Nouvo LX nâu…
Tôi sững sờ khi ngẩng mặt lên và nhìn vào cái xe ấy, vào người con trai đang ngồi trên xe.
Chiếc mũ bảo hiểm được tháo xuống, và tôi có thể nhìn thấy rõ mặt anh ta.
Mái tóc nâu nhẹ, đôi lông mi dài… Hướng ngay phía dưới là đôi mắt sáng cũng nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên lắm.
Hạo Du? Lẽ nào, đây là định mệnh?
Định mệnh cho tôi gặp lại…con người mà tôi…hận nhất.
Bốn năm rồi, khuôn mặt đã thêm nhiều nét trưởng thành và chín chắn hơn, nhưng cái nhìn ấm áp vẫn không hề thay đổi.
Đúng là anh ấy, là Hạo Du.
Tôi bất giác đánh rơi cả túi nến xuống đất.
Có phải tôi đang hạnh phúc quá hay từ sâu thẳm trong lòng tôi đang nguyền rủa số phận?
Tim tôi đang loạn nhịp, tôi chỉ biết có thế. Tôi sẽ phải quay lưng đi hay tỏ ra vui mừng như hai người bạn cũ lâu năm gặp lại?
Có lẽ, tôi nên quay lưng lại…
_Tiểu Minh…
_Em…khỏe chứ?
Tôi đang lơ đãng nhìn quanh ngôi nhà, nghe Hạo Du hỏi mới giật mình ngồi ngay ngắn lại trên ghế. Tôi cầm cốc nước cam đưa lên miệng uống một
ngụm rồi khẽ trả lời, mắt không nhìn vào…anh ta.
_Em…rất hạnh phúc.
Trả lời rồi mới ngẫm lại câu hỏi của Hạo Du, lại nhận lấy một cái nhíu
mày từ người đối diện, tôi mới đặt cái cốc xuống bàn, khẽ cong môi cười
một cái nhàn nhạt:
_Ý em là em vẫn khỏe. Còn anh? Chắc là cũng hạnh phúc?
Rồi tôi nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Từ khi nào mà tôi lại có được
phong thái bình thản và có chút lạnh lùng thế này khi nói chuyện với
người khác nhỉ. À, là từ khi yêu Đình Phong, tôi học được của anh đấy.
Duy nhất, và ngoài tôi ra, Đình Phong chưa từng tỏ ra thân thiết với bất kì một nhân vật nào, cho dù có “tầm cỡ” đến mấy. Cái nụ cười “nhạt
nhẽo” đầy vẻ chế giễu này tôi cũng học từ anh cả, cứ tưởng sẽ chẳng bao
giờ được…thực hành chứ!
_Anh nghĩ là không được như em.
Hạo Du nói rồi cũng nhìn tôi, cười nửa miệng. Hà, định làm tôi nao núng hả, không bao giờ.
_Vậy sao? Vậy chắc em nhầm.
Tôi lại cười, nhưng chỉ là khẽ nhếch miệng một cái. Rồi tôi lại cầm cốc
nước và nhìn xung quanh ngôi nhà. Mọi thứ dường như không có gì thay đổi cả (điều làm tôi ngạc nhiên) nhưng không khí bây giờ nặng nề và căng
thẳng quá. Haiz, đáng lẽ tôi không nên nghe lời anh ta mà vào đây, vào
rồi lại chẳng biết nói gì ngoài mấy câu đưa đẩy nhau. Haiz, (cũng) đáng
lẽ Hạo Du phải để tôi quay lưng đi chứ còn gọi tôi lại làm gì. Không
hiểu anh ta bây giờ đang suy nghĩ gì nhỉ.
Còn tôi, tuy là cứ cười và làm ra vẻ bình thản vậy thôi chứ tâm tư cũng đang hỗn độn lắm.
_Em…giờ đang học gì rồi?
_Dạ? À, mĩ thuật công nghiệp, em học thiết kế mà. Còn anh?
_Học hiết kế thời kế thời trang hả?
_Ừm.
Tôi khẽ ậm ừ, cũng chẳng để ý vào câu hỏi của Hạo Du lắm, điện thoại tôi đang đổ chuông. Tôi vừa đưa tay lấy điện thoại ra khỏi túi vừa quay ra
nhìn anh khẽ cười:
_Em có điện thoại.
Tôi vội bắt máy ngay từ những hồi rung đầu tiên, là Đình Phong gọi, quả thực không sai.
_Dạ.
_Sao vợ đi lâu rồi mà vẫn chưa gọi lại cho chồng vậy? Vợ đã về chưa?
_Chưa ạ. Tại anh đó – tôi làm bộ giận dỗi – đi bộ rõ là xa mới mua được nến.
_Hi, ra vậy, thế giờ vợ đang ở đâu rồi, để chồng đến đón nhé.
_Dạ… – rồi tôi khẽ liếc mắt về phía Hạo Du rồi lại quay đi – thôi ạ, em sắp về đến nhà rồi. Bao giờ về em gọi anh nhé.
_Ừ, được rồi, vợ đi cẩn thận nhé. Yêu vợ, chụt.
_Hì, yêu anh.
Chờ Đình Phong dập máy rồi, tôi mới ngồi yên lại nhìn Hạo Du, trong đầu
đang suy nghĩ và…cười – một mình, Hạo Du, anh thấy chưa, em bây giờ hạnh phúc lắm. Rồi tôi lại khẽ cười:
_Thôi, em phải về đây, không lại có người mong, hì hì.
_Vẫn còn sớm mà. Lâu…không gặp. Em không thể ở đây ăn trưa với anh được sao. Anh nấu nhanh thôi.
Anh nấu ư? Có phải tôi nghe nhầm không vậy. Mà hình như Hạo Du đang muốn giữ tôi lại.
_Thôi ạ. Em về bây giờ cũng có bữa trưa ngay rồi mà anh.
_Vậy… À, em không muốn thăm lại ngôi nhà một chút sao. Mà Hạo Minh, nó đã đẻ được ba bé mèo con, xinh lắm. Em…
_Hạo Minh? Thật ư?
Tôi hét lên đầy phấn khích, nhưng trấn tĩnh được ngay, liền phẩy phẩy tay, lắc đầu:
_Từ lâu em đã không thích mèo nữa. Đình Phong bị dị ứng lông thú vật mà.
_Hai người ở cùng nhau sao?
Bỗng thấy Hạo Du đứng vụt dậy và hỏi lớn (như quát). Tôi ngạc nhiên chưa kịp nói gì đã lại thấy Hạo Du ngồi lại xuống ghế.
_À, ý anh là…
_Thôi ạ, có gì khi khác nói chuyện – tôi ngắt lời anh ta – em phải về đây.
Tôi đứng lên rồi toan đi thẳng. Tôi đang bối rối, quả thực đang rất bối
rối. Thái độ vừa nãy của Hạo Du là sao chứ, không phải là anh ta ghen
chứ? Hừm, bình tĩnh nào, Hạo Du có ghen thì cũng đâu liên quan đến tôi.
Tôi…đâu còn yêu anh ta nữa!
_Đợi đã Tiểu Minh.
Giật mình vì nghe thấy tiếng gọi của Hạo Du từ phía sau, tôi mới hít sâu một cái rồi quay lại, mỉm cười duyên dáng:
_Sao vậy anh?
_Em…em để quên túi đồ.
_À…
Thấy túi nến Hạo Du cầm trên tay, tôi mới đưa tay định lấy. Bất ngờ, anh cũng đưa tay ra, thế là tay tôi chạm vào tay anh ta. Giật thót, tôi vội rụt tay lại, rồi cố gắng lấy lại thái độ bình tĩnh, tôi mới lại cầm lấy túi nến của mình, khẽ nghiêng vai:
_Cám ơn anh, em về đây.
Nói