Polaroid
Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Tập 1

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Tập 1

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326870

Bình chọn: 7.00/10/687 lượt.

thế mà bị hắn hành hạ

thừa sống thiếu chết. Bây giờ đầu và cổ vẫn còn đau, nhìn chân phải đáng thương

của mình, cô đoán nếu không phải do lúc ngã từ trên giường xuống, thì là do tên

khốn kia nhân lúc cô hôn mê ác ý trả thù.

Lâm Uyển đã “tiêu hóa” một phần sự thật khiến người ta khó tiếp nhận này, rồi

cô tự chia buồn cho bản thân một lúc.

Bỗng nhiên cô nhớ đến Mễ Lan, tối hôm đó cô cứ thế bị tên Trần Kình lôi về

nhà, cũng không biết sau đó Mễ Lan thế nào. Nghĩ tới đó, cô vội vàng nhấc điện

thoại ở đầu giường gọi cho Mễ Lan, gọi mấy lần liền Mễ Lan mới nhấc máy, cô liền

hỏi: “Tiểu Mễ, cậu vẫn ổn chứ?”

“Uyển Uyển...” Giọng nói của Mễ Lan hơi khàn.

“Sau hôm đó thế nào rồi?”

“Nhìn thấy mụ đàn bà đó, mình giật lấy mớ tóc của bà ta, còn đánh chảy cả máu

mũi. Mẹ nó chứ, còn lấy hết sức bình sinh, một đập cho bà ta gục luôn, thật hả

giận.” Vừa kể xong thành tích chiến đấu huy hoàng của bản thân, Mễ Lan lập tức

phấn chấn tinh thần, nói bằng giọng khàn khàn vô cùng sinh động.

“Thế Tiền Gia Vỹ thì sao?”

“Hắn á? Hừ, cực kì khiếp sợ, không ngừng can ngăn, nhân tiện bị mình cho hai

cái bạt tai. Haiz, ngày hôm đó bỏ ra hơn nghìn tệ tiền rượu cũng bõ công uống,

bà đây dũng mãnh vô địch, sánh ngang với quyền vương Tyson ấy chứ. Sau đó thì

giám đốc gọi bảo vệ tới, mấy người họ cộng lại mới chế ngự được mình, mụ đàn bà

đó che cái mũi hồ lô đầy máu gào lên báo cảnh sát, Tiền Gia Vỹ khuyên can mãi

mới chịu thôi...”

“Chẳng trách mình đợi mãi không thấy cậu...”

“Cái gì? Lúc đó cậu vẫn chưa đi?”

“Ừ, thế cậu và Tiền Gia Vỹ định thế nào?”

“Mình muốn ly hôn, hắn sống chết không đồng ý, còn quỳ xuống cầu xin mình.

Hừ, đúng là đồ bỏ đi, mình nói mình không lạ gì mụ đàn bà dâm đãng đấy, hắn liền

thề với bóng đèn rằng hắn chưa hề lên giường với bà ta, còn nói bà ta là khách

hàng, một góa phụ giàu có đến từ Hồng Kông. Hắn theo chân bà ta mấy ngày đã có

thể kiếm được một khoản hoa hồng đáng kể. Cậu nói xem, đầu hắn có phải bị lừa đá

rồi không?” Nói đến đây, Mễ Lan thở dài, lại tiếp tục lên tiếng kèm theo sự mệt

mỏi: “Mình thương thay cho hắn.”

“Uyển Uyển, chỉ toàn nói mình thôi, cậu đang ở đâu thế? Hai hôm nay mình đều

không gọi được cho cậu, vừa nãy cậu bảo tối hôm đó chưa đi, vậy thì sau đó sao

lại không gặp được mình?”

Lâm Uyển do dự một lúc, cô không biết có nên kể sự thật hay không, hơn nữa

trong lúc nhất thời cũng không biết nên bắt đầu kể từ đâu. Đột nhiên nghe thấy

tiếng cười nhạo sau lưng, cô quay đầu nhìn, Trần Kình không biết đã xuất hiện ở

cửa từ bao giờ. Hắn mặc bộ âu phục màu xám đậm, một tay nhét vào túi quần, nhìn

cô với vẻ bỡn cợt. Đầu dây bên kia gặng hổi: “Alô? Uyển Uyển, sao cậu không nói

gì?”

Ngón tay cô run run, vội che lại ống nghe, khẽ đáp: “Bây giờ mình đang bận

chút, liên lạc với cậu sau nhé.” Không đợi Mễ Lan trả lời, cô liền cúp máy.

“Bạn?” Trần Kình cười cười tiến lại gần, chế giễu nói: “Tôi còn tưởng cô muốn

gọi

110[1'> cơ đấy.”

[1'> 110: Số gọi cảnh sát ở Trung Quốc.

Nhìn tên ác ôn quần áo chỉnh tề ra vẻ đạo mạo, trong đầu Lâm Uyển lập tức

chạy qua bộ phim tái hiện cảnh tượng của tối hôm kia, sự chán ghét và căm hận

hệt như hai ngọn lửa rừng rực bùng cháy trong lồng ngực cô. Song, cô lại có một

cảm giác lạnh lẽo đến cực độ, như có một xô nước đá dội xuống, sau đó, ngọn lửa

kia bỗng tắt rụi, chỉ còn lại đám tro tàn màu đen.

Cô tự nhìn lại bản thân mình, không phải tro tàn, nhưng đã thành một đống đổ

nát, bị người khác giẫm đạp lên, vừa nhơ bẩn vừa suy tàn, có điều lại còn được

đem ra trưng bày như đồ triển lãm, tùy ý cho thủ phạm thưởng thức... Lâm Uyển vô

cùng mệt mỏi, từ đáy lòng sinh ra chút mỉa mai, nhưng gương mặt và cơ thể như

đông cứng lại, ngay đến khóe miệng cũng không thể nhấc nổi, cô đúng thật là...

đã mệt mỏi đến cực điểm rồi.

Trần Kình bước tới bên giường, nghênh ngang ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, còn

vươn tay vuốt ve cái chân bó bột của cô, giả bộ an ủi: “Không phải lo lắng, tôi

đã tìm chuyên gia chỉnh hình tốt nhất để nối xương cho cô rồi, sẽ không để lại

bất kì di chứng nào.”

Lâm Uyển không nói, cô hoàn toàn không nghi ngờ khả năng này của hắn ta,

đương nhiên, nếu hắn muốn biến chân cô thành bất kỳ thứ dị dạng gì, đó cũng là

điều hoàn toàn có thể.

Trần Kình thu tay lại, cười mà như không, nói: “Dọa tôi sợ chết khiếp, cô nói

xem tại sao thể chất của cô lại kém như thế, chưa làm gì đã ngất rồi, lại còn

gãy cả chân. Bác sỹ hỏi tôi cũng không tiện nói, không lẽ lại nói ở trên giường

mà thành? Người khác không khéo lại tưởng tôi là kẻ bạo lực ấy chứ.”

Sau khi xảy ra chuyện như vậy, Lâm Uyển cảm thấy bất luận con người này có

làm chuyện gì, cô cũng không hề kinh ngạc. Nhưng nghe thấy những lời lẽ đổi

trắng thay đen được thốt ra bởi giọng điệu “cười trên nỗi đau khổ của người

khác” của hắn, cô vẫn tức lộn ruột. Rốt cuộc kẻ vô liêm sỉ đến nhường nào mới có

thể nói ra những lời trơ tráo này sau khi đã làm ra một loạt chuyện như vậy? Nếu

người bị hại đến khốn khổ đó không phải là mình thì cô thật sự muốn khắc bia lưu

truyền cho cái