Trần Kình bình sinh ghét nhất là người không có ý thức về mặt thời gian, xem
ra hôm nay hắn phải tự ghét bản thân rồi.
Hắn cáu kỉnh vò đầu, mái tóc ngắn cưng cứng đâm vào tay, bỗng nhiên một suy
nghĩ chợt lóe lên, cách mấy con phố, vẫn có thể nhìn thấy cao ốc bệnh viện rộng
lớn đầy khí thế của Tổng giám đốc Lục, phía sau đó là khu nội trú, sau nữa là
một tòa nhà nhỏ, trong căn phòng nào đó ở tầng ba có một người con gái. Đó là
người con gái suýt chút nữa đã giết hắn, cũng suýt chút nữa đã chết trong tay
hắn, là cô nàng phiền phức, cô nàng đáng ghét, lại dám đối chọi với hắn mà không
biết tự lượng sức mình. Giữa cô và hắn đã xảy ra nhiều xích mích mang tính sinh
tử như vậy mà cô vẫn muốn rút lui sao? Từ trước đến nay đều là hắn đá phụ nữ, từ
bao giờ đến lượt phụ nữ đá hắn trước?
Trong phòng bệnh cao cấp này cần gì có nấy, ti vi màn hình tinh thể
lỏng có đến hơn trăm kênh, tất cả các loại tạp chí tiêu khiển thời thượng mà chị
em yêu thích. Tuy đồ ăn bị hạn chế nhưng vẫn có rất nhiều món dinh dưỡng dễ
tiêu, còn có cả y tá xinh đẹp hoạt bát ngày ngày tiếp chuyện giải sầu, nhưng Lâm
Uyển ngay đến chút cảm giác hưởng thụ cũng không có. Trần Kình hàng ngày đều
phải ghé qua một lúc, người không hiểu rõ tình hình lại tưởng hắn quan tâm cô.
Lâm Uyển đương nhiên sẽ không tưởng rằng ai cũng thích mình, cô biết hắn đến
chẳng qua là để “thưởng thức” sự thảm hại của cô. Cô chính là chiến lợi phẩm mà
hắn trưng bày trong tủ kính, là con thú săn què chân mà hắn nhốt trong lồng,
hằng ngày hắn đến nhìn lướt qua để tâm trạng trở nên thoải mái, lòng ngập tràn
cảm giác chiến thắng.
Sáng sớm tinh mơ ngày Mười Lăm tháng Giêng, Lâm Uyển gọi điện thoại cho
bác Vương gái, nói dối rằng mình phải làm tăng ca, không thể cùng họ đón tiết.
Bác gái dặn dò trong điện thoại bảo cô đừng quên ăn một bát bánh Nguyên Tiêu[1'>.
Bỏ điện thoại xuống, lòng cô chua xót vô cùng, còn có cả cảm giác tội lỗi mãnh
liệt.
[1'> Bánh Nguyên tiêu: Bánh được ăn trong ngày Nguyên Tiêu ở Trung Quốc,
hình dáng giống bánh trôi nhưng có nhiều màu sắc và mùi vị phong phú
hơn.
Chiếc túi của cô đã được Trần Kình chuyển tới, cô lục lọi danh bạ điện
thoại di động, lướt nhanh từng cái tên, nhưng từ đầu đến cuối không thể tìm lấy
một người giải cứu cho mình. Trong truyện cổ tích, công chúa bị vây hãm trong
thành lũy sẽ đợi hoàng tử của nàng đến cứu, nhưng cô không phải là công chúa,
hoàng tử của cô đã chết rồi, hiện thực cũng không phải truyện cổ tích, nhưng cho
dù không phải, tại sao vẫn có ma quỷ?
Cô còn ấn 114 tra cứu số điện thoại đường dây nóng của “Hiệp hội bảo vệ
quyền lợi phụ nữ và trẻ em”, nhưng khi một giọng nói ấm áp dịu dàng truyền tới,
hỏi cô có vấn đề gì cần giúp đỡ, cô lập tức cúp máy.
Đến thần cũng không thể cứu người, huống hồ là một tổ chức.
Lúc cô mới học viết chữ, cha còn chưa bỏ rơi cô, trong cuộc sống của cô
thiếu vắng hình ảnh người mẹ, mỗi tối cha đều ngồi dưới đèn nhẫn nại dạy con gái
viết tên. Nhưng chữ “Uyển” đã nhiều nét, kết cấu lại phức tạp, mỗi lần viết xong
chữ “Lâm” cô liền viết sang “bộ Thảo đầu”[2'>, sau đó thì chơi xấu bãi công, còn
bảo cha đổi cho mình cái tên nào dễ viết. Cha nói: “Uyển để chỉ vẻ xanh tươi của
cỏ cây, Uyển Uyển của chúng ta bây giờ là một cây non, sau này lớn lên sẽ thành
một cái cây cao lớn xanh tốt. Còn nữa, tên này của con là do mẹ đặt, nếu như đổi
rồi, mẹ con trở về sẽ không tìm được.”
[2'> Bộ Thảo đầu: Tên một bộ trong chữ “Uyển”.
Nhiều năm sau, dường như cô đã quên mất dáng dấp của cha, thậm chí quên
mất mình cũng đã từng có mẹ, nhưng lại nhớ rõ câu nói đó. Cô đành tự an ủi bản
thân, họ đều không ở bên cô cũng chẳng sao, ít nhất cô còn mang họ của cha, và
cái tên gửi gắm trong đó nguyện vọng tốt đẹp của mẹ. Ngay lúc này, Lâm Uyển nhớ
lại mẩu chuyện cũ đó, cô nắm chặt lòng bàn tay, giống như tìm lại được chút sức
lực, phải ngoan cường như cỏ cây sinh trưởng cùng đất trời.
Buổi tối, Trần Kình cử người mang đến một phần bánh Nguyên Tiêu, Lâm
Uyển không chịu ăn, người kia liền chôn chặt trong phòng bệnh như cọc gỗ, kèm
theo đó là một khuôn mặt đau khổ bảo rằng: “Tổng giám đốc Trần nói nhất định
phải thấy cô ăn hết thì tôi mới được về.” Lâm Uyển liếc nhìn chiếc đồng hồ treo
trên tường, kim đã chỉ chín giờ rưỡi. Ngày tết Nguyên Tiêu có ai không muốn đoàn
tụ cùng gia đình? Cô thở dài bưng bát lên, mười mấy viên bánh Nguyên Tiêu vào
bụng, ngoài mùi dầu mỡ ra, chẳng cảm nhận được vị gì hết.
Chân của Lâm Uyển chỉ bị rạn, sau nửa tháng nằm viện đã được tháo bột,
có thể xuất viện về nhà nghỉ dưỡng, nhưng Trần Kình yêu cầu phải ở lại đây theo
dõi vài ngày. Cô không phản đối, vì cô biết dù phản đối cũng vô ích. Bốn năm
ngày sau, bệnh viện chụp X-quang, bảo là chỗ gãy xương bắt đầu hình thành xương
mới và hồi phục khá tốt, tâm trạng bị đè nén lâu ngày của Lâm Uyển mới hơi giãn
ra một chút. Nhưng, giống như trong phim, luôn không thể thiếu được nhân vật
phản diện, trong thực tế, giữa khoảng thời gian tốt đẹp hiếm thấy, sẽ luôn có
một số kẻ xấu xuất hiện phá rối c