t hiện và hỏi Tăng Lý. “Chị Y Y cũng là chủ quán này.”
Nhìn ra sự lo lắng trên sắc mặt Ngải Cảnh Sơ, Đậu Đậu nói tiếp: “Thầy muốn tìm chị Cá Nhỏ ạ? Hay thầy gọi điện cho chị ấy thử xem?”
“Điện thoại không liên lạc được.” Anh đáp.
“Để em giúp thầy gọi chị Y Y nhé, chắc các chị ấy đang đi cùng nhau.” Nói đoạn, Đậu Đậu lấy di động ra gọi điện cho Mã Y Y.
Mã Y Y để điện thoại trong túi quần, vừa có cuộc gọi đến đã có thể cảm nhận được điện thoại rung. Lúc này ba người các cô đang ở trong quán karaoke, quá ồn ào, Mã Y Y trông thấy tên Đậu Đậu trên màn hình, sợ quán cà phê có chuyện gì nên đi ra ngoài hành lang nghe điện.
Một lát sau, Tăng Lý trông thấy Mã Y Y cầm di động quay lại với vẻ mặt kì quái khác thường. Ngũ Dĩnh còn đang gào thét trong micro. Tăng Lý lớn giọng hỏi: “Sao thế?”
“Điện thoại của cậu đấy!” Đưa di động cho Tăng Lý xong, Mã Y Y tắt nhạc, khiến cho trong phòng bỗng chốc chỉ còn lại tiếng hát cao hứng của Ngũ Dĩnh.
“A lô!” Tăng Lý khó hiểu nói vào điện thoại.
“Di động của em đâu?”
Vừa nghe thấy giọng nói của Ngải Cảnh Sơ, Tăng Lý lại nghĩ tới câu nói mê hoặc tối qua, mặt thoáng cái đỏ bừng.
“Tôi hỏi di động của em đâu?” Anh lặp lại câu hỏi.
“Trong túi xách!” Vừa trả lời câu hỏi, Tăng Lý vừa lục lọi túi, “Á, hết pin.”
Ngải Cảnh Sơ có vẻ tức giận: “Em đi đâu?”
“Đi hát với bạn.” Đột nhiên phát hiện dung nhan bị phá hủy, tâm trạng không tốt, cô bèn gọi Mã Y Y và Ngũ Dĩnh đến để an ủi mình. Hai người họ chẳng có ý gì hay, ăn cơm xong liền đưa cho cô một cái khẩu trang rồi lôi đi karaoke.
“Bạn?”
“Anh không quen đâu, hai người bạn thân của tôi.” Tăng Lý nói.
Ngũ Dĩnh ngồi bên cạnh, khó hiểu nói: “Gì thế? Điều tra hộ khẩu người ta đấy à?”
Mã Y Y dùng khẩu hình kết hợp khoa chân múa tay ra hiệu ba chữ: “Ngải Cảnh Sơ.”
“Sao anh có số điện thoại của Y Y?” Thần thông quảng đại quá thế!? Tăng Lý lấy làm lạ.
“Tôi đến quán tìm em. Nhân viên cho số.” Anh đáp.
“Anh tìm tôi?” Tăng Lý ngơ ngác hỏi.
Ba chữ vô cùng đơn giản tạo thành vấn đề cực kì lớn, khiến Ngải Cảnh Sơ bỗng chốc đứng hình không biết phải nói thế nào.
Anh tìm cô, đương nhiên là đúng! Nhưng tìm cô làm gì? Lúc đầu chỉ gọi cho cô một cuộc điện thoại, cô không nghe máy nên anh bèn đến nhà cô, thấy không ở nhà, anh như uống nhầm thuốc, cuống cuồng lật cả thế giới để tìm cô. Sau khi hỏi hết người này đến người khác, chạy hết chỗ này đến chỗ khác, cuối cùng cũng tìm được người, nhưng tìm được cô rồi thì phải nói gì đây? Chẳng lẽ hỏi cô có muốn ăn lựu không?
Nghĩ tới đây, Ngải Cảnh Sơ không tránh được mỉm cười tự giễu.
Từ bao giờ tâm trạng và cảm xúc của anh đã bị Tăng Lý thao túng?
Không công bằng!
“A lô!” Không thấy hồi âm, Tăng Lý tưởng tín hiệu không tốt, bèn đứng dậy dịch chuyển ra chỗ khác.
“Tôi đây.” Anh nói
“Có việc gấp sao?” Cô hỏi lại.
“Không, tôi đi ngang qua quán cà phê nên tiện đường ghé vào thăm em thôi.” Nói xong, anh chào cô rồi cúp máy.
“À...” Cô gọi.
“Gì thế?”
“Anh có muốn tới hát cùng chúng tôi không?” Tăng Lý hỏi.
“Thôi, tôi không biết hát.”
Cuối cùng, anh dặn dò: “Em về sớm nghỉ đi.”
Khi Tăng Lý về tới nhà, trông thấy túi lựu treo ngoài cửa căn hộ mình. Cô nhìn chung quanh, băn khoăn không biết đồ ai để đây nên không dám lấy xuống. Cô cẩn thận mở cửa vào nhà rồi đóng lại, mặc kệ túi lựu ở đó.
Tháo khẩu trang và thay quần áo xong, Tăng Lý sạc pin điện thoại.
Sau khi khởi động máy, trông thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ đến từ số máy của Ngải Cảnh Sơ, cô giật nảy mình.
Bữa tối, dì Lý lại làm một món mới chế từ đậu phụ, nhưng Ngải Cảnh Sơ không có tâm trạng chú ý tớ nữa, cũng không hỏi cách làm, cúi đầu ăn được vài miếng đã đứng dậy, đi vào phòng làm việc đọc sách.
Vừa mở trang sách ra, ánh mắt vô tình chạm phải đĩa lựu đã rửa sạch bày trên bàn, anh không ăn
Dì Lý khó hiểu quay sang thắc mắc với chồng: “Thằng bé này hôm nay làm sao thế không biết?”
“Sao là sao?” Chú Lưu hỏi lại.
“Cứ như giận dỗi với ai ý.”
“Tôi thấy vẫn bình thường mà.” Chú Lưu ngốc nghếch vẫn chỉ nói một câu ấy.
“Cả ngày nay thấy nó rất vui vẻ, ấy thế mà đi đâu tối về nhà lại trầm mặc bực bội.”
“Bà cứ làm như nó là trẻ con không bằng.”
“Còn không?” Dì Lý phản bác chồng.
“Thằng nhóc này chắc là đang yêu rồi.” Chú Lưu chỉ thuận miệng nói ra nhưng dì Lý lại để bụng, liếc nhìn Ngải Cảnh Sơ lần nữa, thật sự cho rằng anh đang yêu.
“Lẽ ra nên như vậy từ lâu rồi mới phải.” Ba mươi rồi chứ còn ít ỏi gì nữa đâu. Nếu không phải bà nội của Ngải Cảnh Sơ lúc lâm chung đã dặn dò, thì cả nhà đã hối thúc anh gặp gỡ đối tượng rồi.
Bà nói: “Tôi đã bị bố thằng Cảnh Sơ đánh bại rồi, mười mấy năm nay không ngày nào là không hối hận. Sau này tôi chết rồi, chuyện của Cảnh Sơ đừng xen vào. Nó thích ai cũng được, không kết hôn cũng được, mọi người đừng can thiệp, ông nội cũng không được tham gia. Cứ mặc kệ nó đi, chỉ cần nó vui vẻ là được.”
Chính vì thế mà đến tận tuổi này, trong khi người ta đã có con đi học tiểu học rồi thì Ngải Cảnh Sơ vẫn một mình.
Dì Lý nói với chồng: “Này, ông đi bằng cửa sau ra ngoài mua cho tôi cái này. Đi nhanh về nhanh.”
Chú