Polly po-cket
Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215232

Bình chọn: 8.5.00/10/1523 lượt.

hốn kiếp!” Giọng nói lạnh băng mà khản đặc của hoàng đế truyền đến. “Việc gì

mà kinh hoảng đến mức này?”

Thừa Đức không nói gì, sững người ở đó. Hoàng đế chậm rãi bước đến ngồi xuống

sập, trong phòng yên ắng đến ghê người, chỉ còn thấy tiếng thở mạnh của Thừa

Đức. Một lúc sau mới thấy anh quỳ sụp xuống, nhìn từ xa chỉ mờ mờ thấy đôi tay

anh nắm chặt thành nắm đấm, chặt đến mức trắng bệch ra.

Tôi đã căng thẳng không dám thở, chỉ sợ Thừa Đức trong cơn giận dữ, làm chuyện

không nên nào đó. Giờ đây tôi càng tin rằng tất cả những việc này đều do một ai

đấy đứng sau bày ra để chờ Thừa Đức chui vào bẫy.

“Có thích khách!”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng thét của Trương Quế, tiếp theo đó, một tiếng động

lớn vang lên nơi cửa sổ, hình như có người nhảy từ cửa sổ vào. Chỗ hoàng đế

vang lên tiếng binh khí va vào nhau, một thân hình phóng thẳng đến bên giường.

Thừa Đức nhảy vụt lên, cũng phóng đến theo, trong chớp mắt 2 người đã đối đầu

với nhau.

Chỉ thấy ánh kiếm lóe sáng, Thừa Đức vừa bị bức lùi một bước, người kia đã dùng

chăn quấn người trên giường lại, ôm chặt bằng một tay.

Từ chỗ tôi nhìn ra, chỉ thấy trong cái chăn lụa màu vàng lộ ra đôi chân con gái

trắng trẻo, và cả mái tóc đen lúc ẩn lúc hiện trong chăn

“Để nàng ấy xuống!” Thừa Đức hét lớn.

Người kia hừ mũi một cái, quát lớn:

“Ngươi hại cô ấy như thế vẫn chưa đủ sao? Còn muốn gì nữa?” Giọng nói rất quen,

không ngờ lại là Nam Cung Việt.

Thừa Đức sững người, thân hình rõ ràng khựng lại, sau đó thấy mũi kiếm của Nam

Cung Việt có giọt máu chảy xuống. Thừa Đức hự một tiếng trong cổ, lùi lại hai

bước, có vẻ như vừa hạ quyết tâm rất lớn, giọng nói khản đặc:

“Ngươi mang cô ấy đi đi, mau đi!”

Ngoài cửa lúc này đã có thị vệ xông vào, “Bảo hộ hoàng thượng” có người hét

lớn, Nam Cung Việt ôm lấy bọc chăn xông ra ngoài. Thừa Đức vội theo sau, rồi

binh một tiếng nghe thấy tên thị vệ vừa hét ngã xuống đất, miệng chỉ kịp nói

vài chữ:

“Tam hoàng tử, người...”

Ngày càng đông thị vệ xông vào phòng, thái giám Trương Quế chạy bổ đến bên sập

mềm, vội kêu:

“Hoàng thượng!”

“Trẫm không sao, trẫm không chết được!” Giọng nói lạnh lùng của hoàng thượng

truyền đến.

Tiếng hô hào bên ngoài xa dần, trong phòng yên tĩnh trở lại. Trương Quế sớm đã

nhìn ra sự bất bình thường trong này, vội kêu người mang xác tên thị vệ kia ra,

đuổi những thị vệ khác ra ngoài canh gác, bây giờ trong phong chỉ còn lại Hoàng

thượng và Thừa Đức.

Máu vẫn nhỏ giọt từ trên người Thừa Đức xuống, làm lòng tôi càng rối như tơ vò.

Hoàng thượng hừ giọng quát:

“Ngươi giỏi thật đấy, đến việc hành thích cha cũng định làm.”

Thừa Đức đứng đó, đến quỳ cũng không thèm, dừng lại một lúc rồi lãnh đạm nói:

“Nhi thần cáo lui” Nói xong không đợi hoàng thượng đồng ý cứ thế quay người

bước ra ngoài.

Hoàng đế vừa kinh ngạc vừa giận dữ, đứng phắt dậy, đi một vòng quanh phòng, đến

gần giường thì dừng lại. Tôi nhìn theo, bụng thầm kêu không xong rồi, bộ quần

áo đạo sĩ của tôi vẫn còn đang chất đống ở phía chân giường, ông ấy liệu có

phát hiện ra tôi đang ở dưới gầm giường không?

Hoàng đế cúi người nhặt bộ áo đạo sĩ lên, quay người bước ra ngoài vài bước,

đến bên giá nến, có vẻ như nghĩ ra điều gì đó, liền vứt bộ quần áo xuống đất,

sau đó nghe tiếng rầm, cả giá nến bị ông ta hất xuống, lửa bén vào bộ quần áo,

nháy mắt đã bốc cháy ngùn ngụt.

Trương Quế ở bên ngoài nghe thấy tiếng động trong phòng, sợ Hoàng đế xảy ra

chuyện, vội đẩy cửa vào xem xét, mới bước được một chân vào liền nghe hoàng đế

nghiêm giọng quát:

“Cút ra ngoài!”

Nhìn bộ quần áo đạo sĩ bị đốt thành tro trên nền điện, tôi nghĩ hoàng đế chắc

đã đoán ra điều gì đó, đầu óc càng rối tung, chợt nghĩ đến một câu trong bài

hát nào đây “Sai rồi, sai rồi, sai hết rồi” sao mà hợp với hoàn cảnh của mình

thế!

Hoàng thượng ngồi yên lặng một lúc lâu mới gọi Trương Quế vào, lạnh lùng ra

lệnh:

“Cho đám người ngoài kia lui đi, việc ngày hôm nay tuyệt đối không được để lộ

ra ngoài.”

Người Trương Quế rõ ràng run bắn lên, hạ thấp giọng đáp:

“Hoàng thượng, những nô tài hầu hạ trong cung đêm nay, toàn bộ...”

Hoàng thượng khẽ một tiếng, tôi không cầm được rùng mình, một chữ thôi mà không

biết có bao nhiêu người phải thiệt mạng để giấu chuyện hôm nay đi.

“Hoàng thượng, chúng ta đi đâu đây?”

“Đến chỗ Tang phi.” Hoàng đế nói, bước đi hai bước rồi dừng lại. “Thôi, đến chỗ

hoàng hậu vậy.”

Tiếng bước chân càng ngày càng xa, trong điện cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, người sau lưng dường như cũng thở phào một tiếng,

đẩy tôi ra khỏi gầm giường, rồi cũng chui ra theo.

Tôi vội nhắm mắt giả chết, lúc này, ít ra an toàn hơn nhiều.

Vừa nãy vì tinh thần quá căng thẳng nên cảm giác nóng rực trong người cũng giảm

đi không ít, giờ hết căng thẳng rồi tôi lại bắt đầu thấy nóng. Nghĩ kĩ, vừa rồi

bản thân chắc chắn trúng phải xuân dược gì đó, không thì đang bình thường sao

lại trở nên như thế? Rồi lại nghĩ hoàng đế chắc cũng bị trúng độc, nếu không

sao lại đói đến mức không cần biết thức ăn như thế nào mà xử lí l