XtGem Forum catalog
Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211652

Bình chọn: 7.00/10/1165 lượt.

hắn ở giữa đám người chơi đùa vui vẻ cùng người phụ nữ khác lại vẫn đau khổ.

Hắn không biết cô không giống Hứa Tĩnh Hàm. Cô không thích quán bar, cô không chịu nổi ánh đèn này, âm nhạc này, nhưng những này trong mắt hắn và Hứa Tĩnh Hàm đều rất bình thường.

Bọn họ có quá nhiều điểm cô không thích ứng nổi, ví dụ như cà phê, ví dụ như bữa ăn tây. Không phải cô không biết những thứ đó biểu đạt cho sự thưởng thức của xã hội thượng lưu, nhưng không thích là không thích.

Thế giới này dù cô muốn vào cũng không vào được.

Trong lòng vô cùng buồn phiền, cái mũi cũng xon xót, Bạch Ngưng không nhịn được cũng rót một ly rượu cho mình, dáng vẻ uống rượu cũng giống như Ngôn Lạc Quân vừa rồi.

Mùi vị rượu cũng không tồi, nhẹ nhàng còn hơi ngòn ngọt, không phải quá khó uống. Bạch Ngưng bất giác uống tới đáy.

Lúc này, có nhân viên phục vụ tới hỏi cô có muốn thêm rượu không, Bạch Ngưng nhìn rượu còn lại trong chén, nói: “Rót đầy hai ly này.”

Lại uống xong một ly nữa, khi nhìn Ngôn Lạc Quân đã thấy hắn ngồi cùng bàn uống rượu với cô gái vừa nhảy cùng hắn rồi. Từ góc độ của Bạch Ngưng nhìn sang, vừa khéo có thể thấy ở dưới gầm bàn cô gái kia dùng giày cao gót cọ vào chân hắn.

Trong lòng lại có cảm giác muốn khóc, Bạch Ngưng chỉ có thể tự chuốc rượu cho mình. Lúc này mới phát hiện mình đã hơi mơ màng rồi.

“Tiểu thư, sao lại uống một mình thế này, thất tình sao?” Lúc này có hai kẻ bộ dạng công tử nhà giàu đi đến.

Bạch Ngưng ngẩng đầu lên, một người trong đó giật mình nói: “Ơ, là Hứa đại mỹ nhân à, chồng em đâu?”

Bạch Ngưng nghiêng đầu đi không để ý đến bọn họ.

“Ai, sớm biết như thế này thì tội gì. Muốn chọn chồng thì phải chọn người như anh này, anh bảo đảm yêu gia đình yêu bà xã, là một ông chồng tốt tuyệt đỉnh!” Người nọ vỗ ngực nói.

“Vậy sao?” Một giọng nói truyền đến. Bạch Ngưng quay đầu lại, đã thấy Ngôn Lạc Quân vừa rồi còn tán tỉnh với người phụ nữ khác đã quay lại rồi.

“Vậy sao?” Một giọng nói truyền đến. Bạch Ngưng quay đầu lại, đã thấy Ngôn Lạc Quân vừa rồi còn tán tỉnh với người phụ nữ khác đã quay lại rồi.

“Là Ngôn thiếu à, lâu rồi không thấy anh tới đấy.” Hai người kia cười nói.

Ngôn Lạc Quân hừ lạnh một tiếng, khom lưng nói với bạch ngưng: “Làm càn, sao lại uống nhiều thế hả?”

“Ngôn thiếu, chúng tôi đi trước đây.” Hai người kia nói xong cũng rời đi.

Ngôn Lạc Quân ngồi vào chỗ bên cạnh Bạch Ngưng, giữ lấy ly rượu của cô.

“Bảo em đừng có uống nữa mà, rượu này tác dụng chậm.”

“Anh quản tôi à!” Bạch Ngưng cướp lấy ly rượu.

“Tôi không thể quản em sao? Không muốn tôi quản thì khi đó cũng đừng lấy đứa bé uy hiếp tôi!” Ngôn Lạc Quân lạnh mặt, chuyển ly rượu sang nơi khác.

“Ha ha, không phải anh đã nói rồi à, tôi nhằm vào tiền của anh thôi. Nếu không phải thấy anh có tiền tôi đã sớm bỏ đứa bé đi rồi, ai thèm gả cho anh chứ!” Bạch Ngưng tức giận nói.

“Cô!” Ngôn Lạc Quân giận đến siết chặt quả đấm, giận dữ nói: “Tốt, cô uống, cô uống đi, tốt nhất là uống xong lại đi tìm tên nào lắm tiền lên giường, cuỗm thêm được một đống tiền về!” Nói xong, hắn rời đi.

Bạch Ngưng dùng tóc che đôi mắt đang dần ướt át, bưng ly lên uống tiếp.

Ngôn Lạc Quân tiếp tục nhảy cùng người phụ nữ khác nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Ngưng.

Hắn thật không hiểu, đây không phải lần đầu cô tới bar, không biết phụ nữ độc thân uống say trong quán rượu rất nguy hiểm sao? Đúng, hắn vẫn còn ở đây, lẽ ra hắn phải tức giận bỏ đi rồi chứ? Người phụ nữ này, rốt cuộc cô muốn thế nào!

Ngôn Lạc Quân cũng muốn ra quầy rượu uống một ly…, nhưng lại sợ “Hứa Tĩnh Hàm” nhìn thấy, sợ cô biết hắn bị cô làm cho tức giận cũng phải lấy rượu giải sầu.

Thấy cô uống hết ly này đến ly khác, cơ thể đã ngồi không vững nữa, Ngôn Lạc Quân thật sự không chịu nổi nữa chạy tới lôi cô lên.

“Đi, trở về!”

“Tôi không về, tôi muốn uống….uố…ng!” Bạch Ngưng rõ ràng đã say mèm mà vẫn cố nói.

Không để cô giải thích, Ngôn Lạc Quân đã kéo cô ra khỏi quán bar.

“Anh buông tôi ra, tôi không về, tôi muốn uống rượu. Anh đi tìm phụ nữ khác thì đi đi, tìm tình nhân của anh đi, đừng động vào tôi. . . . . .” Bạch Ngưng đỡ tường, không chịu đi.

Ngôn Lạc Quân lại gần cô nói: “Hứa Tĩnh Hàm, không phải là em ghen đấy chứ. Nhìn thấy tôi cùng phụ nữ khác nên đau lòng đến nỗi ‘nâng chén tiêu sầu’ sao?”

Bạch Ngưng vốn đã đỏ mặt giờ lại đỏ thêm một phần, quay đầu nói: “Anh mới ghen, tôi muốn uống rượu, rượu. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân đột nhiên ôm ngang lấy cô, đi tới bên cạnh xe, nhân viên phục vụ quán bar vội chạy tới mở cửa xe cho hắn. Hắn nhét Bạch Ngưng vào rồi “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại.

“Tôi không muốn về nhà. . . . . . Tôi không muốn gặp lại anh. . . . . . Ô ô, tôi muốn ly hôn, muốn ly hôn. . . . . .” Bạch Ngưng ở trên xe hết ồn ào rồi làm loạn, cuối cùng còn khóc òa lên.

Ngôn Lạc Quân càng nghe càng tức, không tự chủ tăng tốc độ xe.

“Tôi rất sợ. . . . . . rất sợ . . . . . . Tôi muốn ly hôn. . . . . . Tôi muốn mẹ. . . . . . Còn có. . . . . . Còn có Hạ. . . . . .”

“Hạ cái gì?” Ngôn Lạc Quân quay đầu lại hỏi. Hắn cũng không quên, hắn đã từng phái n