hắn chấn động, mơ hồ hiểu Tiểu Ngữ Mạt không hề thuộc về hắn nữa.
Nhưng mà hắn nhưng vẫn giữ một tia hy vọng, cô đã trở lại, có còn muốn cho gả hắn không?
Nhưng khi người đàn ông này xuất hiện, hắn cũng đã thấy ánh mắt cô
nhìn chăm chú người đàn ông kia, trong mắt là tình yêu say đắm rõ ràng
đến làm cho hắn muốn bỏ qua cũng không được, cũng bởi vì như thế, hắn
không cách nào tiến đến ngăn cản.
Ngữ Mạt cho tới bây giờ chưa dùng ánh mắt này nhìn hắn.
“Em thích hắn như vậy sao?” Bạch Thanh Lê khổ sở mở miệng.
Uông Ngữ Mạt đứng thẳng người dậy, ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp là
trước nay chưa có kiên định như vậy.”Đúng,em thích hắn, rất thích.”
Cô kiên định làm cho Bạch Thanh Lê cười khổ, nhưng cũng kinh
ngạc,người phụ nữ trước mắt thật sự là em gái hắn từ nhỏ che chở sao?
Ánh mắt của cô không giống với lúc trước! Không hề e lệ nữa, ánh mắt
tràn đầy mê hoặc, thậm chí tản ra tự tin, giống như đóa hoa nở rộ, mà
không phải nụ hoa hắn cẩn thật từng ly từng tí chăm sóc.
“Ngữ mạt, em thay đổi rất nhiều.” Cô như vậy rất mê người, nhưng mà người làm cho cô thay đổi cũng hắn.”Em trở nên rất hấp dẫn.”
Bạch Thanh Lê. . . . . em thích anh, nhưng mà thích giống như anh
hai.” Mặc dù biết lời của mình tàn nhẫn, nhưng mà cô phải nói rõ mọi
việc.
“Trước kia em không hiểu,cho là thích chính là như vậy, nhưng mà bây
giờ em mới hiểu được, thích và yêu là không giống nhau, em vẫn thích
anh, nhưng mà. . . . . . em không cách nào yêu anh.”
“Vậy hắn thì sao nha? Tại sao phải thích hắn? Hắn tốt hơn anh sao?” Hắn không cảm thấy người đàn ông kia có thể vượt qua hắn.
Nghĩ đến Phương Nhĩ Kiệt, vẻ mặt của Uông Ngữ Mạt không khỏi dịu
dàng,mà Bạch Thanh Lê đã thấy cô biến chuyển, tim không khỏi đau xót.
“Hắn không có như anh, cũng không đối tốt với em như anh tốt với em,
hắn thích bắt nạt em, trêu chọc em, thậm chí rất hoa tâm có nhiều phụ nữ thích hắn, anh hai nói hắn không thích hợp với em, cùng hắn ở chung
một chỗ em nhất định bị tổn thương.”
“Vậy em. . . . . .”
“Nhưng mà em muốn ở chung một chỗ với hắn.” Ánh mắt kiên định của cô, không chần chờ chút nào.”Cho dù sau này có bị thương, cho dù sau này
hắn sẽ làm em khổ sở, cho dù sau này chúng em có tách ra, nhưng mà. . . . . . Hiện tại, lúc này, em muốn ở chung một chỗ,bởi vì em thích hắn.”
Hít sâu một cái, Uông Ngữ Mạt nhìn hắn mỉm cười.”Bạch Thanh Lê, em
muốn trưởng thành,em không muốn vẫn bị các người bảo vệ,em biết các
người thương em, yêu em, nhưng mà. . . . . . em muốn đi, em muốn nếm thử những chuyện trước kia em chưa từng thử, em,em không muốn lập gia
đình………”
Bạch Thanh Lê kinh ngạc nhìn cô bé hắn nắm tay lúc giỏ, thật đã trưởng thành. . . . . .
“Bạch Thanh Lê, hôn lễ. . . . . .”
“Hôn lễ không thể nào hủy bỏ!” Bạch Thanh Lê cắt đứt lời của cô.
“Bạch Thanh Lê?” Uông Ngữ Mạt cau mày.”Nhưng mà em không muốn. . . . . .”
“Ngữ Mạt, hiện tại mọi người trên thế giới đều biết chuyện chúng ta
kết hôn, hai nhà đều có mặt mũi, anh không thể để cho hôn lễ hủy bỏ.”
Hắn bình tĩnh nhìn cô, không bởi vì cô khẩn cầu mà rút lui.
“Cho dù. . . . . . em không thích anh?”
Bạch Thanh Lê trầm mặc, hồi lâu mới mở miệng.”Đúng, cho dù em không
thương anh, hôn lễ này cũng không thể hủy bỏ, bởi vì anh vẫn muốn kết
hôn với em.”
Hắn kiên định làm cho Uông Ngữ Mạt im lặng.
“Ngữ Mạt,anh không thể nào buông tay, bởi vì hôn lễ là em đáp ứng .Nếu quả thật là không muốn kết hôn, em một mình đi xử lý.”
“Em?” Uông Ngữ Mạt không hiểu ý của hắn.
“Đúng, nếu như Uông gia cũng đồng ý giải trừ hôn ước, hôn lễ kia cũng sẽ không cử hành.”
“Không thể nào ! Bọn họ căn bản không thể nào đồng ý giải trừ hôn ước, nhất là gia gia nha. . . . . .”
“Ngữ Mạt, đó là chuyện của em.” Bạch Thanh Lê cũng không để ý tới, hắn kiên định nhìn cô, “Anh không thể chủ động buông tay .”
Nói xong, hắn nhìn cô thật sâu một lúc lâu mới xoay người rời đi.
Nhìn hắn rời đi, Uông Ngữ Mạt ngã ở giường, phiền não che mặt.
Cô cho là Bạch Thanh Lê sẽ đồng ý hủy bỏ hôn lễ, nhưngmà không nghĩ
tới anh ấy cánh kiên trì như vậy, cô cho là anh ấy thương cô như vậy cho nên. . . . . .
Uông Ngữ Mạt cắn môi, nghĩ tới lời của Bạch Thanh Lê, không khỏi than thở. Đúng nha,cô có tư cách gì yêu cầu? Là cô phải xin lỗi anh ấy nha!
Làm sao có thể yêu cầu anh ấy tiếp tục tốt đối với cô nha?
Nhắm mắt lại, Uông Ngữ Mạt không biết nên làm sao bây giờ. . . . . .
Cô đã thử qua van xin qua người nhà, nhưng mà phụ thân không đồng ý,
sáu anh trai cô cũng phản đối, gia gia thì càng không cần phải nói, mà
mẹ cũng không giúp được cô.
Người trong nhà sợ cô bỏ nhà đi, nên quản cô chặc hơn.
Uông Ngữ Mạt nghĩ mãi không có cách, kết quả chỉ chớp mắt, hôn lễ đã đến.
Cô bị người giúp việc chộp tới mặc vào áo cưới vào, tất cả bảo vệ đều coi chừng cô, ngó chừng cô xe, cô căn bản trốn không thoát.
Hai tay nắm lại,cô ngồi ở xe phía sau, bên cạnh là Bạch Thanh Lê ,mà anh hai ngồi ở trước, cũng sắp đến giáo đường.
Cúi đầu xuống,ngay cả tim cũng rối loạn.
Cô quay đầu liếc về phía Bạch Thanh Lê, nhưng hắn nhắm hai mắt không nhìn cô.
