mạnh. Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt từ trong dạ dày Lâm Uyển trực trào ra
ngoài...
Cô tìm thấy chiếc váy đã bị vò nát đến biến dạng ở cửa phòng tắm,
thoáng thấy vệt nước đầy trên sàn, chính là tội chứng để lại của việc khi nãy kẻ
cặn bã kia bế cô vào đây tắm rửa. Lúc xỏ giày trước cửa, tay cô bỗng ngừng lại
một chút, sau đó cô đặt giày xuống, quay người trở lại phòng ngủ.
Các loại mùi hỗn hợp ập vào mũi làm cho dạ dày Lâm Uyển lại không yên,
nhưng cô đã nôn nhiều đến mức không thể nôn được nữa, chỉ còn cách ôm ngực nôn
khan. Kẻ nằm trên giường vẫn đang ngon giấc, dưới ánh trăng chiếu rọi qua cửa sổ
chưa kéo rèm, có thể mơ hồ nhìn thấy gương mặt hắn, khóe miệng khẽ cong lên,
mang theo sự thỏa mãn sau khi đạt được ý đồ xấu xa. Lâm Uyển khẽ thở sâu, cô
không biết tại sao mình phải quay lại, theo lý mà nói thì cô nên lập tức chạy
trốn, càng xa càng tốt. Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, trong cô bỗng xuất
hiện một giọng nói, “không thể đi như vậy”...
Cô liếc nhìn chiếc gối ban nãy mình vừa nằm, một ý nghĩ xẹt qua trong
đầu, làm chính bản thân cô cũng giật mình. Theo sau đó là thái dương bắt đầu
giật lên đau nhói, máu trong huyết quản bắt đầu sục sôi, nóng nảy kêu gào. Làm
đi, làm đi...
Lúc cô đặt tay lên gối, bàn tay đó vẫn đang run rẩy, thì ra cô vẫn chưa
hoàn toàn tỉnh táo, không thì sao lại hành động điên rồ như thế. Nhưng căn bản
cô không có cách nào ngăn lại sự điên rồ ấy.
Lúc Lâm Uyển xem tivi thấy cảnh có người bị chết ngạt, cô từng nói đùa
rằng kiểu chết này là kiểu khó chịu nhất, uất ức nhất, đổi lại là mình thì thà
rằng phải ăn một phát đạn cho thoải mái còn hơn là nghẹt thở mà chết. Cô không
biết lúc này Trần Kình cảm thấy ra sao. Dưỡng khí dần dần cạn kiệt? Yếu đuối bất
lực? Hay là tuyệt vọng chờ chết? Cô chỉ biết mình nhất định là bị điên rồi, cô
và bọn họ chẳng có gì khác nhau, đều là tội phạm. Nhưng nếu điều này có thể kết
thúc tất cả mọi hận thù, cô nguyện xuống địa ngục vĩnh viễn không thể đầu thai
kiếp khác, còn hơn là sống trên nhân gian mà bị thù hận giày vò.
Lâm Uyển quỳ gối trên giường, sức lực toàn thân tập trung hết vào đôi
tay. Cô cảm thấy dưới tay bắt đầu run bần bật. Cô sợ. Ngay đến một con gà cô còn
chưa từng giết, bây giờ lại đang giết người, giết một người đang khỏe mạnh... số
phận trớ trêu biết bao. Nhưng điều trớ trêu không chỉ dừng lại ở đó, đúng lúc cô
cảm thấy thời gian đã trôi qua khá lâu, tay chân bắt đầu cứng đờ, cứng đến mức
cô lo rằng mình sẽ hóa thạch, thì chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Cô bất ngờ bị
một đạp mạnh, cả người cộng thêm chiếc gối đang giữ chặt trong tay từ mép giường
rơi phịch xuống mặt đất.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Uyển trong giây phút đó không phải buồn chán
vì thất bại, mà là thở phào nhẹ nhõm. Cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng thở dốc
nặng nề từ phía trên truyền đến. Một lát sau, đèn đầu giường bật sáng, rồi cô
nhìn thấy người kia bước xuống giường, tiến về phía mình. Hắn chỉ mặc một chiếc
quần ngủ, trên cơ thể trần trụi lấm tấm mồ hôi, dưới ánh đèn hiện lên những đốm
sáng lấp lánh. Từ vị trí của cô nhìn lên, trông hắn lại càng cao lớn khôi ngô,
hệt như những vị thần trong Thần Thoại Hy Lạp. Cô không cảm giác được có phải
mình ngã đau lắm hay không, chỉ nghe trái tim mình đập liên hồi, giống như tiếng
trống với những tiết tấu rõ ràng dứt khoát trong đại hội thể dục thể thao: Tùng,
tùng, tùng. Chỉ có điều, nhịp trống này không phải để trợ giúp cho vận động
viên, mà là tuyên bố thời gian chết của cô đã tới...
Điều nực cười là lúc này cô lại vẫn còn sức dịch chuyển cơ thể về phía
sau. Đang đấu tranh trước lúc hấp hối sao? Con người quả nhiên đều sợ chết,
nhưng sự di chuyển của cô còn chậm hơn cả những cảnh quay chậm. Cuối cùng cô đau
lòng phát hiện ra phía sau mình là bức tường, không có chỗ để trốn. Còn hắn cũng
đã đến gần, ngồi xuống trước mặt, lúc này cô mới thấy trán hắn đầy mồ hôi, nhưng
nét mặt lại bình tĩnh lạ thường. Tuy nhiên, cô biết đó nhất định là sự yên ả
trước bão tố, vì cô để ý thấy thái dương hắn đang nổi gân xanh...
Quả nhiên một giây sau đó, một bàn tay lướt nhanh qua rồi đáp xuống má
trái, kèm theo đó là tiếng hét của cô và tiếng chửi rủa của kẻ đang nổi điên
kia: “Tiện nhân.” Đầu cô nghiêng đi, cơ thể lệch hẳn sang phía bên phải, ngay
sau đó tai liền kêu ong ong, cảm giác có thứ chất lỏng nóng ấm từ trong mũi chảy
xuống, gương mặt bắt đầu đau rát. Đây mới thực sự là đánh người, so với điều này
thì việc lúc trước cô gây ra cho hắn quả thật không đáng nói...
Giây tiếp theo, tóc cô bị túm ngược lên, lực mạnh đến mức như muốn dứt
nó khỏi da đầu. Cô nhìn thấy gương mặt dữ tợn của hắn, nghe thấy giọng nói tàn
bạo của hắn: “Không biết sống chết là gì!” Ngay sau đó hắn quăng mạnh cô ra, đầu
cô đập vào phía sau, trong chốc lát trời đất mịt mù, trước mắt đầy sao. Lần này
thật sự phải chết ư?
Nhưng mạng cô đúng thật rất lớn, không biết bao lâu sau, cô mới tỉnh
táo lại. Cô mở mắt, trước mắt vẫn là gương mặt phẫn nộ của người đàn ông đó, mà
sự đau khổ của cô vẫn mãi chưa chấm dứt