uyện trao đổi thân xác một cách tự nguyện.” Anh nhìn tôi chăm chú. “Uống thêm rượu không? Nhìn em xanh quá.”
“Anh nghĩ vậy hả?” Tôi đặt cái ly đã uống hết xuống bàn. “Có vẻ như anh muốn nói anh là Người Làm Chủ?”
“Cưng ơi, cái đó thì em biết rồi còn gì.” Anh nở một nụ cười nhẹ quyến rũ. “Cái anh đang muốn nói là em chính là Người Phục Tùng.”
Tôi đứng phắt dậy.
“Khoan đã.” Anh nói. “Em không được đi đâu hết. Anh chưa nói xong.”
“Anh không biết mình đang nói gì đâu.” Tôi sẽ không bao giờ cho phép mình trở thành nô lệ của người khác một lần nào nữa. “Anh biết những chuyện xảy ra với em rồi mà. Em cũng cần sự tự chủ không thua gì anh đâu.”
“Ngồi xuống đi Eva.”
Tôi đứng yên để chứng minh lời mình vừa nói.
Nhưng anh đã nở một nụ cười khiến ruột gan tôi tan chảy. “Em có biết anh mê mệt em tới mức nào không?” Anh thì thầm.
“Ừ, anh phải u mê lắm thì mới nghĩ là em sẽ chịu bị điều khiển lần nữa, nhất là trong tình dục.”
“Coi nào, Eva. Em biết là anh đâu có muốn đánh đập, hành hạ, trừng phạt hay sai khiến gì em như nô lệ. Hai đứa mình đâu có ai muốn vậy.” Anh ngồi thẳng dậy, chống hai tay lên bàn, chồm tới trước. “Em là thứ quý giá nhất trong cuộc đời anh. Anh trân trọng em và muốn bảo vệ em. Đó là lý do của cuộc nói chuyện này.”
Quỷ thần ơi. Sao anh có thể vừa điên khùng lại vừa đáng yêu như vậy?
“Em không muốn bị điều khiển!”
“Cái em cần là ai đó mà em không thể tin tưởng được. Ngậm miệng lại, Eva, chờ anh nói xong đã.”
Tôi lúng túng rồi im bặt.
“Em yêu cầu anh làm cái chuyện mà hồi xưa đã từng làm em đau đớn khiếp sợ. Sự tin tưởng đó lớn vô cùng, nhưng đồng thời áp lực cũng rất lớn, anh sẽ không thể chịu đựng nổi nếu làm em thất vọng. Anh không thể đánh liều chuyện này được. Bởi vậy cho nên mình phải làm đúng cách.”
Tôi khoanh tay trước ngực. “Em đúng là ngốc. Em cứ tưởng hai đứa mình có cuộc sống tình dục tuyệt vời lắm chứ.”
Gideon đặt ly xuống bàn, rồi nói tiếp làm như tôi chưa hề nói gì. “Trưa nay em đã muốn anh làm một chuyện , và anh đã làm. Nhưng bây giờ mình phải…”
“Nếu em không phải loại người anh cần thì cứ nói toẹt ra đi.” Tôi đặt cái ly với cái khung hình xuống vì sợ mình sắp làm chuyện gì ngu ngốc. “Đừng có ráng tô điểm bằng…”
Trước khi tôi kịp tránh thì anh đã đi vòng qua bàn, hai tay kẹp lấy tôi rồi hôn lên môi. Giống lần trước, anh lại kéo tôi tới áp vô vách tường, nắm hai tay tôi giơ khỏi đầu.
Bị kẹp chặt, tôi chỉ còn biết đứng yên khi anh khuỵu gối xuống, cọ vào tôi qua lớp vải quần. Răng anh cắn nhẹ lên ngực làm tôi rùng mình, mùi hương da thịt sạch sẽ ấm áp khiến đầu óc tôi dịu lại. Tôi thở hổn hển, chìm đắm vào anh.
“Em thấy em dễ dàng phục tùng anh chưa?” Môi anh lần theo lông mày tôi. “Thấy thật sung sướng phải không?”
“Như vậy là không công bằng.” Tôi ngước nhìn anh. Làm sao tôi có thể phản ứng khác được chứ? Dù rất bực tức và xấu hổ, tôi đành bất lực trong vòng tay anh.
“Công bằng chứ sao không. Mà anh còn thấy rất là ổn nữa.”
Tôi nhìn lướt qua mái tóc đen tuyền và những đường nét sắc sảo trên gương mặt anh, nỗi khao khát mãnh liệt đến độ đau nhói. Những vết thương anh đang che giấu trong lòng chỉ càng làm tôi yêu anh nhiều hơn. Có lúc tôi tưởng như đã nhìn thấy một nửa của mình trong anh.
“Emm không cưỡng lại được chuyện bị anh kích thích.” Tôi thì thầm. “Lúc đó cơ thể em đương nhiên là mềm và ướt thì anh mới…”
“Eva, đừng né tránh nữa. Em muốn anh điều khiển mọi thứ. Em thấy cần phải tin tưởng anh và giao thân thể cho anh. Chuyện đó không có gì sai hết. Ngược lại, anh cũng muốn em tin anh đủ nhiều để làm vậy.”
Tôi không suy nghĩ được gì khi anh áp sát như thế. “Em không có phục tùng.”
“Em là của anh. Nếu nghĩ kỹ lại em sẽ thấy em luôn khuất phục trước anh.”
“Thì tại vì anh vốn giỏi chuyện đó mà. Anh có nhiều kinh nghiệm hơn em, nên em để anh làm mọi chuyện theo ý anh.” Tôi khẽ cắn môi dưới đang rung lên. “Em rất tiếc là ngược lại em đã không khiến anh nghĩ như vậy về em.”
“Vớ vẩn quá, Eva. Em biết anh thích gần em tới mức độ nào mà. Chuyện mình đang nói ở đây không phải là để giải thoát cho anh.”
“Vậy là để giải thoát cho em chắc?”
“Ừ. Anh nghĩ vậy.” Gideon nhíu mày. “Em không vui hả. Khỉ thật, anh không có ý đó…Anh cứ nghĩ mình trao đổi với nhau thì sẽ dễ hơn.”
“Gideon.” Mắt tôi nhòe nước. Anh có vẻ cũng đau khổ và bối rối không kém. “Anh làm em buồn quá.”
Anh lùi lại, buông tay tôi ra rồi bế tôi lên đi ra khỏi phòng làm việc, tới cuối hành lang trước một cánh cửa đang đóng. “Em mở ra đi.”
Chúng tôi bước vào một căn phòng được thắp sáng bằng ánh nến, vẫn còn thoang thoảng mùi sơn mới. Tôi bị mất phương hướng vài giây, không hiểu sao mình đã ra khỏi nhà của Gideon và bước vào phòng ngủ trong căn hộ của tôi.
“Em không hiểu.” Tôi chỉ có thể nói một cách ngắn gọn nhất, trong đầu vẫn đang cố xua đi cái suy nghĩ là mình vừa bước từ căn nhà này qua căn nhà khác. “Anh…dọn nhà em qua đây luôn hả?”
“Không hẳn vậy.” Anh bỏ tôi đứng xuống, nhưng một tay vẫn choàng qua người tôi. “Anh chỉ dựng lại căn phòng qua tấm hình anh chụp em lúc đanh ngủ thôi.”
“Để làm gì