h Phong ở trong đấy. Thoáng thấy qua cửa kính rồi lại không thấy nữa. Hay là tôi
nhìn nhầm, không, làm sao mà tôi nhầm được chứ >.<. Nhưng Đình
Phong thì làm gì ở Miss… vào giờ này chứ, lại còn mặc trang phục
của bồi bàn nữa. Trang phục bồi bàn? Tôi bỗng nhớ ra bộ quần áo sáng nay của Đình Phong, không lẽ là của anh ấy? Đình Phong làm bồi bàn ở Miss… ư? Lẽ nào lại thế.
Nghĩ rồi, tôi vội kéo kéo áo Tiểu Phần, gọi cô ấy. Tôi muốn quay lại Miss… xem sao.
_Tiểu Phần ơi.
_Gì vậy Tiểu Minh?
_À, bạn…
_Tớ sao cơ?
Tôi đang định nói thì lại nghĩ trong đầu. Tiểu Phần vẫn còn thành kiến
với Đình Phong, nếu tôi bảo quay lại vì anh ấy chắc cô ấy sẽ không đồng
ý.
_Sao thế Tiểu Minh?
_À, không có gì. Tớ tự dưng muốn ăn bánh kem, hay mình quay lại Miss… đi. – tôi kiếm ngay cớ “gạ gẫm”
_Ăn bánh giờ này á. Hic, Tiểu Phần đến giờ phải về nấu cơm rồi, hay Tiểu Phần đưa Tiểu Minh lại đó ăn một mình nhé.
Ăn một mình, rồi đi gì về nhà? Ôi, thôi, tôi không dại. Nếu đấy đúng là
Đình Phong còn được, nếu không phải chẳng công toi hay sao.
_Vậy thôi, hì, bạn đưa tớ về luôn nhà cũng được.
_”Sozzy” Tiểu Minh nha.
_Hì, không có gì mà.
Tôi nói thế rồi cười xòa. Rồi lại ngồi nghĩ ngợi về anh chàng bồi bàn
vừa nãy tôi vô tình nhìn thấy qua cửa kính nhà hàng. Rõ là Đình Phong,
nhưng nếu là anh, vậy thì là Đình Phong làm bồi bàn ở đó hay sao? Cứ cho là anh cần tiền nên mới đi làm. Nhưng mà hôm qua…xấp tiền 500 polime
đấy cũng phải chục triệu. Có số tiền đó để đi bar mà anh còn phải đi làm kiếm tiền sao? Ha, nực cười thật, chắc tôi nhìn nhầm thật rồi.
Mà tự nhiên nghĩ đến chuyện đi bar, hic, xấu hổ không dám nghĩ nữa.
Tôi ngồi trên xe rồi nhìn ra hai bên, thoáng chốc đã về đến gần nhà.
_Tiểu Phần, bạn dừng ở đây được rồi.
Đúng chỗ lần trước tôi hẹn Đình Phong, tôi liền bảo Tiểu Phần dừng xe
lại. Không biết Hạo Du có nhà không nhưng tốt nhất là nên dừng ở đây.
_Sao thế, nhà bạn ở đâu? Ý tớ là nhà mới^^
_Hì, đến hôm đó sẽ biết. Thế nha, mà còn đống đồ này…
Tôi vừa nói vừa chỉ vào mấy cái túi đựng đồ mà chúng tôi vừa mua.
_Cứ để tớ mang về. – Tiểu Phần nhìn tôi cười hiền.
_Ừ, vậy bạn về đi kẻo muộn nhé, bye bye.
_Bye bye.
Tôi vẫy chào Tiểu Phần rồi “thất thiểu” đi về nhà. Haiz, tự nhiên thấy
“chán” phải nhìn thấy Hạo Du. Anh ấy thật quá đáng mà, tồi tệ. Haiz,
ghét thật đấy, chẳng muốn về nhà nữa. Mà không biết cả ngày hôm qua tôi
không về anh có nói gì không. Khéo tôi không về lại vui quá, haiz.
“Cạch”
Tôi mở cửa đi vào rồi nhẹ nhàng đóng lại. Haiz, không biết Hạo Du đang
làm gì nhưng tốt nhất là tránh mặt thì hơn. Nghĩ rồi tôi lại rón rén lên đi vào rồi chạy thẳng lên tầng. Nhưng vừa bước được vài bước lên cầu
thang thì tôi nghe thấy tiếng Hạo Du.
_Đã chịu về rồi đấy hả. Thế nào, một đêm…vui chứ, cô với Đình Phong.
Hạo Du nói như đang cười vào mặt tôi. Còn tôi thì cứ ngẩn ra, mãi mới nói ra được một câu:
_Anh…nói vậy…là có ý gì?
_Còn giả bộ không hiểu chuyện sao? Đừng làm vẻ mặt ngây thơ trong sáng
ấy vào lúc này, nhìn chướng mắt lắm. Mà…tôi thật không ngờ, cô lại
là…cái loại người đó. – Hạo Du nhếch mép cười, cố kéo dài ba chữ cuối.
Nghe xong câu nói của anh, cả người tôi run lên vì giận. Vì lí do gì mà
anh lại nói tôi như vậy chứ. “Loại người đó” ư, ý anh tôi là “loại
người” như thế nào đây?
_Loại người đó? Anh nói thế là sao chứ.
Tôi vẫn gắng nói một cách hết sức bình tĩnh. Mặc dù hai bàn tay nắm chặt đang run lên bần bật. Tôi tiến lại gần chỗ anh, bước đi có phần chao
đảo.
Anh nhìn tôi rồi cười nhạt:
_Qua đêm ở chỗ anh ta, hẳn là có chuyện gì thì cô phải biết cả chứ, hả? Sao lại còn phải hỏi lại tôi.
Mắt tôi cay cay nhìn anh, cảm giác bị xúc phạm mới đau đớn làm sao. Tôi
cắn chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt chảy dài và cả sự uất ức khiến tôi
như muốn nổ tung.
_Sao, tôi nói sai gì hả? Cô cảm thấy oan ức lắm sao? Ha, thật nực cười.
Mà sao cô không ở đấy nữa đi, hay là…anh ta chán cô rồi, phải không? Hay là…
_Anh thôi đi…
“Chát”
Mắt tôi nhắm chặt và… Nước mắt bắt đầu tràn khóe mi, người tôi run run.
Có cái gì đau nhói ở lòng bàn tay vừa tát anh và cả trong tim nữa.
_Anh quá đáng lắm, Hạo Du. Nếu không phải tại anh đưa Tú Giang về nhà
thì em có phải ở nhờ chỗ anh Đình Phong không? Em không có xe, không có
điện thoại, lại chẳng có chỗ nào để về. Chính Đình Phong đã tốt bụng cho em ở lại. Vậy mà bây giờ anh lại nói em thế sao? Anh…quá đáng lắm…
Nước mắt chảy ròng ròng, tôi cũng chẳng thèm lau đi. Nói xong, tôi quay
lưng bỏ chạy thẳng lên phòng rồi đóng sập cửa lại. Nằm trong chăn, tôi
khóc nấc lên thành tiếng, tiếng khóc không hề được giấu giếm hay kìm nén trong câm lặng nữa. Toàn thân tôi đau đớn rã rời, trái tim như muốn vỡ
tung ra. Trái tim chỉ biết yêu anh, chỉ biết gào thét tên anh nhưng lại
bị chính anh làm cho tan vỡ. Lời nói của anh chứ nào đâu phải lưỡi dao
mà sao lại đâm vào tim tôi làm nó bị tổn thương nhiều đến thế. Xin hãy
dừng lại đi, xin đừng làm em đau nữa, xin anh, Hạo Du…
7.30 p.m
Tôi nhấc mình ra khỏi cái chăn rồi mệt