i tạo thành một mê cung không lối . Vào được nhưng ra thì khó . Chỉ có
người thân thuộc mới vào được đây . Vốn định chỉ cho cậu ta đường vào . Nhưng nó
chưa kịp nói thì tên ấy đã biến mất dạng . Cũng may là có anh nhắn tin cho hắn
chỉ đường nếu không , có lẽ giờ đang lạc đâu đó trong đồi lớn và cao ấy .
Đứng trên cao nhìn xuống , mọi thứ đều thu vào tầm mắt của Sally một cách
chân thực và sống động nhất . Gió lộng , trên cao những tiếng lá cây xào xạt ,
Cô nghe như tiếng bước chân đang đến bên cạnh mình . Gần rất gần .
Đứng trước mặt cô giờ đây là một con người bằng xương bằng thịt chứ không
phải là dáng người cao , gầy nhôm qua tấm ảnh chụp chung . Peter vẩn như xưa ,
đơn giản và gọn gàng . Chiếc cavart được anh thất rất tĩ mĩ . Chiếc áo sơ mi
xanh da trời kết hợp cùng chiếc quần âu trong rất thanh lịc . Dáng vẽ ấy dù có
lẩn vào đâu thì cô cũng nhận ra được . Là cậu ấy , là anh và là người cô yêu
.
- Cô là ai vậy . ?
Thoáng chốc trong trái tim cô như vỡ ra trăm mảnh , nhiều mũi kim dài đâm
thẳng vào nó. Đau , rất đau . Người cô yêu , người cô có thể từ bỏ địa vị , cuộc
sống quý tộc để dành trộn tình yêu cho anh lại hỏi cô là ai . Cô là ai bây giờ ,
không phải là Sally với gương mặt búp bê nữa . Cũng chẳng còn là cô gái hay cười
và tràng đầy nhiêt4 huyết như xưa . Thật ra khoảng thời gian qua cô sống vì ai ,
sống cho ai và sống để làm gì . Cô còn chẳng biết được thì cô biết mình là ai
đây .
- Sally đâu rồi ?
Peter đánh tiếng khi thấy cô im lặng , Sally chẳng nhìn
cậu , chỉ đưa đôi mắt nhìn ra xa . Khoảng trời cao lộng gió , đầy mây xanh tuyệt
đẹp nhưng sao lòng cô lại dày đặc sương mù đến thế này .
- Anh nghỉ ai là
người đứng đây .
Cô lên tiếng , giọng khẽ khàn mang chút sắc buồn . Buồn nhiều nửa là đằng
khác .
- Cô là Sally sao ? Không thể nào .
Lời khẳng định thốt ra từ miệng
anh , hệt như những gì cô đang nghĩ suốt mấy hôm nay . Không tin là phải rồi .
Nhưng thử hỏi nếu bạn là Sally , rơi từ trên cao xuống vách đá . Gương mặt gần
như biến dạng hoàn toàn thì khi bình phục lại có thể nào xinhd 9ẹp như trước
không ? Nếu có thể , xin bạn hãy chỉ cho tôi cách ấy đi . Để cô biết giờ này
phải làm sao .
- Quả là Joe đoán việc như thần . Anh sẽ không tin em là Sally
. Nhưng anh hãy nhớ , nhẫn 4 lá .
- Nhẫn 4 lá . Là nhẫn ngày trước từng tặng
cho Sally , người duy nhất làm vợ tôi .
- Phải là Sally . Nhưng gương mặt
Sally thay đổi rồi , liệu người trao cỏ 4 lá còn yêu không ?
- Yêu , yêu chứ
Anh mải mải chỉ yêu mình em thôi . Dù em là ai đi chăng nữa . Chỉ cần là Sally
dù xầu hay đẹp anh vẫn yêu .
Cả hai ôm nhau thấm thiết . Nó phía sau gốc cây lớn nhìn họ mà khẽ cười thầm
. Cứ nghĩ có trò gì cho xem ai ngờ lại nhận nhau nhanh thế chứ .
Buổi chiều hôm ấy , căn cứ bí mặt của nó trở thành nơi tâm sự cho cặp đôi trẻ
, Peter không khỏi bằnh hoàng khi nghe Sally kể tất mọi chuyện . Nó quả là thiên
tài , đoán và làm việc rất đúng thời điểm . Nếu không có nó chắc Sally bé nhỏ
của anh chết lâu rồi . Ơn này có trả đến chết cũng chẳng hết đây .
Nó khá mệt
, nên đánh thẳng một giấc đến chiều . Đến khi điện thoại bên công ty gọi hối
thúc việc làm , nó mới bò dậy .
Nó mờ mẫn trong bóng tối , phía góc giường là vài hộp quà nhỏ của Vỹ và bà
quản gia đưa cho nó . CHắc khoảng hơn một tuần rồi nó chưa đọng đến .
Hộp quà đầu tiên nó mở là chiếc hộp của bà quản gia đưa . Bên trong có vài
khung ảnh , vài tấm hình được đặt trong cuốn Album lớn . Nó chẳng vội đụng đến
chúng . Mà nhìn khắp toàn bộ chiếc hộp . Bên trong ấy là nhiều thư , nhiều cuộn
băng ghi âm khác nhau , Có đề rõ cả ngày tháng , tất cả đều là những khoảng thời
gian trong một năm qua .
Mở đoạn ghi âm đầu tiên lên . Giong5 nói nghe vừa lạ lại vừa quen . Như vừa
nghe đâu đó vậy . Nó còn nghe trong đó có cả tiếng mưa , tiếng mưa rất lớn nhưng
giọng nói bên trong chẳng nghe được là bao , chỉ nghe thoáng là ” Anh nhớ em
nhiều lắm ”
Đoạn thứ hai nó mở lên . Lại là một dòng nhạc . Bản nhạc này cũng rất quen .
Hình như nó đã từng chơi thì phải với ai đó . Nhưng lại quá mờ nhạt . ” Hợp tấu
nhé ”
.
.
.
.
Bao nhiêu đoạn trong hộp ,, nó đều nghe hết . Nhưng mọi thứ vẫn quá lạ
lẫm , không chút ấn tượng gì cả . Ngay cả cuốn album cũng chẳng có gì . Điểm nổi
bật nhất là công viên trò chơi .
Nó ngồi cùng ai đấy . Nhưng người đó lại quay mặt đi hướng khác không sao
thấy rõ . Chỉ thấy sống mũi cao ngất .
Dáng người ấy cao hơn nó đến một cái đầu . Nhìn từ xa rất đẹp .
Người nó cũng chòm hẳn về phía trước che gần hết người lạ mặt .
Vài lá thư rơi ra từ trong album nhỏ . Nó nhặt chúng lên nhìn kĩ
một lượt . Bên trong còn có đề ngày tháng rất rõ ràng .
11-2013 .
Ngày nó rời Việt Nam sao . Sao lại có lá thư này . Từ từ mở tờ đầu
tiên .
” -Vợ Ngốc ….
Anh xin lỗi về thời gian qua . Một thời gian
anh đã tin lầm Quyên để khiến cho em chịu nhiều đau khổ , Anh xin lỗi
xin lỗi rất nhiều. Và em cũng là người duy nhất được nghe lời xin lỗi
thật lòng của anh đấy .
Tha thứ nhé .
Vỹ Anh . send ”
[ Có những thứ khi