ôi phục tinh thần đầu tiên. Cô làm thế nào cũng không thể ngờ
được, người chồng bình thường luôn dịu dàng như vậy, lại ra tay đánh
doanh trưởng Cao. Sau khi phản ứng kịp, cô kéo anh lại, ngăn cản quả đấm thứ hai đưa tới của anh. Cô hỏi: “A Vũ, anh định làm gì?”
“Tên tiểu tử thúi này hơi quá đáng rồi.” Anh vừa nghĩ đến đứa em gái đơn thuần của mình bị Cao Phong lừa gạt, trong lòng không thể nhịn nổi cục
tức này.
Cao Phong bị Lưu Vũ đánh lùi về phía sau, cũng không đánh trả lại, điều
này không đúng lắm. Phải biết rằng, Cao Phong chính là doanh trưởng của
đơn vị kiểu mẫu, tuy bản lĩnh của anh không thể nói là đứng đầu toàn
quân, nhưng cũng là hạng nhất hạng nhì. Nếu như anh thật sự muốn tránh,
thì hoàn toàn có thể tránh được, thế nhưng anh lại không tránh. Còn tại
sao anh không tránh, có lẽ chỉ có trong lòng anh mới hiểu rõ nhất, hơn
nữa Lưu Vũ cũng đoán được.
Cậu ta muốn có được sự thương hại Giai Giai! Lưu Vũ xì một tiếng khinh thường, trong lòng càng thêm khó chịu.
Giai Giai không ngờ anh trai mình sẽ động thủ thật. Cô thấy Cao Phong bị đấm một cái, mặt đã sưng lên, đau lòng không nguôi. Cô trừng Lưu Vũ một cái: “Anh, sao anh lại đánh người?” Lại nghiêng người hỏi Cao Phong:
“Anh có sao không?” Cô đau lòng sờ mặt anh, nước mắt cũng sắp chảy ra
rồi.
“Không sao cả, chỉ là vết thương ngoài da.” Cao Phong cười cười nhìn cô, nhưng khuôn mặt bị đánh đã sưng lên, nên nụ cười rất khó coi, mà ở
trong mắt của Giai Giai, sự thương tiếc đã lên tới cực điểm.
“Giai Giai, em tránh ra.” Lúc này Lưu Vũ đã thoát khỏi sự khống chế của Từ Nhan, vung nắm tay, mắt thấy lại muốn đánh tới.
“Anh, anh định làm gì hả? Anh không được đánh anh ấy.” Lần này không
biết Giai Giai lấy dũng khí ở đâu, lại dũng cảm ra đứng chắn trước mặt
Cao Phong.
“Tránh ra.” Lưu Vũ quát lên.
Giai Giai cắn cắn môi, mắt đã chực khóc, cô gào lên: “Em không tránh.
Nếu em tránh ra anh sẽ đánh anh ấy. Anh, anh không thể trách anh ấy.”
Lúc này, cô nhất định phải bảo vệ người yêu của mình. Anh trai sẽ không
đánh cô, dù sao cô cũng không thể để cho anh lại ra tay đánh người được.
“Em tránh ra.” Lưu Vũ trầm mặt xuống quát.
“Anh, không phải anh muốn em và anh ấy tốt đẹp sao? Bây giờ chúng em tốt rồi, tại sao anh lại tức giận như vậy?”
Câu hỏi này của Giai Giai đã làm cho Lưu Vũ tỉnh ngộ, nhưng anh vẫn không thể tha thứ cho chuyện Cao Phong khi dễ em gái mình.
“Thủ trưởng, tôi thích Giai Giai, muốn cưới cô ấy.” Cao Phong ôm Giai
Giai vào trong lòng, nhưng hai mắt lại nhìn chằm chằm Lưu Vũ.
Năm đó Lưu Vũ làm Liên trưởng, Cao Phong là cấp dưới của anh. Lúc đó Cao Phong là trung đội trưởng của đội thực tập, cho nên trong mắt Cao Phong anh vẫn luôn là thủ trưởng của mình. Về sau Lưu Vũ thăng chức, tiếp đó
đi học rồi lại chuyển công tác đi nơi khác, chính Cao Phong cũng đã
thăng chức, nhưng anh vẫn gọi Lưu Vũ là thủ trưởng. Đây là một loại thói quen.
“Cậu và Giai Giai đã tốt như thế này từ khi nào?” Mặc dù Từ Nhan đã nói
với anh duyên phận của Giai Giai và Cao Phong, nhưng anh vẫn không thể
tin chỉ mới gặp mặt một lần mà hai người đã có thể yêu nhau.
Trong lồng ngực Cao Phong, Giai Giai run rẩy, đừng nhìn bộ dạng anh trai bình thường rất ôn hòa, kỳ thật tức giận lên thì thật sự đáng sợ, cho
nên cô rất sợ anh trai nổi giận.
“Giai Giai đơn thuần, không biết thế gian hiểm ác, đừng tưởng rằng cậu
có thể lừa gạt nó thì có thể qua được mắt tôi. Nói cho cậu biết, nếu như cậu không thật lòng với nó, tôi sẽ lấy tay của cậu. Tôi không cho phép
cậu làm tổn thương đến Giai Giai đơn thuần.” Mỗi một câu chữ Lưu Vũ nói
ra cực kỳ nặng nề.
“Thủ trưởng, tôi thích cô ấy.” Cao Phong vẫn nói câu đó.
“Tôi không muốn nghe lời nói vô nghĩa của cậu!” Muốn lừa gạt anh, không có cửa đâu.
“Mặc kệ anh thấy thế nào, tôi đối với Giai Giai là thật lòng. Không thể
vì một câu nói của anh mà tôi liền từ bỏ toàn bộ tình cảm của mình.” Cao Phong lạnh lùng trả lời.
“Tiểu tử thối, cậu còn dám mạnh miệng.” Lưu Vũ tức không chịu nổi, lúc này toàn bộ mặt nạ dịu dàng của anh đã bị xé rách.
Giai Giai rất sợ cơn thịnh nộ của anh trai, cô rùng mình một cái, càng
vùi sâu vào lòng Cao Phong, con mắt ẩm ướt sắp bật khóc. Anh trai tức
giận như vậy, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua. Cô không hiểu tại
sao anh trai lại phẫn nộ như vậy.
Cao Phong càng ôm cô chặt hơn, vỗ vỗ lưng cô, nói nhẹ bên tai cô: “Yên
tâm đi, không sao đâu, có anh ở đây sẽ không có chuyện gì cả.” Giọng nói của anh trấn an sự hoảng loạn trong lòng Giai Giai. Cô ngẩng đầu mỉm
cười với anh, ánh mắt tựa như muốn nói “Em tin anh”.
“Được rồi, A Vũ, chúng ta về đi. Cứ để cho hai người bọn họ ở cùng với nhau.” Từ Nhan nói xong kéo kéo Lưu Vũ.
“Tiểu tử thối, cậu phải giải thích rõ ràng cho tôi.” Lưu Vũ tức giận quát ầm ầm.
Cao Phong nhíu mày, rất không để ý nói: “Tất cả chuyện của tôi và Giai
Giai, tôi sẽ nói với Giai Giai. Mặc dù anh là thủ trưởng cũ của tôi,
cũng là anh trai của Giai Giai, nhưng anh không có quyền hỏi đến chuyện
riêng tư của tôi và Giai Giai. Đây là bí mật giữa hai chúng tôi, c