giấy lau kỹ dao gọt trái cây, cất đàng hoàng xong mới đứng dậy “Tớ đi trước đã, đợi cậu bình tĩnh lại tớ lại qua.”“Nếu Tần Vịnh thật sự tham gia, có ngày anh ta bị bắt cậu làm sao đây? Cậu đã nghĩ kỹ hậu quả chưa?” Trân Hương nôn nóng rống lên với bóng lưng cô, điều đó là cái cô không muốn nhìn thấy nhất.“Cậu nói tất cả đều là giả thuyết. Nhưng nếu thật sự có ngày anh ấy bị bắt, tớ sẽ cùng n