ện mạnh vào ghế lái. Thấy tài xế lờ mình đi, cô giận sôi máu, nghiến răng dựa người vào ghế.
Tưởng Nã nhặt dây chun Diêu Ngạn làm rơi. Mái tóc tơ đen nhánh của cô dịu dàng xõa ngang vai, Diêu Ngạn lập tức gí đầu vào sát cửa xe.
“Hai ngày nghỉ của em thế nào?” Tưởng Nã lạnh lùng hỏi cô.
Diêu Ngạn ngạc nhiên tới mức ngẩn người ra. Cô chột dạ đảo tròn mắt, buột miệng thốt lên: “Tôi không đến Lý Sơn”.
Tưởng Nã mỉm cười, anh áp sát người cô nói nhỏ: “Tôi nói em đến đó
hồi nào?”. Một tay anh bóp cằm Diêu Ngạn để cô đối mặt với anh, một tay
vuốt tóc bên má cô cho gọn lại. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt như nước kia: “Hai ngày nghỉ em có mệt không?”.
Diêu Ngạn căng thẳng nuốt nước bọt, cô chắc chắn Tưởng Nã đã biết.
Tuy không hiểu làm sao anh có thể thần thông quảng đại biết việc cô làm
nhưng sự thật là vậy, cô khó có thể phủ nhận.
Thấy cô im re, ngón cái của anh vuốt ve làn môi hơi khô của Diêu
Ngạn, anh cười gằn: “Xem ra em thật sự không để lời tôi nói vào tai.
Tưởng Nã tôi mà em cũng dám giở trò?”.
Sáng sớm hôm nay, công ty vận chuyển hàng hóa đón đủ loại tổ chức, cơ quan. Hoạt động ngầm của công ty hằng ngày không thể tiếp tục. Có lúc
sức mạnh truyền thông còn hơn bất cứ sự cưỡng chế nào của chính quyền.
Vì vậy họ chỉ có thể tạm dừng mọi hoạt động khác, ngoan ngoãn chạy hàng, tạm tránh cơn cuồng phong bão táp.
Tưởng Nã nghiến răng ken két nhìn chằm chằm gưong mặt xinh xắn trước mắt.
Nửa tiếng đồng hồ sau đã về đến công ty vận chuyển hàng hóa, Tưởng Nã lôi Diêu Ngạn xuống xe. Trên đường toàn là bùn đất, Diêu Ngạn vẫy vùng
cũng vô ích. Đám bùn đất màu nâu nhạt in một vệt dài trên nền nhà. Tưởng Nã cáu kỉnh túm cổ tay Diêu Ngạn lôi xềnh xệch cô vào trong, mặc cô kêu gào vô ích.
Một nồi lẩu bày trên chiếc bàn nhỏ trong sảnh công ty. Mấy người đàn
ông ở trần tụ tập lại, ăn uống rôm rả, mồ hôi đầm đìa. Một người miệng
còn đang nhai thịt bò, tay giơ đũa gọi lớn: “Anh Nã!”.
Tất cả mọi người ngoảnh đầu lại nhìn. Một người khác nghẹn thức ăn,
đỏ bừng mặt chào: “Anh Nã!”. Đôi mắt anh ta soi mói cô gái mà Tưởng Nã
kéo vào nhà. Đùi cô gái đó còn trắng hơn cả lòng trắng trứng đang sôi
sùng sục trong nồi. Lúc lôi kéo còn vô tình để lộ vòng eo mảnh mai trắng mịn, khiến ai thấy cũng nhỏ nước dãi thèm muốn.
Anh kéo Diêu Ngạn lên thẳng tầng hai. Tưởng Nã đá cửa đẩy cô vào
trong, Diêu Ngạn chếnh choáng ngã xuống đất, cô lập tức chống khuỷu tay
một cách vô thức, đầu gối đau nhói. Cô hít sâu, cắn răng muốn đứng dậy.
Tưởng Nã cau mày, khom người đỡ thắt lưng Diêu Ngạn, anh nhấc bổng cô ném lên ghế sofa.
Tưởng Nã ngồi xuống, lấy tay đè cô lại, không cho cô cựa quậy. Giọng
nói lạnh như băng của anh vang lên: “Hình rất sắc nét, chụp cũng không
tồi”.
Diêu Ngạn ngã sấp trên sofa ngước đầu lên. Khe hở ngay thành ghế lòi
ra một tấm hình, còn vài tấm khác nằm rải rác trên đệm, y hệt những tấm
hình cô chụp vào trưa hôm thứ Bảy. Trong dòng xe dài tít tắp trên đường, vài người trông giống côn đồ vừa giơ sổ vừa thu tiền, đến đường nét
gương mặt của họ cũng chụp vô cùng rõ ràng.
Diêu Ngạn không cách nào kêu cứu, cô run rẩy phủ nhận: “Không phải tôi chụp”.
Tưởng Nã kéo cô đối diện mình, anh nhướng cao mày, cúi thấp đầu hỏi cô: “Không phải em?”.
Diêu Ngạn đờ đẫn lắc đầu, túm đệm ngồi dậy. Tưởng Nã nở nụ cười ôn hòa: “Nhưng tôi nói em chụp hồi nào?”.
Diêu Ngạn sững người, dịch chân ra sau. Đầu gối trái của cô bị sước,
trên vết thương đỏ ứng lấm tấm những hạt bụi nhỏ. Tưởng Nã nắm chân cô,
in một nụ hôn lên đó, anh ngước mắt hỏi khẽ: “Tại sao bị sước?”.
Diêu Ngạn run bần bật cất giọng: “Không sao…”. Một đầu lưỡi ấm nóng
phủ lên đầu gối cô, Diêu Ngạn mở tròn mắt ngỡ ngàng, cô đột nhiên im
bặt.
Tưởng Nã vừa liếm mút chỗ vết thương vừa nói: “Hôm qua, chỗ tôi lên
ti-vi, em có xem không?”. Mỗi anh dần trượt vào trong bắp đùi của cô.
Hơi thở nóng hổi của anh phả lên da thịt khiến Diêu Ngạn sởn gai ốc.
Tưởng Nã nói: “Tôi ghét nhất là người có lỗi với tôi. Dám lén lút giở
trò, tôi nhất định giết chết người đó”.
Anh ngẩng đầu lên, xoa nhẹ đầu gối vương vết hôn của Diêu Ngạn. Anh
nghiêng người qua nói: “Con người tôi không có tính nhẫn nại. Thứ tôi
thích thì tốt nhất mau mang đến cho tôi. Còn đợi tôi nóng lên, đừng
trách tôi làm nó vỡ tan tành!”. Anh vỗ má Diêu Ngạn, cười hỏi cô: “Tối
nay muốn ăn gì? Để tôi kêu người gọi”.
Sắc mặt anh thay đổi xoành xoạch càng khiến cô sợ hãi: “Cái gì cũng
được”. Tưởng Nã thu lại nụ cười, gọi điện sai người mua đồ ăn. Một lúc
sau, một người xách túi nilon đi lên. Thức ăn trong hộp thơm ngon nóng
sốt. Gà xào nấm đông cô, lươn xào, tôm rim, giò hầm đậu nành, các món ăn mặn đủ vị thơm phức. Trong số các món chỉ có củ sen nhồi cơm nếp là
thanh mát.
Tưởng Nã bày đồ ăn ra bàn, anh gắp củ sen đưa tới miệng Diêu Ngạn, anh lạnh lùng nói: “Ăn!”.
Diêu Ngạn tần ngần. Cô há miệng ra cắn, một sợi sen bào nhuyễn rơi xuống cằm, dính vào cố cô.
Tưởng Nã nhét phần thừa vào miệng, anh nhìn cổ Diêu Ngạn chằm chằm.
Theo động tác nuốt xuống nhẹ nhàng của cô anh cũng nhai hết miến