m Từ Nhan, nhảy ra, ánh mắt rất lạnh, giọng nói rất tuyệt tình, khóe miệng anh khẽ động, lời anh nói ra như dao găm đâm vào trái tim Chu Lâm: "Tôi không đánh phụ nữ, nhưng cô đừng ép tôi ra tay, tôi không hy vọng lần đầu tiên phá lệ của tôi là ở trên người cô."
"Lưu Vũ, anh chưa từng nói với em như vậy." Lòng của người phụ nữ nặng trĩu.
"Đừng ép tôi ra tay, đừng làm bẩn tay của tôi, cút!" Lưu Vũ lạnh lùng nói ra những lời này, khom người ôm lấy Từ Nhan.
Ánh mắt của Chu Lâm bị một màn trước mắt đả kích. Đã từng, Lưu Vũ đã từng ôm cô ta như vậy, khi đó Lưu Vũ rất trẻ tuổi, cô ta cũng rất thuần khiết, anh ôm cô ta chạy trên đường lớn. Đã từng, anh và cô ta là một đôi làm người hâm mộ trong trường, là người yêu mẫu mực của tất cả mọi người. Anh từng nói với cô ta: "Lâm, anh sẽ không buông em ra, trừ phi em không cần anh." Nhưng mà hiện tại thì thế nào? Anh đã buông cô ta ra, anh ôm người phụ nữ khác vào ngực, còn thân mật như thế, thâm tình như thế, thậm chí vì người phụ nữ này mà tàn nhẫn với cô ta.
"Lưu Vũ, anh đừng ép em, đừng ép em!" Chu Lâm kêu khóc.
Lòng của cô ta bị câu nói kia của Lưu Vũ mà tan vỡ, hung hăng vỡ ra, nhỏ từng giọt máu. Cô ta quỳ khóc trên mặt đất, đôi tay ôm mặt, khóc rất đau lòng, chỉ hy vọng Lưu Vũ quan tâm mà hỏi cô ta một câu, cho dù quay đầu lại liếc nhìn cô ta một cái.
Nhưng chẳng có gì cả, Lưu Vũ không quay đầu lại, thậm chí ngay cả phản ứng với cô ta cũng không, căn bản không muốn trả lời cô ta, trong lòng anh bây giờ chỉ lo lắng cho vợ của anh, chỉ có vợ của anh mới nhận được được tình cảm sâu sắc và sự quan tâm của anh.
Từ Nhan nằm trong ngực của chồng, một màn vừa rồi, vừa bắt đầu là cô cố ý không muốn tránh, sau đó cô toàn tâm chú ý tới Lưu Vũ, không chú ý tới sự khác thường của Chu Lâm phía sau. Nói cô phạm sai lầm, không bằng nói này đây là cơ duyên xảo hợp.
Vừa rồi Lưu Vũ bất chấp tất cả xông tới, nhớ lại một màn nguy hiểm như vậy, Từ Nhan cảm thấy mình dò xét cũng không có tác dụng.
Nếu cô nghĩ đến hậu quả, có lẽ cô sẽ không dò xét, cũng không để Chu Lâm có cơ hội tổn thương Lưu Vũ, càng không khiến Lưu Vũ đứng trong dòng xe cộ nguy hiểm.
Dao cắt móng tay của Chu Lâm vốn muốn vạch trên người mình, là Lưu Vũ chạy như bay tới đỡ thay cô. Cô biết Chu Lâm liều mạng như vậy là đã tới đường cùng, có thể nói Chu Lâm lúc ấy coi như không đâm cô chết, cũng muốn làm cô bị thương, nếu cô không bị thương nặng, cũng bị dao cắt móng tay phá hủy khuôn mặt.
Câu nói cuối cùng của Lưu Vũ thật sự khắc sâu vào lòng cô. Cô chưa từng thấy Lưu Vũ tức giận như vậy, nét mặt như muốn ăn thịt người. Đúng như anh nói, anh không đánh phụ nữ, nếu như không có nguyên tắc này, có lẽ anh đã giơ nắm đấm, có lẽ hiện tại Chu Lâm đã nằm trên mặt đất.
Đối với Chu Lâm, cô không có bất kỳ đồng tình nào, thậm chí có chút vui sướng. Đối với người thứ ba này, cô không thể đồng tình, bởi vì đối phương sẽ cướp người đàn ông của cô đi.
Cô biết cô ta sẽ không bỏ qua cho mình, lúc trước cô chưa từng muốn đuổi cùng giết tận, nhưng hành động điên cuồng lần này của cô ta đã chọc giận Từ Nhan.
"A Vũ, mới vừa rồi anh làm em sợ muốn chết." Cô nói chuyện anh chạy như bay vào dòng xe.
"Không ai có thể tổn thương em, mặc kệ là ai, anh đều không lưu tình." Lưu Vũ cho là cô hỏi chuyện anh đối xử với Chu Lâm.
Từ Nhan vùi đầu thật sâu vào trong ngực của anh, giọng nói rầu rĩ truyền ra từ trong ngực: "A Vũ, mới vừa rồi em rất sợ hãi, em thật sự rất sợ. . ."
"Đừng sợ, có anh ở đây, anh sẽ không để ai gây tổn thương cho em." Lưu Vũ bảo đảm.
"Chúng ta đi bệnh viện đi, vết thương trên tay của anh cũng không nhẹ."
"Được."
"Sau này đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy."
"Đối với chuyện của em, ở trong mắt anh không phải là chuyện ngốc."
Hai người ngọt ngọt ngào ngào nói, nhưng không biết ánh mắt Chu Lâm bắn
ra tia ác độc sau lưng, đối thoại của hai người bọn họ, toàn bộ truyền vào tai cô ta.
"Lưu Vũ, Từ Nhan, tôi sẽ không bỏ qua cho hai người, tuyệt đối không bỏ qua!" Cô ta gào thét trong lòng, nhưng nước mắt cũng đã chảy xuống từ trong đôi mắt trống rỗng.
Có lẽ tương lai không lâu, sẽ nghênh đón đến một trận bão táp, về phần trận bão táp này sẽ gây tổn thương cho ai, đến cuối cùng là người nào, cũng không thể biết được. Từ Nhan luôn luôn theo châm ngôn: người không phạm tôi tôi không phạm người, người đã phạm ta ta tất phạm người.
Cô không phải không biết sự mờ ám của Chu Lâm, chỉ là cô làm bộ như không biết thôi.
Từ Nhan cũng không có chuyện gì làm, mỗi ngày đi dạo phố nói chuyện
phiếm với ba mẹ chồng, ngày tháng rất nhàn nhã nên dường như quăng hết
chuyện của Chu Lâm ra khỏi đầu. Vết thương trên cánh tay Lưu Vũ, thật ra thì không coi là nghiêm trọng, chỉ là một chút ngoại thương da thịt,
tựa như anh nói tổn thương nặng hơn trong khi huấn luyện anh cũng đã bị. Nhưng mà anh luôn mượn việc cánh tay có thương tích bảo cô tắm cho anh, còn nói là: vết thương không thể đụng vào nước.
Đối với hành động khác thường của Chu Lâm, lúc ấy Từ Nhan nửa đùa nửa
mỉa mai: "Năm đó sao anh lại yêu cô ta chứ?" Ý là người phụ nữ
