Polaroid
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323770

Bình chọn: 9.00/10/377 lượt.

i đó của mình tới.

Nhưng Cô không biết Lưu Vũ đã báo cho cả thế giới rồi.

Nếu quả thật mang thai, thì báo cho mọi người biết cũng bình thường, đây là tâm trạng đặc biệt của người làm ba mẹ. Lưu Vũ luôn muốn một đứa bé, cũng khó trách khát vọng thế, đã hơn ba mươi tuổi rồi, hai người cũng chuẩn bị hai tháng, không có bất kỳ biện pháp ngừa thai gì, chỉ muốn có thể trúng thưởng vào một buổi sáng, hôm nay rốt cuộc ra kết luận, có thể không vui mừng sao?

Thật ra thì cảm giác của Từ Nhan cũng vậy thôi. Khi cô thấy được hai vạch đỏ trên giấy thử thì sự hưng phấn và vui sướng của cô còn mạnh hơn Lưu Vũ nhiều, bởi vì cô muốn đứa bé này hơn bao giờ hết, nhưng vết máu loang lổ trên giường hôm nay, thì phải giải thích thế nào?

Cô còn nhớ rõ lúc cô mơ mơ màng màng ngủ, Lưu Vũ đã nói nhỏ ở bên tai cô: "Bà xã, bảo bối của anh, vĩnh viễn yêu em." Hình như cô còn nghe anh lầm bầm "năm năm" gì đấy, nhưng lúc đó cô thật sự buồn ngủ quá, nên không có nghe rõ.

Nếu như trước đó cô còn hoài nghi tình yêu của Lưu Vũ, thì kể từ sau chuyện của Chu Lâm, cô đã không còn nghi ngờ nữa.

Phụ nữ có lúc rất quái lạ, rõ ràng có thể nhìn ra tấm lòng của đàn ông từ hành động của họ, nhưng lại vẫn muốn dò xét, muốn anh ta chính miệng nói ra, nhưng dù đàn ông nói ra, thì phụ nữ vẫn hoài nghi.

Mà cô không phải cũng là người phụ nữ như vậy sao? Cô hoài nghi cô thử dò xét cũng chỉ để làm sáng tỏ sự nghi ngờ, để mình thấy an toàn hơn.

Khi cô đang ngẩn người, mẹ Lưu đã tiến vào, bà biết con dâu mang thai, nên cười không khép miệng được.

Cô quá rõ ý của mẹ rồi, nhà họ Lưu vẫn luôn mong đợi đứa bé này, mặc dù cô và Lưu Vũ mới kết hôn hai tháng, nhưng Lưu Vũ đã sắp ba mươi lăm tuổi, vào tuổi này mà có con thì là chuyện vui sướng cỡ nào, nhưng hôm nay đứa nhỏ này lại đến chậm rồi.

"Tiểu Nhan à, hiện tại có thai, thì không thể suy nghĩ những chuyện khác nữa, phải an tâm dưỡng thai, tất cả chúng ta đã chuẩn bị xong, con chỉ cần lo dưỡng thai thôi." Mẹ chồng không ngừng nói bên tai cô.

Từ Nhan miễn cưỡng nở một nụ cười, cô không biết làm sao nói chuyện này với bố mẹ chồng. Chẳng lẽ cô nói: "Thật xin lỗi, mẹ, con không có thai, chỉ là hiểu lầm thôi." Như vậy có thể đả kích mẹ chồng không?

Đều do Lưu Vũ, chuyện còn chưa hoàn toàn xác định, sao anh lại nói việc này cho bố mẹ chồng? Đúng, chuyện này đáng giá cao hứng, nhưng tối thiểu cũng phải đến bệnh viện xác định chứ? Chỉ bằng một tấm giấy thử, mà đã khẳng định cô mang bầu? di-en da-n l-e qu-y d-on

Không tệ, trước đó cô cũng tin giấy thử, cho là chỉ cần trên que kiểm ra dấu hiệu mang thai, thì cô nhất định mang thai. Trước khi bạn tốt đến, cô cũng giống như Lưu Vũ, đã cho rằng mình mang thai. Nếu như không phải dưới thân thể có vệt đỏ, thì cô cũng xác định mình mang thai.

Lưu Vũ đứng ở bên cạnh mẹ Lưu, nhìn mẹ mình bận này bận kia, khóe miệng của anh lộ ra nụ cười ngốc nghếch. Thấy vợ mình còn ngồi ngây ngốc trên giường, anh đã nói: "Tiểu Nhan, có phải mệt mỏi hay không?"

Từ Nhan phục hồi tinh thần lại, thấy mẹ chồng còn trong phòng, lại không thể nói rõ, liền kéo Lưu Vũ lại gần, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai anh nói: "Em có chuyện muốn nói với anh."

"Chuyện gì?" khóe miệng Lưu Vũ vẫn lộ ra nụ cười.

Từ Nhan nhìn nhìn mẹ chồng đang bận rộn cách đó không xa, cắn cắn môi, tựa vào lỗ tai Lưu Vũ nói: "Em không có mang thai."

"Sao có thể!" Lưu Vũ trợn to hai mắt, không chút suy nghĩ liền chối bỏ lời của Từ Nhan.

Nếu như ngày hôm qua bọn họ kiểm tra không thể nhận định, thì sáng nay kiểm lại sao có thể sai được? Anh biết vợ mình còn nghi ngờ, nhưng giấy thử đã xác định chuyện mang thai rồi mà?

"Em thật sự không có mang thai." Từ Nhan rất khẳng định nói cho chồng biết.

Lưu Vũ còn muốn phản bác, nhưng bị động tác kế tiếp của Từ Nhan làm giật mình. Cô nhẹ nhàng vén chăn lên, chỉ cho một mình anh nhìn vết máu trên drap giường dưới chăn. Cô dùng động tác im ắng này để nói cho anh biết việc mình không mang thai.

Nhưng động tác này của cô, lại làm cho Lưu Vũ nghĩ tới một chuyện khác —— vợ của anh bị thương.

Vết máu bắt mắt đó, lại liên tưởng đến chuyện cô mang thai, người làm cha lần đầu như anh liền bối rồi. Máu? Có phải thai nhi trong bụng bị tổn thương không? Tối ngày hôm qua anh đâu có ấy ấy với cô, càng không có bất kỳ hành động quá khích, chẳng lẽ do lần trước Chu Lâm đẩy ngã cô? Nhưng không đúng, chuyện đó đã qua bảy tám ngày rồi, nếu có tổn thương, ngày đó đã có, không thể nào mấy hôm sau mới chậm rãi phát tác.

Lưu Vũ đã không cách nào suy nghĩ gì, ý niệm duy nhất của anh là, vợ của anh vô cùng có khả năng sẩy thai! Anh cũng không kịp nghĩ gì khác, chỉ vội vã ôm lấy vợ chạy ra ngoài cửa, cũng không lo vợ mình chỉ mặc áo ngủ, đã chạy ra ngoài đường lạnh lẽo.

"Tiểu Vũ, con sao thế?" Mẹ Lưu mới vừa phục hồi tinh thần lại, Lưu Vũ đã ôm Từ Nhan xuống lầu.

Lúc này, bà cũng thấy được vũng máu trên giường, không hề suy nghĩ, bà liền cầm quần áo của Từ Nhan chạy theo.

Đối với nhà họ Lưu, vết máu dính trên drap của Từ Nhan, giống như một tiếng sấm giữa trời quang, nét mặt mỗi người đều khác, ý tưởng