Insane
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222181

Bình chọn: 7.5.00/10/2218 lượt.

ngất đi, ông ấy lại vô cùng xót xa, ông ấy tự dằn vặt mình rất nhiều, cũng nói với mẹ

là tại sao từ trước đến nay con luôn nghe lời mà lần này lại cứng đầu

đến vậy. Bố con yêu thương con nhiều như vậy, bố mẹ cũng chỉ có mỗi mình con, con đừng trách ông ấy nhé!

_Vâng, con biết mà mẹ, con không trách bố đâu.

_Ừ, mẹ chỉ mong con như vậy, con lúc nào cũng là niềm tự hào của bố mẹ, ngoan lắm.

Mẹ vừa nói vừa gắp thêm thức ăn cho tôi, mắt bà rưng rưng tưởng chừng như nước mắt sắp trào ra. Tôi vội nắm chặt lấy tay bà:

_Mẹ à, cho dù thế nào, con cũng vẫn rất tôn trọng và luôn yêu quý bố mẹ. Mẹ đừng bận tâm đến chuyện đấy nữa.

_Cám ơn con, cám ơn con.

Mẹ tôi hình như còn xúc động hơn cả vừa nãy, tôi nhìn mẹ như vậy chỉ

biết thở dài, lặng lẽ ăn cơm. Mẹ tôi đã kể chuyện này không biết bao

nhiêu lần, bất cứ khi nào có hai mẹ con ở nhà là mẹ tôi lại kể. Mẹ tôi,

từ chuyện lần đó, đã trở thành một người phụ nữ mau nước mắt và nói

nhiều (?!!). Tôi biết sự thay đổi của bà cũng vì quá thương yêu bố và

tôi nhưng mà vẫn chưa thích ứng nổi. Thật là, tôi đã nói là tôi đã quên

chuyện đó và không hề giận bố mà mẹ tôi cứ nói đi nói lại, đến mức tôi

thuộc cả những gì bà nói rồi.

_Hạo Du, con ăn nhiều vào, cá mẹ tự tay chọn và rán cho con đấy. Con thích ăn cá lắm mà.

_Dạ vâng, con cám ơn mẹ.

_Đây nữa, con phải ăn nhiều vào, con gầy lắm đó, biết không.

_Vâng.

Tôi lý nhí trong miệng. Bát tôi đầy thức ăn luôn mà quả thực tôi không

ăn nổi. Đợt đó, do bị bỏ đói lâu ngày, nên cho dù bây giờ đã trở lại

bình thường, tôi ăn vẫn không thấy ngon miệng, mà chỉ ăn một ít thôi

cũng thấy no lắm rồi. cũng chính vì thế, tôi đã bị sụt cân rất nhiều, mà dù có cố ăn vẫn không béo lên nổi. Nhiều lúc nhìn thấy thân thể gầy gò

chẳng hề…hấp dẫn của mình, tôi lại thấy chán kinh khủng. May mà cái mặt

cũng không có gì “biến đổi”.

_Hạo Du, con ăn đi chứ, đừng có ngồi nhìn mãi như thế. Bác Lan phàn nàn

với mẹ là thức ăn hôm nào cũng đổ đi rất phí phạm đấy, còn nói mỗi bữa

con chỉ ăn có nửa bát, nhiều lắm là một bát. Con ăn như vậy lấy sức đâu

mà học chứ. Mẹ biết từ khi đó, con ăn không vào, nhưng cũng ráng mà ăn

nhiều vào. Nhìn con gầy như thế, mẹ rất xót xa.

_Dạ vâng, con biết rồi ạ, con sẽ cố. – tôi khẽ mỉm cười.

_Mà Hạo Du này…

_Gì vậy mẹ? – thấy mẹ gọi, tôi liền ngẩng mặt lên nhìn.

_Ừm, con bảo con sắp chuyển về căn nhà ấy ở hả?

Căn nhà ấy mà mẹ nói, chính là căn nhà trước kia tôi với Tiểu Minh cùng

chung sống. Lúc bên nhà Tiểu Minh muốn cắt đứt quan hệ thông gia với nhà tôi, ngôi nhà đó vốn đứng tên tôi nên bố mẹ vẫn giữ lại và cho người

đến lau chùi quét dọn thương xuyên, còn…chăm cho Hạo Minh ăn. Đợt sau

khi ra viện, tôi vì phải lao ngay vào học tiếp chương trình lớp mười

(tôi chưa học xong chương trình học kì II) nên rất bận rộn và khó khăn.

Rồi hè năm đấy, tôi cũng phải học suốt ngày suốt đêm để bù lại kiến thức , rồi khi vào lớp mười một, tôi còn phải thi cử các loại… Vì nghỉ học

quá lâu nên kiến thức phần nào cũng bị mai một, vừa học kiến thức mới

vừa ôn lại rất vất vả, sức khỏe tôi lại chưa hồi phục lại hoàn toàn nên

dù đến trường hay đi bất cứ đâu, tôi cũng có người ở bên cạnh chăm sóc,

hỗ trợ. Chính vì điều này, tôi không có bất kì thời gian riêng tư và

rảnh rỗi nào để đi tìm Tiểu Minh cả, cho dù rất muốn biết em bây giờ thế nào, và còn muốn biết…lí do vì sao em bỏ tôi nữa. Bố mẹ tôi thì không

muốn nói cho tôi nghe bất cứ chuyện gì về Tiểu Minh, vừa sợ tôi lại chịu đau khổ một lần nữa, vừa lo tôi nghĩ đến em thì không thể trở lại được

guồng quay của học tập.

Bây giờ sức khỏe đã trở lại bình thường rồi, tôi muốn trở về căn nhà cũ

và quyết định sẽ đi tìm Tiểu Minh. Tình yêu tôi dành cho em vẫn vẹn

nguyên như ngày nào, tôi không thể chấp nhận mất em đơn giản và dễ dàng

như vậy sau từng đấy khó khăn được.

_Dạ vâng, con sẽ về đó ở. Dù sao chỗ đó cũng gần trường con học hơn ở đây.

_Con định ở đó một mình sao, không có ai chăm sóc cho con, làm sao mà mẹ yên tâm được.

_Mẹ, con đã 20 tuổi rồi, con đâu phải là một đứa trẻ nữa, con có thể tự chăm sóc bản thân mà.

_Thôi được rồi, mẹ tin tưởng con. Nhưng…mẹ có một điều muốn hỏi con…

_Gì hả mẹ?

_Con trở về căn nhà đó, có phải vì con chưa quên được con bé không?

Cuộc đời tôi, đã bước phải một bước hụt lớn

mà tôi không bao giờ ngờ tới là tôi lại có ngày hôm nay.

Năm nay, tôi là học sinh lớp 12

Sau hơn hai năm nằm viện để chữa bệnh trầm cảm, giờ đây, tôi đang phải bước lại từ đầu.

Tôi phải đưa cuộc sống trở về đúng quỹ đạo của nó.

Thực ra, mọi thứ cũng chẳng thay đổi nhiều.

Vẫn là những điểm số cao ngất ngưởng, vẫn là sự mến mộ.

Nhưng tôi vẫn không sao sống lại như đã từng sống!!!

Vì…

cuộc đời tôi không còn có em.

* * * * * *

_Hạo Du, con đi học về rồi đấy à.

Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe tiếng mẹ. Ngạc nhiên lắm, vì giờ đáng lẽ ra bà phải đang ở công ti chứ.

_Mẹ, sao mẹ lại ở nhà giờ này?

_Mẹ nấu cơm cho con ăn. Chiều con có lớp học phụ đạo đúng không?

Học thêm – khái niệm trước kia tôi chưa từng nghĩ tới. Mặc dù tôi vẫn là học sinh xuất sắc