Disneyland 1972 Love the old s
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323531

Bình chọn: 8.00/10/353 lượt.

điên

cuồng như vậy, sao anh còn như si như cuồng.

"Năm đó cô ta không phải như thế." mặc dù Lưu Vũ rất không muốn thừa

nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận bây giờ Chu Lâm có một loại

cảm giác làm cho người ta sợ hãi.

"Rất thuần khiết? Vậy sao năm đó còn bỏ anh?"

"Đừng nói nữa Tiểu Nhan. Cũng đã qua rồi, em còn nói nữa làmgì." Lưu Vũ rất không muốn hồi tưởng lại chuyện cũ năm đó.

"Chỉ không hiểu một người điên cuồng như thế lúc đầu sao mà ngây thơ

được." Từ Nhan trước giờ nhanh mồm nhanh miệng, mặc dù sau khi kết hôn,

dưới sự giúp đỡ của Lưu Vũ đã sửa lại không ít, nhưng vẫn hỏi ra nghi

vấn trong lòng.

Lưu Vũ không nói lời nào, lông mày chỉ hơi nhăn lại.

Nói thật, ngay cả anh cũng không ngờ, huống chi là Từ Nhan? Chu Lâm thay đổi rất nhiều, có thể nói kể từ sau khi cô ta ra làm việc, con người đã trở nên xa lạ, không còn Chu Lâm thuần khiết trước kia rồi. Trí nhớ của anh chỉ dừng lại ở Chu Lâm thời đại học, còn Chu Lâm ra làm việc đã

không còn là mối tình đầu của anh rồi.

Thấy nét mặt Lưu Vũ, Từ Nhan biết lần này mình có chút quá mức, ai chưa

từng có mối tình đầu, ai chưa từng có trí nhớ tốt đẹp, Lưu Vũ có, cô

cũng có, cô không thể khiến Lưu Vũ quên quá khứ, nhưng bây giờ và tương

lai là cô, người mấy chục năm sau làm bạn với anh, chỉ có Từ Nhan cô.

Cô nhẹ nhàng ôm lấy amj, thương xót than một tiếng trong lòng, không hề nói về Chu Lâm nữa.

Nhưng cô biết, cô sẽ không tha cho Chu Lâm.

Ngày thứ nhất, điện thoại di động có tin nhắn: cô ta đi khắp trong bệnh viện, hình như rất phiền não.

Còn có rất nhiều hình, đủ loại, có hình Chu Lâm ngủ, cũng có hình cô ta

cáu kỉnh, có hình cô ta ở khắp nơi, còn có hình chụp sát mặt. Xen hình,

Từ Nhan cảm thấy rất hài lòng.

Ngày thứ hai, điện thoại di động có tin nhắn: cô ta muốn lao ra khỏi bệnh viện, nhưng bị người ta ngăn lại.

Người phụ nữ trong hình có vẻ mặt như muốn ăn thịt người, làm cho người ta buồn cười nhưng cười không ra được.

Ngày thứ ba, cô ta la to nói lớn, bắt đầu đập đồ ở trong bệnh viện.

Vẫn là hình, nhưng lúc này người phụ nữ trong hình dù vẫn dữ dằn, vẻ mặt lại mệt mỏi vô cùng.

Ngày thứ tư, cô ta bắt đầu gọi điện thoại, hình như có hành động phá rồi.

Trong hình, người phụ nữ đang gọi điện thoại, cũng đang tra máy vi tính, còn viết thư nặc danh. Từ Nhan cau mày, rồi lại giãn ra.

Từ Nhan vĩnh viễn chỉ trả lời lại một câu: giám thị chặt chẽ, không cho cô ta có hành động quá khích.

Lần đầu tiên, Từ Nhan có khoái cảm vì là con của cán bộ cao cấp, thân

phận khiến cô thấy mâu thuẫn này lại có chỗ tốt của nó. Từ rất nhiều báo cáo được gửi tới, cô biết Chu Lâm muốn hành động, thậm chí muốn gọi

điện thoại đến quân khu của Lưu Vũ, nhưng điện thoại này từ đầu đến cuối đều không gọi ra được, cô ta luôn bị theo dõi.

Giai Giai nói, chị dâu, người phụ nữ có da mặt dày thế này, tuyệt đối

không thể tha cô ta, được thả ra ngoài rồi cô ta sẽ cắn người.

Đúng, nếu như mình tha cho Chu Lâm, cô ta sẽ từ bỏ ý đồ sao? Người phụ

nữ này quá không biết xấu hổ, khi cô ta điên cuồng muốn tổn thương cô,

cô cũng đã quyết định đánh ra. Tàn nhẫn không phải thủ đoạn của cô, cô

cũng không muốn bị trả thù nhiễm đỏ cặp mắt, nhưng thế giới này, khi bạn nhân từ muốn tha cho người khác, đối phương lại không cảm kích bạn. Từ

Nhan từng có ranh giới cuối cùng, chỉ cần Chu Lâm không làm chuyện tổn

thương Lưu Vũ, cô sẽ tha cho cô ta, quên đi hành động quá khích trước đó của cô ta, bởi vì phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ, nhưng người phụ nữ này

không hề có ý từ bỏ, thì không thể trách cô rồi.

Mặc kệ người phụ nữ này làm gì mờ ám sau lưng, tất cả đều trong suy nghĩ và dự đoán của Từ Nhan, nên cô từ từ bắt đầu kế hoạch.

Nhưng ngoài mặt, cô vẫn như thường, bình thường đến không thể nhìn ra gì khác thường, nên náo liền náo, nên chơi liền chơi, bọn họ còn đi ra bờ

biển. Bờ biển ở thành phố G có phong cảnh xinh đẹp, lữ khách tới đây

nghỉ phép hàng năm đặc biệt nhiều, mặc dù thời tiết rất lạnh, gió biển

khá mạnh, nhưng vẫn có cảm giác mỹ diệu không nói nên lời.

Còn nhớ rõ Lưu Vũ từng nói với cô, trước đây không lâu nơi này đã từng

cử hành một đại hội tỷ võ trong quân khu, lính của anh đã đạt được vô

địch ở đây, còn được phá cách đề cử.

Mấy ngày trước Lưu Vũ còn nói cho cô biết, lính của anh đã sắp tốt

nghiệp ra trường lính. Cô thật tò mò về người lính đó, kiểu người gì mới được Lưu Vũ liên tục tán thưởng chứ? Nghe nói cậu lính này đã vượt qua

tất cả trở ngại, rốt cuộc cùng kết hôn với bạn gái đã yêu nhau nhiều năm của mình, việc này khiến cô nhớ lại cuộc hôn nhân của mình và Lưu Vũ,

và mối tình đầu vào năm năm trước.

“Em sẽ gặp được cậu ấy và bà xã ở trong hôn lễ của chúng ta.” Lưu Vũ đưa tay mơn trớn mặt của cô, phất sợi tóc của cô ra.

Lúc này Từ Nhan mới nhớ tới, mặc dù bọn họ đã đăng ký, nhưng hôn lễ bởi

vì chưa gặp bố mẹ chồng, cho nên vẫn chưa tổ chức. Mấy ngày trước nghe

mẹ chồng muốn làm hôn lễ náo nhiệt, có lúc cô cảm thấy, đăng ký thì tốt, hôn lễ lại thật phiền toái.

Trong điện thoại mẹ Từ nói: “Ngốc, chuyện kết hôn là cả đời, cả đời người ph