Tống Thiệu Vân ôm ngón tay không ngừng xoa bóp, mắt rưng rưng nhìn Chu Thiến đầy vẻ thống hận.
- Chu Thiến, cô sẽ phải trả giá vì những hành động này
Chu Thiến hừ nhẹ một tiếng, trả lời:
- Trước khi làm gì cô tốt nhất là nên hiểu cho rõ, dù là
những người thấp cổ bé họng như chúng tôi cũng chẳng dễ bắt nạt đâu. Cô
là đồ sứ, tôi là mảnh ngói, cô không sợ thì cứ thử đi! Xem hai chúng ta
ai sẽ được đẹp mặt
Cô nói nhẹ nhàng mà lạnh lùng khiến tim Tống Thiệu Vân khẽ run lên.
Định nói ra mấy câu đe dọa, uy hiếp nhưng lại chẳng nói nên lời.
Chu Thiến và Tống Thiệu Vân hai người một trước một sau thoải mái đi đến bên hai anh em Triệu Hi Thành.
Triệu Hi Thành thấy mắt Tống Thiệu Vân đỏ hồng thì hỏi:
- Em làm sao thế?
Triệu Hi Tuấn và Thế Duy nhìn về phía hai người
Tống Thiệu Vân trào nước mắt, cô tuy là con riêng nhưng từ nhỏ đến
lớn chưa từng có ai đối xử với cô như vậy, chưa ai khiến cô phải chịu
nhục như vậy. Cho dù mọi người có khinh thường thân phận con riêng của
cô ta thì cũng nể mặt Tống Trí Hào mà không làm cô khó xử trước mặt
nhiều người. Hôm nay lại bị một bảo mẫu nho nhỏ làm cho phải khóc lóc
cầu xin là sự nhục nhã vô cùng. Cô ta cũng muốn kể lể với Triệu Hi Thành nhưng nếu thế thì Chu Thiến cũng sẽ nói những lời cô ta đã nói ra. Mình luôn cố gắng giữ gìn hình tượng thục nữ như Thiệu Lâm, nếu những lời
này để Triệu Hi Thành nghe được thì tuyệt đối sẽ phá hoại hình tượng của mình trong mắt anh. Mọi công sức trước kia cũng chỉ là uổng phí.
Cho nên dù Tống Thiệu Vân hận Chu Thiến đến ngứa rang nhưng vẫn phải cố che giấu chuyện này. Cô ta nói:
- Vừa rồi bị trượt chân ngã trong toilet, có hơi đau
Nói như vậy chắc hẳn là phù hợp với hình tượng nhu nhược của Thiệu Lâm đi
Chu Thiến vốn không sợ cô ta nói chuyện vừa rồi ra, nói ra càng tốt,
mọi người nói cho rõ ràng đỡ phải đoán già đoán non mà khó chịu. Nhưng
giờ Tống Thiệu Vân lại nuốt chuyện này vào lòng, còn tìm ra lí do sứt
sẹo như vậy thì khiến cô thực sự buồn cười. Chu Thiến phải cố gắng lắm
mới nhịn lại được
Thế Duy nghe Thiệu Vân nói thì bĩu môi:
- Thế Duy ngã cũng còn chẳng khóc, dì thật vô dụng
Bên cạnh, Triệu Hi Tuấn không chút nể tình cười phá lên. Tống Thiệu
Vân tức tái mặt. Cô ta lén liếc Triệu Hi Thành một cái, chỉ thấy anh
cũng khẽ mỉm cười thì lại cúi đầu, không rõ anh cười là có ý gì.
Đến giữa trưa, bốn người vào cửa hàng trong công viên mà ăn trưa.
Buổi chiều lại dẫn Thế Duy đi chơi hai tiếng liền. Thái độ của Triệu Hi
Thành với Chu Thiến vẫn lạnh lùng như cũ, cơ bản là không để ý đến cô.
May mà Triệu Hi Tuấn ở bên cạnh nói chuyện cùng cô khiến cô đỡ xấu hổ.
Nhưng mọi việc này Triệu Hi Thành đều nhìn thấy, sắc mặt anh càng trở
nên âm trầm.
Đến khi Thế Duy mệt mỏi bát đầu ngủ gà ngủ gật, bốn người mới lái xe rời đi.
Đi đến bãi đỗ xe, Triệu Hi Thành một mình đi đến bên xe mình, Chu
Thiến nhìn khuôn mặt càng lúc càng lạnh lùng của anh thì bế Thế Duy chủ
động ngồi vào xe của Triệu Hi Tuấn. Tống Thiệu Vân vội lên xe của Hi
Thành.
Triệu Hi Thành thấy Chu Thiến ngồi lên xe Hi Tuấn thì khẽ hừ một
tiếng. Lúc ngồi vào xe thì đóng cử xe đánh sầm một tiếng khiến Tống
Thiệu Vân ngồi bên trong giật mình hoảng sợ
Dọc đường đi, sắc mặt Triệu Hi Thành vô cùng âm trầm đáng sợ, bên
trong xe không khí như bị đè nén. Cô ta muốn nói chuyện, vài lần định mở miệng nhưng vừa nhìn sắc mặt của anh thì mọi lời nói đều vội nuốt vào
trong. Ở bên anh lâu như vậy nhưng cô vẫn không thể hiểu nổi anh. Hiện
giờ vì sao anh lại nổi giận? Cô hoàn toàn không hiểu, là vì mình sao?
Hay là vì… Chu Thiến?
Mà xe bên kia, không khí thoải mái hơn nhiều
Thế Duy dựa vào lòng Chu Thiến mà ngủ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, tiếng hít thở khe khẽ đều đều
Triệu Hi Tuấn lái xe, nhìn thoáng qua Thế Duy, mỉm cười nói
- Tiểu gia hỏa này hôm nay chắc chắn là chơi mệt rồi
Chu Thiến nhẹ nhàng nói:
- Đúng thế, bình thường ăn trưa xong là nó đã đi ngủ rồi, hôm nay cố đến lúc này đã là không tệ
- Hôm nay cô chơi vui không?
Ánh mắt Chu Thiến buồn bã, nửa thời gian đều phải nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Hi Thành thì sao có thể vui vẻ?
- Tôi thì có gì mà vui hay không, tôi đi là để chăm sóc Thế Duy chứ đâu phải đi chơi
Những lời này là dỗi Hi Thành nhưng giờ cũng chỉ có thể nói trước mặt Hi Tuấn, chỉ có anh mới khiến cô được thoải mái bộc lộ cảm xúc.
Triệu Hi Tuấn nhìn cô một cái, nhẹ giọng an ủi nói:
- Cô đừng để ý những lời anh tôi nói. Từ sau khi chị dâu qua
đừi, tính tình anh trở nên lạnh lùng đi nhiều, ngoài với người thân thì
với ai cũng là như thế. Cũng chẳng phải chỉ nhằm vào mình cô đâu
Anh thoáng dừng lại, như do dự một hồi rồi mới nói tiếp:
- Tình cảm của anh chị rất sâu sắc, cho dù chị dâu đã qua đời hai năm nhưng anh ấy chưa bao giờ quên chị dâu. Tôi nghĩ, cả đời này có lẽ anh có thể sẽ lấy một người khác nhưng sẽ chẳng thể nào yêu bất kì
ai nữa…
Nói xong, anh nhìn Chu Thiến đầy ý vị.
Chu Thiến cũng hồ nghi nhìn lại anh, anh đang nhắc nhở cô điều gì sao?
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, Triệu Hi Tuấn mỉm cười rồi lại quay đầ