i han
tôi là hoàn toàn chưa hề có.
_Không có áp lực hay mệt mỏi gì chứ?
_Gì cơ bố?
_Ta hỏi con học có vất vả không?
_À, cũng bình thường thôi ạ.
Thực ra không phải là tôi không nghe thấy bố tôi nói gì, mà tôi không
tin được là bố tôi đang quan tâm tôi. Là hỏi han quan tâm chứ không phải chất vấn!
_Ừ, ta thấy lịch học thêm của con dày đặc cả tuần, chỉ có mỗi sáng chủ
nhật là nghỉ phải không? Ta nhớ là trước kia con chưa từng đi học phụ
đạo ngoài học ở trường.
Bố tôi cũng biết điều đó sao? Tôi tưởng ông chỉ quan tâm duy nhất đến thứ hạng của tôi thôi chứ.
_Dạ vâng. – tôi khẽ gật đầu.
_Sáng nay nhà trường có gửi kết quả thi chất lượng đầu năm của con về.
Ta thấy con vẫn đứng nhất. Nếu con thấy quá sức thì hãy xin nghỉ một vài môn đi. Nhìn con dạo này có vẻ rất mệt mỏi. Các môn không cần thiết,
con đừng đi làm gì, dành sức mà nghỉ ngơi.
Lần này nghe bố nói, tôi không khỏi ngạc nhiên mà ngước ngay lên nhìn ông. Đây…có phải là bố tôi không vậy.
Tất nhiên, tôi chỉ dám tự hỏi mình.
_Không sao đâu ạ. Bố đã nói là muốn con giành học bổng toàn phần dành
cho học sinh xuất sắc nhất của trường vào cuối năm. Con đã bỏ lỡ hai năm học rồi, lần này sẽ không làm bố phải thất vọng đâu ạ.
Rồi bất ngờ, ông đưa tay nắm chặt lấy tay tôi. Tôi giật mình ngước lên thì bắt gặp đôi mắt hiền từ của ông, vô cùng hiền từ.
_Hạo Du, con trai, bây giờ ta sẽ không bắt ép con bất cứ điều gì nữa
đâu, còn hãy làm tất cả những gì con muốn. Trước kia ta không phải một
người cha tốt, ta chưa bao giờ chịu lắng nghe con, chỉ biết áp đặt cuộc
sống của con theo ý ta, khiến con phải chịu khổ. Vậy mà con lúc nào cũng nghe lời ta, luôn là một đứa con ngoan. Ta rất có lỗi với con, ta không biết phải làm thế nào để bù đắp cho con được nữa. bây giờ, cho dù con
có muốn làm gì, ta cũng sẽ ủng hộ con, kể cả việc con hận ta, ta cũng
không có gì phải trách con hả.
Hai bàn tay nắm lấy tay tôi bỗng run rẩy.
_Bố…
_Ta biết, nỗi đau về thể xác của con không thấm vào đâu so với nỗi đau
về tinh thần. Ta rất thương con và ta thấy rất hối hận. Hạo Du à, hãy
tha thứ cho ta.
_Bố à, con không có trách bố điều gì đâu.
Tôi nói rồi quàng tay ôm lấy bố tôi. Lần đầu tiên tôi thấy bố tôi khóc,
lần đầu tôi chứng kiến bộ dạng mềm yếu của ông. Bố vì thương tôi quá nên mới vậy. Vậy là quả thực bố không ghét bỏ tôi, sao tự nhiên tôi thấy
hạnh phúc thế này.
* * * * * *
_Hạo Du, mai mấy giờ con chuyển đi?
_Chắc là khoảng tám giờ bố ạ, hoặc muộn hơn.
_Ừ, vậy ta sẽ bảo người chuyển đồ giúp con.
_Dạ vâng, con cảm ơn bố.
_Ngủ sớm đi con, cả ngày đi học vất vả rồi.
_Vâng ạ, bố ngủ ngon, chúc mẹ ngủ ngon giúp con ạ.
Tôi nói rồi chờ bố gật đầu mới đóng cửa lại. Lấy vội quần áo tắm táp qua loa, tôi vào phòng và thả mình xuống giường. Vắt tay lên trán, tôi nghĩ ngợi. bố mẹ bây giờ đều rất quan tâm đến tôi, luôn luôn hỏi han tôi,
đúng như những gì tôi mong ước bấy lâu nay. Vậy đây có phải cuộc sống
như trong mơ của tôi? Không, cuộc sống trong mơ của tôi là khi tôi có em cơ. Nhưng khoảng thừoi gian đó tôi đã đánh mất mất rồi. Đã bốn năm nay
tôi không gặp lại em, cũng không có tin tức gì của em. Tôi chỉ biết tên
trường cấp ba em theo học. Còn bây giờ em học trường gì thì hoàn toàn
không biết. chắc Tiểu Minh đã học đại học rồi.
Nhưng hôm nay vô tình tôi đã gặp lại Đình Phong, ở Miss…. Cũng đã bốn năm rồi chưa nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của hắn, tôi nghe nói hắn cũng theo Tiểu Minh chuyển trường.
Hắn ta từ trên ôtô bước xuống đúng lúc tôi vừa lên xe máy chuẩn bị ca học tiếp. Hắn nhìn thấy tôi lúc đầu cũng có vẻ ngạc nhiên lắm, sau đó
ánh mắt chuyển sang dạng thách thức và khóe môi cong cong khẽ nhếch lên
tạo thành một nụ cười khinh bỉ. Tôi thề là nếu không phải tôi đã lên xe
rồi thì tôi đã lao đến cho hắn một quả đấm. Đình Phong cứ đứng đấy nhìn
tôi, tôi thì chẳng muốn quan tâm vì mười phút nữa tôi đã phải vào học
rồi, mà tôi cũng chẳng biết…em với hắn có còn… Nhưng rồi, tôi phát hiện
ra hắn đang cầm trên tay áo của Tiểu Minh. Là áo của Tiểu Minh, đúng,
cái áo hồng có tai mèo bông trắng, chỉ có thể là áo của em được thôi.
Tôi dáo dác nhìn quanh, hẳn là em đi cùng hắn ta. Nhưng tôi không thấy
em đâu cả. Trong ôtô không có, bên cạnh hắn…không. Tôi có thể thấy mình
đang mất bình tĩnh. Tôi cố suy nghĩ: Tiểu Minh có đến, em lại không có ở đây, vậy chỉ có thể…chỉ có thể là…em có thể đứng chờ Đình Phong ở ngoài kia.
Tôi nghĩ rồi ga vội cho chiếc xe lao nhanh ra khỏi gara. Người tôi đang
run lên. Ừ, nhỡ tôi đi ra kia và nhìn thấy Tiểu Minh, nhỡ thực sự thế.
Tôi sẽ phải đối mặt với em thế nào, nói gì trước đây. Tôi không biết.
Tôi chỉ biết trái tim tôi đang đập điên cuồng vì nhớ em.
Nhưng tôi không thấy ai đang đứng trước Miss… cả, không một dáng người
nhỏ bé quen thuộc. Tôi lại mất bình tĩnh thêm lần nữa. Dáo dác nhìn
quanh, không có em, không có Tiểu Minh mà tôi hằng mong nhớ. Trái tim
như vỡ vụn tôi vẫn cố gắng kiếm tìm hình bóng em. Không có. Tôi lúc này
chỉ muốn hét lên, bí bách… Nhưng rồi tự trấn an mình đã biết địa chỉ
