The Soda Pop
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323325

Bình chọn: 9.00/10/332 lượt.

h chạm vào cửa động, chỉ cảm thấy đó là một loại khoái cảm muốn bản thân lên trời xuống đất, dường như nó muốn nuốt lấy toàn bộ hơi thở của anh vậy. Khoái cảm này ư, cái cảm giác khác biệt hoàn toàn với đánh trận, cho dù là đánh tay không hay dùng vũ khí cũng chẳng thể sánh bằng, chẳng trách các đồng nghiệp trong đơn vị lại say sưa bàn tán phương diện này một cách thú vị.

Nhưng khi chuẩn bị đi vào cánh cửa kia, anh mới cảm thấy rằng điều tuyệt vời nhất trên thế giới này hóa ra cũng chỉ như thế thôi ư? Tuy còn chưa đi vào nhưng anh đã cảm thấy có một dòng nước xiết bắt đầu khởi động, mỗi một dây thần kinh nhạy cảm tại cây súng lan truyền khắp cơ thể anh, cuối cùng di chuyển lên não bộ, khiến anh thư giãn.

“Vũ à, em sợ.” Vào lúc quan trọng, Từ Nhan lại có chút sợ hãi.

Nghe nói lần đầu tiên rất đau đớn, cũng không biết có phải thật hay không, nhưng có sách nói lần đầu tiên sẽ có một cảm giác thoải mái, còn có độ mẫn cảm khiến người ta lên đỉnh. Mặc dù thế, nhưng trong thâm tâm cô vẫn cảm thấy sợ hãi. Trước kia cũng vì sợ như thế này, nên mới không dám thử, người ngoài nhìn vào thì thấy cô tiên tiến hiện đại lắm, hơi bị mạnh dạn, nhưng đâu ai biết rằng đó cũng chỉ là bề ngoài mà thôi.

Trước đó cô còn chưa cảm thấy căng thẳng, nhưng khi nòng súng của Lưu Vũ ngắm thẳng vào nơi mẫn cảm thì cô không nén được nỗi lo cùng sợ hãi, cô không sợ đau nhưng cứ có cảm giác sắp mất đi thứ gì đó quý giá nhất, người ngoài cuộc không thể nào rõ.

“Đừng sợ, anh sẽ rất dịu dàng, sẽ thật nhẹ nhàng.” Lưu Vũ hứa hẹn.

Nhưng anh đâu biết, phía sau lời hứa này là áp lực lớn lao, bởi đâu ai có thể dự liệu sự dịu dàng của anh có hiệu quả giảm đau hay không.

Đạn anh đã lên nòng, lúc này cô lại muốn bỏ cuộc, sao có thể? Dù có bị cô nói không dịu dàng, không “thương hoa tiếc ngọc”, anh vẫn sẽ không tha cho cô.

“Anh Vũ à, hay là chúng mình thôi đi, sau này tìm lúc làm được không anh?” Phút chót, Từ Nhan bỗng nhiên muốn bỏ cuộc.

“Tiểu Nhan, mặc kệ bây giờ hay sau này, em vẫn cứ phải đối mặt, em không thể có tâm lý trốn tránh, em sẽ không nhát gan đúng không?” Tại thời khắc quan trọng, làm sao có thể để cô có tâm lý trốn tránh.

Thật sự anh rất muốn tiến đánh thẳng vào, có điều lần đầu tiên sinh hoạt vợ chồng của hai người rất quan trọng, liên quan đến toàn bộ sự mặn nồng sau này, anh cũng không thể nóng vội, trước hết phải làm tan rã tâm lý căng thẳng của cô mới được, bằng không sẽ càng không thành công.

Từ Nhan ngáp một cái, nói: “Không phải em sợ, em chưa từng có ý định trốn tránh, thật đó! Chỉ là em mệt lắm, rất muốn đi ngủ, hay là hôm nay chúng mình đến đây thôi được không?” Vừa rồi bị anh lăn qua lăn lại như vậy, thật sự mệt chết đi được, lại còn eo mỏi lưng đau nữa, tuyệt đối cô sẽ không thừa nhận mình sợ hãi vì căng thẳng.

“Không được.” Nói thế nào Lưu Vũ cũng không chịu thả cô đi ngủ, giữ cô lại, nói: “Vợ à, vợ yêu mến của anh, em có thể thương xót chồng em không, một lần này thôi, một lần thôi được không?” Dáng vẻ làm nũng kia, vô cùng đáng thương.

Từ Nhan cũng mềm lòng, nghe nói khi đàn ông khi ở thời điểm núi lửa hoạt động, nếu không được phun trào sẽ có hại đến thân thể, rồi còn liên quan đến sinh hoạt vợ chồng sau này của cô, nên cô không thể đùa bỡn với thân thể chồng mình được, tuy là thế nhưng hiện giờ cô mệt mỏi vô cùng, lại vì đang ốm khiến cả người đau nhức, cũng chẳng có tinh thần gì cho cam, nhưng cô thật sự không muốn Lưu Vũ kiềm chế bản thân.

“Được rồi, em đồng ý, nhưng chỉ một lần thôi đấy, lần này nếu không thành công, anh đừng nói em nhẫn tâm. Còn nữa, anh không được làm em đau, nếu không sau này em sẽ không cho anh đụng vào em nữa.” Từ Nhan không quên dặn dò thêm.

Lưu Vũ đáp lại cô là cái hôn nồng nhiệt. Lưu Vũ bây giờ càng lúc càng lấn tới, quả nhiên đàn ông về phương diện này không cần dạy cũng biết, trải qua vài lần mò mẫm, bây giờ anh đã có thể đạt đến trình độ không bắn trượt phát nào, chỉ cần một lần đã chiếm lĩnh được cả thành lũy.

Lúc này đây anh có chút chần chừ, họng súng ma sát men theo cửa động, đi đến đâu cũng mềm mại, anh cảm thấy mình không thể chịu thêm nổi sự tra tấn ngọt ngào này nữa rồi, nhưng khoái cảm muốn chiếm đoạt bị anh nén lại mà chỉ chậm chạp đi vào, sâu hơn nữa khẽ chạm đến tấm chắn mỏng manh. Điều này làm anh hứng thú vô cùng, anh vẫn cho rằng Từ Nhan đã mất , bởi vì bên ngoài cô trông thật cởi mở nóng bỏng, nhưng lại không nghĩ rằng chính mình có thể có được tất cả của cô, điều này làm cho anh có cảm giác thỏa mãn, sau cảm giác thỏa mãn này thì anh càng thêm yêu thương cô. Cô nhóc xinh đẹp, sao anh lại không yêu thương cho được? Khi anh đã chuẩn bị tốt mọi thứ, mới biết rằng hóa ra cô quá hoàn mỹ.

"Tiểu Nhan, anh vào đây, chuẩn bị xong chưa?" Anh lại hỏi lần nữa, bởi vì biết cô cũng là lần đầu tiên, cho nên cực kỳ cẩn thận.

"Anh có thể đừng hỏi nữa được không, muốn vào thì trực tiếp..." Từ Nhan mở miệng liền muốn kêu anh ngậm miệng lại, cho nên âm vực rất hỗn loạn, nhưng cô vừa nói được một nửa, cảm thấy phía dưới đau đến tê tái, không nhịn được hét lên: “Tên khốn kiếp n