còn gì.
_Có hai đứa thôi nhỉ. Hạo Du, em ngồi gần lại đây.
Nghe thầy nói, tôi hé mắt lên nhìn Hạo Du một tí rồi lại cúi xuống ngay. Bây giờ bọn tôi gần như đối diện, cách nhau có đúng một dãy bàn, hic.
_Đề của hai đứa dây, làm trong chín mươi phút, chín rưỡi sẽ thu bài. Các em làm nghiêm túc đấy.
_Dạ vâng.
Tôi đáp miễn cưỡng rồi bắt đầu đọc đề. Lén nhìn, tôi đã thấy Hạo Du đang làm rồi, thấy ghi nhanh thoăn thoắt. Haiz, mới phát đề chưa đầy hai
phút, tôi thậm chí còn chưa đọc đề xong mà anh đã làm rồi, siêu thật,
hic.
[...'>
“Tích tắc...tích tắc...”
Hai phần ba thời gian đã trôi qua, tôi nhìn lên đồng hồ mà thở dài ngao
ngán. Tôi còn một bài cuối vẫn chưa xong, là chứng minh bất đẳng thức.
Bài này rõ ràng là trong sách giáo khoa của bọn tôi có mà, nhưng cách
làm thì...không nhớ, hic. Tôi đưa khăn ướt lên lau nhẹ mồ hôi rồi nhìn
đồng hồ, còn hai lăm phút nữa. Quay ra nhìn Hạo Du, anh đã xong từ khi
nào rồi, giờ đang ngồi bình thản quay bút, chốc chốc lại thở dài một
cái.
Tôi ngán ngẩm nhìn xuống tờ đề, cố gắng nhớ lại cách làm. Tôi chỉ nhớ là đã làm rồi nhưng không nhớ cách. Cái đầu dạo này phản chủ ghê cơ, cái
gì cũng nhớ được mỗi một nửa >.<
_Vẫn chưa làm xong hả Minh Minh?
Nghe tiếng hỏi của thầy, tôi ngước vội lên rồi gật đầu, vẻ mặt hết
sức...đau khổ. Thầy cầm bài làm của tôi lên xem một tí rồi lại đặt xuống và cầm lấy tờ đề.
_Bài này để lấy điểm tối đa, em không làm được cũng không sao mà, đừng
căng thẳng quá, cứ bình tĩnh. Bài này ở lớp thầy không giải nhưng trong
sách giáo khoa của các em có, nếu em làm rồi thì có thể sẽ giải được,
nhưng phải bình tĩnh, còn hơn hai mươi phút nữa, cứ từ từ mà suy nghĩ.
Thầy nói rồi để đề xuống cho tôi rồi lại về chỗ ngồi. Tôi cầm lấy tờ đề, nhìn chăm chăm vào những con số, tôi phải nhớ chứ, đã làm rồi cơ mà.
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật dài rồi đọc lại đề bài một lần nữa, định
bụng nếu không làm được thì đành bỏ. Nhưng mà...tự nhiên sao trong đầu
tôi lại xuất hiện hình ảnh anh Hạo Du đang ngồi học trên giường chứ.
Không phải lúc này mà, tôi cần nghĩ đến bài toán chứ không phải nghĩ đến Hạo Du >.<. Ơ nhưng mà...Hạo Du? Tôi nhớ rồi, chính anh đã giảng
cho tôi bài này mà. Hôm đó, anh đã giảng cho tôi vô cùng dễ hiểu, sau đó tôi cũng đã tự làm được. A, tôi nhớ ra rồi.
Tôi reo lên khe khẽ rồi cuống cuồng giải bài cuối cùng. Từng lời, từng
câu, từng chữ của Hạo Du lúc này như đang hiện ra trong đầu tôi rõ mồn
một như một cuộn băng video được tua lại đúng đoạn cần thiết.
Yeah, xong rồi. Tôi cười mãn nguyện, đặt cái bút xuống bàn và lau đi mồ
hôi lấm tấm trên trán. Cuối cùng thì cũng hoàn thành xong bài thi toán,
lại còn hoàn thành một cách xuất sắc chứ, tôi thật là giỏi mà, hihi.
_Hai em còn năm phút, soát lại bài cẩn thận rồi hẵng nộp. Nếu chắc chắn thì có thể nộp bài về luôn.
Quay ra nghe thầy nói xong, tôi lại lén mắt nhìn Hạo Du. Anh thì vẫn
đang rất ung dung quay bút, không có vẻ gì là muốn nộp bài trước cả. Vậy cũng tốt, tôi được nhìn trộm anh một tí nữa.
Nghĩ rồi tôi xem lại bài một lần và nằm hẳn ra bàn để ngắm anh. Nhìn mặt anh khá mệt mỏi, là do hôm qua sao, hic, chẳng biết cả ngày qua anh có
ăn tí gì không. Mà có phải tôi tưởng tượng ra không mà sao thấy anh có
vẻ gầy đi, hic. Mà đúng là tuần này anh có được bữa cơm nào ra hồn đâu,
không nhịn đói thì lại ăn mì tôm, chẳng được bữa nào tử tế. Còn chưa kể
tuần này là tuần thi học kì khá căng thẳng, hôm qua anh còn đi lau dọn
hết nhà nữa chứ, không mệt mỏi mà sụt cân mới là lạ đó >.<. Tình
trạng này mà cứ tiếp diễn chắc tôi cũng chết mất thôi, không sống nổi
nữa, ở cùng một nhà, ngày nào cũng nhìn thấy nhau mà không được nói
chuyện, cảm giác khó chịu vô cùng. Hic, anh có còn giận tôi không vậy
TT_TT
_Hết giờ rồi, hai đứa nộp bài cho thầy nào.
Nghe thầy nói, tôi đưa bài cho thầy rồi khẽ nghiêng đầu mỉm cười. Cũng
nhờ thầy động viên tôi bình tĩnh nên tôi mới có thể nhớ ra được cách làm bài, hihi.
_Em chào thầy, em về.
Tôi cúi chào thầy rồi đi thẳng về phía cổng trường, biết là anh đi ngay
sau nhưng tôi không dám quay lại, sợ nhìn thấy anh rồi lại chẳng biết
nói gì, có khi anh còn chẳng thèm nhìn lại tôi. Hic, khó chịu quá, trong lòng thì rất muốn bắt chuyện với anh mà, hic. Tôi cúi gằm mặt, cắm đầu
chạy về phía nhà gửi xe, cố gắng thoát khỏi cái bóng của Hạo Du đang
từng bước đằng sau tôi. Chợt...có một bàn tay nắm chặt lấy tay tôi, ấm
áp. Tôi khựng người, quay lại nhìn thì bắt gặp ánh mắt anh, còn ấm hơn
cả cái siết tay kia.
_Tôi...sai rồi...
...Chợt...có một bàn tay nắm chặt lấy tay tôi, ấm áp. Tôi khựng người, quay lại nhìn thì bắt gặp ánh mắt anh, còn ấm hơn cả cái siết tay kia.
_Tôi...sai rồi...
Ba từ thốt ra từ miệng anh sao nghe nặng nề và khó khăn đến thế. Tôi
nhìn chăm chăm vào mắt anh rồi khẽ rời tay anh ra. Tôi cũng không hiểu
nổi bản thân nữa. Tôi...tự dưng những tự ái từ đâu lại ùa về, những lời
nói anh xúc phạm tôi...tôi cảm thấy không sao có thể tha thứ. Rồi tôi
quay lưng, toan bước đi.
_Đừng...đừng giận tôi nữa mà.
Anh nói rồi lại n