Duck hunt
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223580

Bình chọn: 8.5.00/10/2358 lượt.

i cũng đang sống hạnh phúc đó sao. Hạo Du,

con đừng cố chấp như thế nữa.

_Mẹ à, hãy để con làm theo quyết định của con được không, cho dù có đau

khổ cũng là con đường con đã chọn, con sẽ không hối hận đâu.

Tôi nói rồi nhìn thẳng vào mắt mẹ như để trấn an bà. Mẹ cũng nhìn tôi, hai tay vẫn nắm chặt tay tôi.

_Vậy con định làm thế nào đây, con…không định sẽ chia rẽ tình cảm của con bé đấy chứ.

Tôi nghe mẹ nói, bất giác rút tay ra khỏi tay bà. Chia rẽ tình cảm của

Tiểu Minh ư? Không…tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm như thế, tôi cũng

không có tư cách gì để làm như vậy cả. Nếu Tiểu Minh thực sự đang rất

hạnh phúc và bình yên bên Đình Phong, tôi sẽ chỉ đứng đằng sau để chứng

kiến niềm vui của em thôi!

_Mẹ à, con chỉ muốn cho cô ấy biết…con yêu cô ấy đến mức nào. Cô ấy đã

hiểu lầm con rồi. Con chỉ cần vậy thôi. Mẹ à, mẹ hãy ủng hộ con nhé,

được không mẹ. Cho dù con có phải chịu đau khổ, con cũng muốn Tiểu Minh

hiểu được tình cảm của con. Con chỉ cần vậy…

You’re always on my mind

All day just all the time

You’re everything to me

Brightest star to let me see…


Nghe thấy tiếng chuông báo thức, tôi mới đưa tay tắt chuông đi rồi ngồi

dậy ngay, mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi đang buồn ngủ lắm nhưng mà phải dậy

thôi, không thể cứ bật lại chuông rồi ngủ tiếp như mọi hôm được. Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt mà: hôm nay là sinh nhật Đình Phong.

Vươn vai và ngáp vài cái cho đỡ buồn ngủ, tôi uể oải bước xuống giường.

Việc đầu tiên phải làm là…soi gương. Hehe, cười một phát, tôi ngắm mình

trong gương rồi mới đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Tôi phải thật

nhanh lên vì sinh nhật Đình Phong bao giờ cũng là một ngày rất bận rộn.

* * * * * *

_Tiểu Minh à, giờ bọn mình đi mua nguyên liệu làm bánh rồi còn phải mua gì nữa không?

_Ừ, qua mấy cái shop bán đồ nam với tớ, tớ muốn mua cho Đình Phong một cái áo khoác.

_Hình như năm ngoái cũng tặng áo khoác =.=

_Ừ, hehe, Đình Phong “nhớn” nhanh lắm, áo khoác năm ngoái mua tặng đã

chật rồi, mà anh ấy chỉ thích mặc blazer thôi, bảo tặng cái khác lại

không ưng.

Tôi nói với Tiểu Phần rồi cười toe toét. Chúng tôi đang đi mua nguyên

liệu làm bánh sinh nhật cho Đình Phong. Không hiểu sao năm nào sinh

nhật, Đình Phong cũng muốn tôi tự tay làm bánh kem cho, hơn nữa lại muốn cắm thật nhiều nến lên trên để anh ấy thổi. Lúc tôi hỏi thì anh ấy chỉ

nói “anh thích vậy” rồi cười khó hiểu. Đúng là sở thích của con nít.

Nhưng cứ nhìn cái cách Đình Phong một mình ăn ngon lành chiếc bánh kem

do tôi làm (anh ấy đặc biệt không chịu chia sẻ nó cho ai, kể cả tôi),

tôi lại thấy rất hạnh phúc và và xúc động, cả cái cách anh ấy cầu nguyện và thổi nến trước khi ăn bánh kem nữa, nhìn…thú vị lắm. Lúc anh ấy quả

thực như một đứa trẻ con vậy, dễ thương vô cùng.

Nghĩ đến đây tôi bất giác cười thầm, mỗi lần làm được gì cho Đình Phong

vui hay nhìn thấy anh ấy cười, tôi lại thấy trong lòng rất bình yên. Kể

cả những lúc không vui, chỉ cần nụ cười của mình có thể khiến Đình Phong vui vẻ, tôi cũng sẽ cố cười!

[…'>

_Tiểu Minh, tớ về đây, bạn cần gì giúp thì cứ gọi tớ nhé.

Tôi vừa xuống xe đã nghe Tiểu Phần dặn dò. Tôi khẽ mỉm cười, gật đầu.

_Tớ biết rồi, bạn đi cẩn thận.

Vẫy tay chào Tiểu Phần, tôi liền xách túi đồ đi vào. Bất ngờ, cô ấy kéo tay tôi lại rồi ghé tai tôi thì thầm:

_Quên hết chuyện về “tên đó” đi nhé! Đừng nghĩ ngợi mệt người.

_Ừ, được rồi mà, bạn về nhé, cẩn thận.

Tôi nhoẻn cười rồi xách đồ đi vào nhà.

Tên đó mà Tiểu Phần nói chính là Hạo Du.

Lúc nãy sau khi mua đồ xong, tôi đã cùng cô ấy đi ăn kem. Kem mùa đông

lạnh tê tái, nhưng vị ngọt ngào của nó lại làm tôi nhớ đến lần tôi được

Hạo Du đưa đi ăn kem. Đó là hôm Đình Phong bị ốm, anh đưa tôi đi mua đồ

đã chủ động rủ tôi đi ăn kem. Ly kem hôm ấy… Gelato vị dâu sữa, ăn trong tiết trời lạnh giá mà sao lại ấm áp đến thế. Ấm, rất ấm…

Hình ảnh Hạo Du bất chợt xuất hiện khi tôi đưa miếng Gelato vị socola

vào miệng, nó quả thực như anh nói, không đắng tí nào, ngon lắm, và mũi

tôi bỗng cay xè…

Và hình như đã nhận ra vẻ mặt khác thường của tôi. Tiểu Phần đã hỏi

ngay. Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy, khi đầu định nói dối nhưng rồi lại tâm

sự thật với Tiểu Phần. Dù sao, Tiểu Phần cũng vẫn là bạn thân nhất của

tôi khi này.

_Dạo này bạn hay mơ, hay nghĩ đến Hạo Du? – cô ấy hét lên cứ như kiểu tôi vừa làm việc gì phạm pháp vậy.

_Ừ. – tôi xỉu xìu đáp lại.

_Có lẽ là bạn lo lắng quá thôi, bạn đừng căng thẳng quá, tối ngủ sớm đi, đừng có xem phim đến nửa đêm mới ngủ.

_Nhưng mà, bình thường tớ cũng hay mơ đến đến anh ta nhưng dạo này… Lạ lắm ý, cứ nghĩ đến là tớ lại không sao thở nổi.

_Ừm, có lẽ do bạn suy nghĩ nhiều quá thôi. Thế bạn có nói cho Đình Phong biết không?

_Không, tớ sợ Đình Phong lại nghĩ ngợi lung tung nên không nói.

_Ừ, vậy là đúng đấy. Bạn cứ lơ đi là được, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Khi nào rảnh mình đi chơi đâu đó cho khuây khỏa nhé.


Nghĩ kĩ lại thì có lẽ tôi suy nghĩ quá nhiều thật, dạo này cũng suốt

ngày xem phim Hàn Quốc đến muộn mới ngủ mà. Haiz, có lẽ tôi nên rủ Đình

Phong cuối