anh không thích vợ yêu của mình mặc váy đi học cơ mà.
Hóa ra là như vậy. Tôi nhăn mặt.
_Tại sao?
_Trời lạnh. – Đình Phong đáp tỉnh queo – em vào thay đồ đi, rồi mình đi không muộn.
_Thôi được rồi.
Tôi đáp miễn cưỡng rồi lại tháo guốc ra và đi vào thay đồ. Đình Phong
chẳng hiểu sao từ khi làm người yêu, anh rất không thích tôi mặc váy đến trường, đến cả đồng phục trường còn không muốn cho tôi mặc (chịu luôn
>.<). Tôi hỏi lí do thì anh trả lời thế này đây: mùa hè: em mặc
váy sẽ bị đen da đó (mặc dù tôi có bôi kem chống nắng toàn thân); mùa
đông: gió lạnh vậy em không thấy sao (mặc dù tôi có mặc áo lông ở ngoài
và mặc quần tất); còn mùa xuân và mùa thu hả: anh không thích
(>.<). Tại sao anh không thích (tôi lại hỏi), và anh trả lời: thế
em cứ phải làm những điều anh không thích mới được hả (>.<). Vậy
đấy. Thế là tôi đành ngậm ngùi thay váy ra rồi xách túi đi ra cửa nhanh
kẻo Đình Phong chờ lâu.
_Em xong rồi đây.
_Ừ, xinh lắm, mình đi thôi.
Đình Phong cười hoan hỉ rồi nắm tay tôi đi, mặt có vẻ hãnh diện lắm. Ừ thì, tôi…xinh mà ~>.<~.
Tôi trên chiếc xe quen thuộc, bên cạnh Đình Phong, hết quay bên nọ lại
quay bên kia nhìn xung quanh. Thực ra là có cảnh gì mới mẻ hơn đâu, mỗi
ngày như mọi ngày. Thấy có một anh chàng đi xe máy đèo bạn gái đằng sau
(cô ấy mặc váy >.<), tôi mới quay ra hỏi Đình Phong.
_Phong Phong, sao anh không thích em mặc váy mà vẫn chịu đi chọn mua váy với em?
_Anh có bảo không thích em mặc váy đâu, anh chỉ…không thích em mặc váy đến trường hay đi đâu mà không có anh thôi.
_Tại sao…lại như vậy? – tôi tròn mắt hỏi.
_Vợ yêu, em ngốc thật hay giả vờ ngốc đấy hả. Anh nói như vậy mà em còn không hiểu hay sao?
Tôi lắc đầu nhìn anh. Rồi Đình Phong quay sang tôi nhìn với vẻ mặt bất lực. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu, hic.
_Thôi được rồi, anh biết vợ anh ngốc mà. Là anh ghen, được chưa.
_Ghen?
_Đúng, anh ghen. Ở trường em có biết bao nhiêu thằng con trai, anh không ở bên em làm sao mà anh yên tâm được chứ. – nhìn mặt Đình Phong dễ
thương không tả nổi.
Hóa ra là thế, ra là ghen. Sao tôi lại ngốc đến thế nhỉ, anh đã nói như thế... Mà thế thì…tôi cũng ghen!
_Hì, anh sợ em sẽ yêu người khác sao. Thế nào mà một người đẹp trai như
anh lại biết ghen nhỉ. Trái lại, em lại thấy rất bất an đấy.
_Bất an? Tại sao?
_Ừm, mỗi lần anh đứng trước cổng trường em, chẳng phải là rất gây sự chú ý hay sao. Trường em thiếu gì cô xinh hơn em nào… – tôi nói với bộ dạng nũng nịu.
_Hì, vợ yêu lúc nào cũng là đẹp nhất rồi, còn ai hơn nữa hả? Anh chưa có diễm phúc được gặp người ấy.
_Hihi, anh thật là tốt nhất quả đất, đáng yêu nhất.
Tôi nói rồi cười híp mắt, giơ ngón tay cái lên lắc lắc. Đình Phong cười cười, không nói gì, mắt sáng như sao xa.
Vậy là tôi đã làm được rồi, Đình Phong từ khi nào đã không còn cười với
vẻ buồn rầu nữa. Anh bây giờ, dù có cười mỉm hay cười tươi, mắt cũng
tràn ngập ánh sáng hạnh phúc. Hì, cũng phải. Đình Phong bây giờ chẳng
phải có tất cả rồi sao, anh có gia đình, có sự nghiệp, có…tôi. Anh
thường nói với tôi bằng giọng rất tự hào: anh là người hạnh phúc nhất
thế gian.
Trước kia…chẳng phải tôi đã từng nghĩ, tôi sẽ khiến Hạo Du trở thành người hạnh phúc nhất thế gian hay sao?
[…'>
_Phong Phong, anh đi cẩn thận. Chiều qua đón em rồi mình đến Miss… nhé.
_Đến Miss…? Em định đến đó làm gì?
_Em muốn ăn bánh…do anh làm.
_Bánh anh làm? Mua nguyên liệu về nhà làm cũng được mà.
_Nhưng em muốn đến đó. – tôi mè nheo, hai mắt mở to tròn làm nũng.
_Ừ, được, em muốn là được. Em vào học đi, anh đi nhé.
_Hì, anh đi cẩn thận, học ngoan.
Tôi cười toe, vẫy tay chào Đình Phong cho đến khi xe anh đi khuất tầm
mắt rồi mới đi vào trường. Gần một giờ rồi, không biết anh có kịp đến
trường không. Đình Phong học Bách khoa, cách trường tôi cũng khá xa đấy, mà không biết có tắc đường không nữa, anh lại còn đi ôtô, hic. Nhưng mà đi ôtô đến trường cũng thích lắm, mà không phải, nói đúng ra là đi ô tô đến trường cùng người yêu cũng thích lắm, hehe, “cũng” ở đây là vì đối
với tôi thì việc đi ôtô đi học không đến nỗi quá thích thú, bình thường
mà, nhưng lần nào tôi đến lớp, mấy đứa con gái cũng ra nói chuyện rồi
khen nọ khen kia về Đình Phong khiến tôi rất tự hào. Tất nhiên là không
chỉ có về cái xe của anh, mà còn vì Đình Phong học trong Bách khoa nữa.
Kể ra thì đúng là vô cùng tự hào ý (có người yêu nhà giàu xe ôtô không
thiếu thì chẳng có gì lạ, nhưng học giỏi như Phong yêu của tôi thì có
được mấy cô bạn có nào), anh thi đỗ Bách khoa với điểm cao chót vót
luôn, chỉ thua thủ khoa có 0,25 điểm thôi. Nhưng anh cũng nhanh chóng
giành lại vị trí đứng đầu. Tôi còn nhớ, hồi cấp ba, tôi chuyển trường,
Đình Phong cũng đi cùng tôi. Anh nghe tôi nên đã không còn quậy phá gì
gì nữa, thậm chí còn trở thành học sinh gương mẫu của trường, điểm số
thì lúc nào cũng cao ngất ngưởng, chẳng cuộc thi nào không có tên anh
trong lúc trao giải cả. Ôi, kể đến mà thấy hãnh diện quá đi.
Vừa bước vào cầu thang tôi vừa cười tủm tỉm, chắc mặt lúc này nhìn buồn
cười lắm. Mà nghĩ lại chuyện l
