XtGem Forum catalog
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326691

Bình chọn: 9.5.00/10/669 lượt.

g sen.

Nồi lẩu bày dưới nhà đã hết sạch. Hứa Châu Vi cầm túi xách của Diêu

Ngạn đi vào, mấy anh em hỏi anh ta: “Này, cô nàng anh Nã mới dẫn về cướp từ chỗ nào thế? Xinh quá!”.

Có người nói chêm vào: “Con gái nhà họ Diêu, tôi từng gặp rồi!”.

Hứa Châu Vi cười cười, anh ta châm biếm: “Chảy nước dãi? Anh thấy anh Nã rất thích cô nàng đó. Mấy chú đừng làm càn!”.

Mọi người đang cười nói rôm rả thì điện thoại di động trong túi xách

của Diêu Ngạn đổ chuông. Hứa Châu Vi lấy điện thoại ra xem, thấy bà Diêu gọi, anh ta ngắt kết nối, bắt chước theo cách nói chuyện của Diêu Ngạn

gửi tin nhắn cho bà.

Trên tầng hai, cơm nước vẫn nghi ngút khói. Tưởng Nã vùi vào cổ cô

liếm mút, còn tay anh cách lớp áo xoa bóp đỉnh đồi non mềm của cô.

Diêu Ngạn cắn chặt môi, mắt ẩn hiện ánh lệ, tay cô túm vào đệm không để bản thân ngã ngửa.

Tiếng huyên náo dưới tầng dội vào trong qua cánh cửa chưa đóng kín.

Cô nghe có người nói: “Cô nàng này da thịt non mềm đến búng ra nước,

vòng một đẫy đà, nhìn thôi đã thấy phê!”. Một người khác cười vang khoái chí: “Chú lên thử cho biết mùi. Xin anh Nã cho dùng chung, chú với anh

ấy mỗi người một bên!”.

Nước mắt Diêu Ngạn ùa ra như đê vỡ, cô thả lỏng hàm răng đang cắn chặt môi đến bật máu.

Mắt Tưởng Nã trầm xuống, anh ngước lên nói khẽ: “Có thể búng ra

nước?”. Anh cười lạnh, nhìn hai mắt Diêu Ngạn đẫm lệ, anh bỏ tay khỏi

bầu ngực mà anh sờ nắn từ nãy đến giờ, nâng mặt Diêu Ngạn lên hỏi: “Khóc cái gì? Giận bọn nó nói bậy hay trách tay tôi không yên phận?”.

Diêu Ngạn căm hận trợn mắt nhìn anh. Cô nhếch miệng nhưng không nói tiếng nào.

Tưởng Nã cười, anh cắn cô: “Em ngọt ngào thế này, mùi vị nhất định rất ngon, làm sao tôi nỡ để em cho người khác thử?”.

Diêu Ngạn không kiềm chế được nữa, cô nói: “Tôi không nên làm như vậy. Anh muốn làm gì tôi?”.

Tưởng Nã ngừng cười, anh nâng mặt cô lên: “Không nên làm gì?”.

Diêu Ngạn cố nén nước mắt: “Không nên đối phó anh, không nên chụp hình, không nên tìm đài truyền hình”.

Tưởng Nã cười, bỏ tay ra khỏi người cô, đứng dậy, nghiêm mặt nhìn cô

từ trên cao: “Còn nữa em không nên quên thân phận của em”. Anh xoa đầu

Diêu Ngạn, nói thản nhiên: “Khi tôi còn xem em như người phụ nữ của

mình, em nên an phận. Em cho rằng tôi thích em nên sẽ không làm gì em?”.

Diêu Ngạn nhích người ra sau, Tưởng Nã tiến tới: “Tôi coi như em xốc

nổi. Tái phạm lần nữa, tôi sẽ khiến em “búng ra nước”. Ăn cơm!” Rồi xoay người đi ra.

Cửa phòng đóng sầm, Diêu Ngạn lập tức ngồi dậy chạy ra cửa. Tưởng Nã

không khóa cửa, cô nhìn ra ngoài qua khe hở. Hành lang trống trải, cầu

thang cách cửa phòng khoảng mười bước chân, nhìn khá rõ bóng người đang

lay động bên dưới.

Trống ngực cô đập mạnh. Cô đang phân vân có nên liều lĩnh xông ra hay không thì dưới lầu vọng lên tiếng thét. Một người va phải bàn, ngã lăn

quay xuống đất.

Đồ ăn trong nổi lẩu đổ tung tóe nhuộm sàn nhà thành màu xám đậm. Một

người khác ngã vào nước canh nóng hầm hập, bàng hoàng gọi: “Anh Nã…”. Có người kéo Tưởng Nã lại, anh vung tay hất sang bên. Anh đạp giày lên

ngực của người ngã dưới đất.

Không ai dám lên tiếng, họ chỉ biết trố mắt nhìn.

Tưởng Nã cất giọng trầm trầm: “Mày kêu anh với nó dùng chung, mỗi

người một bên?”. Chân Tưởng Nã gí mạnh, anh giận dữ mở miệng: “Hai đứa

chúng mày dám sủa bậy với người phụ nữ của anh?”.

Trong đại sảnh rộng mênh mông lặng ngắt không một tiếng động. Màn đêm bao phủ khắp chốn, hai ngọn đèn một trái một phải tỏa sáng lờ mờ, mạng

nhện giăng kín góc tường, vài con thiêu thân đang thi nhau lao về phía

có ánh đèn. Đôi cánh vàng sậm của chúng vỗ không ngừng lao đến nơi sáng

nhất. Nhưng đám thiêu thân chịu không nổi hơi nóng, chúng ngắc ngoải rơi xuống. Tưởng Nã liếc một cái, bỗng ngước đôi mắt thâm trầm lên nhìn

Diêu Ngạn đang lặng người bám chặt vào tay vịn cầu thang.

Không gian im lặng hoàn toàn. Hai người ngã dưới đất tái mét mặt mày

không dám kêu đau. Tiếng ếch kêu ngoài lùm cỏ dại như xoáy nước ngoài

khơi lặng gió, không biết sẽ bùng nổ lúc nào.

Tưởng Nã rút chân, anh hỏi Diêu Ngạn: “Ăn xong chưa?”.

Mọi người lúc này mới nhìn theo Tưởng Nã lên tầng hai.

Mười mấy đôi mắt cùng hướng đến khiến Diêu Ngạn luống cuống siết chặt lan can, môi cô run rẩy.

Tưởng Nã nói nhanh: “Dọn đi!”. Anh cất bước lên tầng hai.

Diêu Ngạn vô thức nhìn giày da của Tưởng Nã. Bụi đất che lấp màu đen

bóng của nó, cũng che kín sự nguy hiểm có thể bất ngờ nổ tung. Cô lùi về sau một bước, hai chân cô tê cứng như bị đổ chì.

Tưởng Nã đến gần cô, anh hỏi lại: “Ăn xong chưa?”.

Diêu Ngạn căng thẳng nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh: “Chưa”.

Tưởng Nã mỉm cười. Anh vươn cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy Diêu Ngạn, khiến cô cảm thấy hơi đau.

Tưởng Nã hôn má cô nói: “Ăn tiếp thôi!” Rồi dẫn cô về phòng.

Hứa Châu Vi trông thấy Tưởng Nã đóng cửa, anh ta cười cười vỗ tay:

“Đừng lo lắng. Làm việc đi. Mọi người cũng biết hôm nay tâm trạng anh Nã không tốt, khó tránh khỏi như vậy. Chớ nên đế bụng!”.

Có người đến đỡ hai người ngã dưới đất dậy, họ hậm hực kêu một tiếng

nhưng trong lòng vẫn sợ hãi, thầm thấy may