tại sao…
Sau tiếng kêu ai oán là tiếng khóc, tiếng khóc vô cùng thảm thương. Tiếng khóc nghe mà cũng cảm thấy đau xé lòng, xé ruột.
Tôi không đủ dũng khí để bước tiếp. Nước mắt bất giác trào ra khỏi tim.
Trái tim tôi thấm đẫm nước mắt, thoi thóp vì ngạt thở. Tôi khóc vì ai,
tôi đau vì ai? Vì cái người mà tôi hận nhất sao?
Là vậy thật à, tôi không dám tin nữa.
Nhưng mà sao trái tim tôi đau quá khi nghe thấy tiếng khóc của anh???
Hình như nó còn đang gọi tên Hạo Du nữa.
Tôi bỗng nhận ra một điều, tôi không thể bỏ mặc anh được.
Bước chân đang đà chạy xuống cầu thang, tôi liền từng bước đi lên, lặng lẽ và nhẹ nhàng.
Hạo Du hiện ra trước mắt tôi, gương mặt bơ phờ chỉ toàn nước mắt. Chưa
bao giờ tôi thấy Hạo Du khóc, chẳng phải con trai chỉ khóc khi anh ta
cảm thấy đau đớn đến tột cùng hay sao?
Mà sao nhìn thấy anh ta khóc, tôi còn cảm thấy đau khổ gấp bội lần.
_Hạo Du, đừng khóc…đừng khóc…
Tôi khẽ quỳ xuống trước mặt Hạo Du rồi ôm lấy gương mặt đẫm nước ấy, xoa nhẹ nhàng làn nước mắt. Hạo Du bỗng gục hẳn vào vai tôi, người anh rung lên khe khẽ, nhưng không còn ôm lấy tôi, chắc là sợ tôi lại phản ứng
như vừa nãy.
Tôi nhìn thấy mà xót xa vô cùng, đưa tay dùng tất cả sự dịu dàng để vỗ về anh.
Thực ra, tôi chẳng biết Hạo Du có phải buồn vì…như những lời anh ta nói lúc nãy không.
Tôi không biết.
Và hình như tôi đang hận anh ta lắm cơ mà?
Ừ, hận, nhưng bản thân không hiểu nổi chính mình nữa.
_Tiểu Minh ơi, em đừng bỏ anh, anh cần em…
Cần em? Tại sao bốn năm trước anh không nói với em là anh cần em?
Bây giờ thì đã quá muộn, thực sự…đã…đã quá muộn.
Mà…có lẽ chỉ là những lời nói khi say thôi phải không anh?
Đừng bắt em tin, trái tim em đã phải nhờ Đình Phong khâu lại những vết thương do anh gây ra, đã rất khó khăn…
Đừng làm vết thương của em rách toạc…
Em…không còn yêu anh nữa đâu!
_Này, dậy đi, uống cái này vào.
Đồng hồ chỉ mười một giờ đêm. Tôi ngồi bên trông Hạo Du ngủ, sốt ruột
nhìn giờ. Pha xong ly chanh đường, tôi liền gọi anh ta dậy.
_Uống đi cho giải rượu.
Tôi đỡ Hạo Du ngồi dựa vào tường, tự tay đưa ly nước lên miệng cho anh
ta uống. Hạo Du lúc nãy nằm ngủ mà cứ mê sảng mãi, nói linh tinh gì
không hiểu nổi, mồ hôi thì cứ ướt đẫm người, làm tôi ngồi cạnh mà không
khỏi lo lắng. Không hiểu uống bao nhiêu rượu mà say kinh thế, cũng may
là không nôn.
Thấy trán Hạo Du lấm tấm mồ hôi, tôi mới lấy khăn lau nhẹ đi.
_Cám ơn em.
Hạo Du đưa cái ly cho tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy thương cảm. Tôi cầm ly
nước, mắt không dám nhìn anh ta. Chẳng hiểu nổi nữa. Hôm nay có nhiều
việc không hiểu nổi quá.
_Đã mười một giờ rồi cơ à?
_Ừ.
Tôi trả lời lơ đãng. Đã mười một giờ hơn một tẹo, còn chưa đầy một tiếng nữa là qua sinh nhật Đình Phong, chắc tôi phải mau về thôi, tôi đã hứa
về trước mười hai giờ... Còn về...xem Đình Phong ăn bánh sinh nhật và
thổi nến. Chắc giờ anh đang lo lắng và mong tôi về lắm, từ lúc tôi đi
đến giờ đã gọi cho tôi không dưới chục cuộc, tôi không dám nói là đang ở đâu, chỉ nói sẽ về sớm (trước mười hai giờ). Cũng tại Hạo Du khi ngủ cứ nắm chặt tay tôi không chịu buông, tôi thì (không hiểu sao) lại không
nỡ bỏ về nên...
_Tiểu Minh này...
_Gì thế?
Nghe thấy Hạo Du gọi mình, tôi liền hỏi ngay.
_Nãy anh say quá, xin lỗi em...
Haiz, cũng biết xin lỗi cơ đấy, làm người ta sợ và...lo muốn chết.
Aizz..., cho dù là say nhưng dám ôm hôn tôi là một hành động không thể
chấp nhận được, hic, tự nhiên thấy có lỗi với Đình Phong ghê gớm.
Nghĩ vậy nhưng tôi cũng chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Rồi được vài phút im lặng, tôi lại nghe thấy Hạo Du lên tiếng:
_Tiểu Minh, em có nhớ...hôm nay là ngày gì không?
Hôm nay ư?
Hình như...tôi có nhớ.
_24 tháng 9. – tôi trả lời bâng quơ.
_Trả lời vậy, tức là không nhớ rồi...
Giọng Hạo Du trầm trầm, buồn buồn vang lên. Tôi không trả lời, thì biết
trả lời sao. Nói là hôm nay sinh nhật Đình Phong? Hay nói đúng ra câu
trả lời, là kỉ niệm ngày cưới?
Nhưng mà không ổn, thế nào cũng không ổn.
Mà chắc gì ý anh ta đã là như vậy, haiz.
Đành đánh trống lảng =.=
_Đỡ mệt chưa? – tôi nói trống không, thực chẳng biết xưng thế nào. Sáng
nay khi nói chuyện, tôi đã xưng “em”, nãy bực tức thì xưng “tôi”, giờ
lại thấy không đến mức gần gũi, thân thiết để gọi anh-em, cũng lại không đến nỗi xa cách mà nói “tôi”. Đành nói trống không.
_Ừm, anh đỡ rồi. Một lần nữa xin lỗi em, xin lỗi đã làm phiền em.
_Vậy...về đây.
Tôi nói rồi xách túi đứng dậy ngay (nãy quay lại mới biết cái túi để
quên chưa nhặt lên). Chợt thấy Hạo Du giữ tay tôi lại. Thấy tôi quay lại nhìn, anh mới vội bỏ tay ra, nhưng mắt vẫn nhìn tôi.
_Phải về rồi sao? Muộn thế này rồi... Em ngủ lại đây đi, phòng em...
Hình như nhận ra cái nhíu mày khó hiểu của tôi, anh ta mới dừng câu nói
lại. Gì chứ, bảo người ta ở lại ngủ sao, cho dù Hạo Du có TỪNG là chồng
tôi, nhà này cũng từng là nhà của tôi, ai mà đảm bảo được anh ta sẽ
không làm như vừa nãy với tôi chứ.
Rồi tôi không nói gì mà quay lưng đi luôn, chợt lại thấy Hạo Du lên tiếng:
_Để anh đưa em về nhé, muộn lắm rồi. Con gái đi n
