này cũng đỏ ửng. Diêu Ngạn vừa ngại vừa bối rối, cô gập chân, giơ
tay che bụng, nói khẽ: “Tôi phải về nhà”.
Tướng Nã lại bóp mạnh tay, Diêu Ngạn kêu lên, mồ hôi của hai người
dính vào đầu giường. Diêu Ngạn cảm giác bộ phận đàn ông cương cứng kia
lại đang dính lấy mông cô. Tưởng Nã nói: “Làm xong chuyện liền muốn rời đi, đâu ra có chuyện dễ dàng vậy?”.
Anh đứng dậy bế Diêu Ngạn lên, vừa định thả tay trêu cô, cô đã hốt
hoảng la lên. Đến khi anh và cô vào phòng tắm, tiếng ồn mới biến mất.
Diêu Ngạn thẹn đỏ mặt bị anh bắt đi tắm nhưng cô không thoát được anh.
Nước nóng gột sạch mồ hôi nhưng không xua được nỗi băn khoăn trong lòng
cô.
Sau khi lau khô người, Tưởng Nã bế Diêu Ngạn về giường. Giường đơn
nhỏ hẹp, lẩn đầu có thêm người khác nằm lên, nó kêu lên hai tiếng “kẽo
kẹt”, ván gỗ hơi lõm xuống.
Tưởng Nã tắt đèn, nhấn Diêu Ngạn sát vào ngực anh, để hơi thở đều
đều của cô phả lên nơi có trái tim đang đập rộn. Anh im lặng tận hưởng
cảm giác ấm áp và thoải mái chưa từng trải qua trong đời.
Hồi lâu sau, Diêu Ngạn cảm thấy đỡ hơn, cô chống mắt không để bản
thân ngủ thiếp đi. Cảnh tượng không mảnh vải che thân nằm ôm Tưởng Nã
vượt ngoài sức tưởng tượng của cô, mọi việc hôm nay xảy ra quá đỗi đột
ngột khiến cô không thể tĩnh tâm được.
Hai người không nói chuyện, họ còn tưởng rằng đối phương đã say
giấc. Diêu Ngạn chợt cựa quậy muốn dậy, Tưởng Nã liền siết chặt tay, anh hỏi: “Em muốn làm gì?”.
Diêu Ngạn thẫn thờ, trống ngực cô vừa đập bình thường giơ lại nhảy loạn lên: “Bố mẹ tôi thức dậy không thấy tôi sẽ lo”.
Tưởng Nã ôm cô không buông: “Em gọi điện cho bố mẹ nói công ty có việc, em đi làm rồi”.
Trời đã hửng sáng, ánh trăng bàng bạc lẩn vào mây, hòa thành một thể
với bầu trời. Xe cộ di chuyển trên trung lộ Lý Sơn dần trở nên đông
đúc. Đèn đường chưa tắt, tiếng xe lao vút qua hòa lẫn với tiếng chim hót líu lo từ trên ngọn núi đối diện vang đến.
Buổi sáng tháng Chín mát lạnh, mùi khét thường ngửi thấy cũng không
còn. Tòa nhà nhỏ phía sau công ty vận chuyển hàng hóa vô cùng yên ắng,
mọi người vẫn đang ngủ say. Cả trung lộ Lý Sơn chỉ còn mỗi tiếng động
vọng ra từ tầng hai.
Tưởng Nã ôm cô vào lòng, cô cắn môi chịu đựng động tác của người đằng sau. Diêu Ngạn bám chặt cánh tay của Tưởng Nã đang đặt trên eo cô, anh
thở dốc dỗ dành cô: “Dù sao chúng ta cũng ngủ không được. Diêu Diêu
ngoan, anh tiến vào nhé!”.
Giường gỗ lại lắc lư, mạng nhện trong góc như đang rung lên từng
nhịp. Tưởng Nã không ngừng đổi tư thế giày vò cô. Diêu Ngạn kiệt sức thở không ra hơi, còn anh lại không biết mệt mỏi, quấn lấy cô không buông.
Mấy anh em phải chạy xe sớm còn đang uể oải chưa tỉnh ngủ, họ cởi
trần bước về phía tủ lạnh trong công ty, lục tìm một lúc sau đó đi ra
phía bãi đậu xe bên ngoài.
Khi họ vừa đặt chân đến cửa, hai tiếng “bang bang” vọng xuống từ tầng hai, nghe như tiếng xe tải chuyển động, tiếng thùng gỗ nện xuống mặt
đất, khiến mặt đất rung chuyển. Họ trao nhau ánh mắt kinh ngạc, sau đó
mang vẻ mặt quái lạ rời đi.
Tưởng Nã chống chân trên tấm ván vỡ vụn, anh đầm đìa mổ hôi đỡ Diêu Ngạn dậy. Hai người thở không ra hơi nhìn chiếc giường bất thình
lình đổ sụp, một lát mới hiểu chuyện gì xảy ra. Tưởng Nã giọng khàn
khàn nói: “Không sao. Anh cũng định thay giường từ lâu”. Mặc cho Diêu
Ngạn vùng vẫy, anh vẫn cố chấp bế cô lên ghế sofa tiếp tục “công việc”.
Ánh ban mai dần thay thế bằng thứ ánh nắng gay gắt của ngày hè, hơi nóng phủ xuống càng lúc càng mãnh liệt.
Quán ăn nằm gần công ty vận tải bắt đầu nghi ngút khói, xe cộ chạy
đường dài tấp vào ven đường, không gian dần trở nên ồn ào náo nhiệt.
Cuối cùng căn phòng trên tầng hai cũng mở cửa. Diêu Ngạn xị mặt để
Tưởng Nã cưỡng ép ôm ra ngoài. Sảnh công ty vắng vẻ, không một bóng
người. Tưởng Nã khó hiểu lầm bầm: “Chạy đâu cả rồi, trưa trầy trưa trật
còn chưa ra khỏi giường?”.
Diêu Ngạn hằn học đẩy anh, cất bước xuống nhà. Tiếc rằng giữa hai
chân cô đau nhói, mới được mấy bước đã phải hít sâu nhịn đau. Tưởng Nã
ung dung ôm cô vào lòng, vờ như không thấy cô đen mặt, kéo cô lên xe.
Cửa hàng nội thất trong thị trấn Lý Sơn khai trương đã được hơn nửa
năm, mẫu mã có chút lỗi thời. Tưởng Nã lượn một vòng, hỏi ý Diêu Ngạn. Diêu Ngạn chịu đựng nửa ngày, buồn bực cất giọng: “Anh đừng hỏi tôi!”.
“Tại sao không hỏi em?” Tưởng Nã nhìn cô: “Giường sụp là trách nhiệm
của cả hai chúng ta. Anh “cường tráng” lắm đấy, ngộ nhỡ lần sau giường
lại hỏng rồi rơi đổ vào người em thì làm thế nào?”.
Máu trong người Diêu Ngạn dâng cao, cô đỏ bừng mặt, hổn hển quở trách anh: “Anh không biết xấu hổ!”.
Tưởng Nã tỏ thái độ bình thản: “Anh chỉ cần em, không cần quan tâm
đến thể diện!” Nói hết câu, anh đi tiếp vào trong, chọn lựa kiểu dáng,
hỏi giá cả.
Diêu Ngạn đứng ngẩn người, một nỗi niềm khó tả xâm chiếm cõi lòng cô, cô nhăn mặt cau mày dõi theo bóng lưng của Tưởng Nã.
Mua giường xong, Tưởng Nã dẫn Diêu Ngạn lên thị trấn ăn trưa. Diêu
Ngạn bụng đói cồn cào, chẳng thèm để ý đến cái người mặt dày kia nữa
mà cầm đ
