Polaroid
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224111

Bình chọn: 9.5.00/10/2411 lượt.

goài đường giờ này không an toàn...

_Thôi, đi cùng người say còn không an toàn hơn.

_Anh sẽ đi cùng thôi.

_Không cần đâu.

Tôi dứt khoát trả lời. Thoáng thấy trong mắt Hạo Du tràn ngập sự tiếc nuối.

_Anh tiễn em.

Nghe Hạo Du nói, tôi không nỡ từ chối nữa, đành gật đầu.

_Ừm.

_Hì hì.

Hạo Du bỗng nhoẻn cười, ra bộ sung sướng lắm, còn tôi thì cứ coi như

không nhìn thấy gì, tiếp tục giữ bộ mặt lạnh tanh đi xuống nhà. Thực ra

trong lòng cũng đang hơi bất ổn. Tim như muốn nhảy ra nhảy vào, haiz.

Điên quá rồi.

_Em về nhé, đi cẩn thận đấy. Nếu có thể, nhắn cho anh một cái tim sau khi về để anh đỡ lo nhé.

Ai cần anh lo cho tôi, tôi nghĩ thầm trong đầu như vậy nhưng rồi lại chép miệng:

_Biết vậy.

Trả lời hờ hững, rồi không chào Hạo Du một tiếng, tôi lên xe đi luôn.

Muộn thế này rồi quả thực đi một mình trên đường rất đáng sợ, cũng may

đi xe máy, từ nhà Hạo Du về đến nhà chắc chỉ mất tám đến mười phút.

Nhưng vẫn đáng sợ lắm, đường tối thui =.=. Tôi run người nhìn xung quanh vắng vẻ mà hối hận, biết thế cứ để Hạo Du đi cùng về có phải hơn không, haizzz...

Nhìn thấy khu chung cư Đại Phát từ từ hiện ra trước mặt mà tôi mừng

quýnh (tí trào nước mắt). Cất xe rồi, tôi xách túi chạy thẳng luôn một

mạch vào thang máy, chọn tầng thứ 36. Lên đến nơi rồi, tôi sang liền nhà Đình Phong.

_Phong Phong à, Phong Phong...

Hic, không biết anh có giận tôi không, lo quá.

_Phong Pho...

Chưa gọi hết câu, cánh cửa trước mặt tôi đã bật mở, ánh sáng bên trong

lọt ra ngoài sáng hẳn một góc tôi đứng. Đình Phong – mặc áo thun đen bó

sát – đứng giữa cửa ra vào nhìn tôi với vẻ mặt rất sát thủ TT_TT.

_Sao giờ này em mới về hả, có biết anh lo lắm kh...

Đình Phong chưa nói hết câu, tôi đã nhảy vào ôm chặt lấy anh, ôm chặt, còn tranh thủ hít hà hương thơm trên người anh.

_Nhớ anh quá.

Tức thì anh cũng ghì chặt lấy tôi:

_Thiệt hả.

_Chứ sao, hì hì.

_Ừ, vợ yêu vào đi.

Đình Phong nói rồi “rộng lượng” cho tôi vào nhà. Còn tôi chỉ biết cười

toe, chờ anh đóng cửa rồi cùng đi vào, làm con gái lợi thế vậy đó, tha

hồ...làm nũng, hehe.

Đi vào, toi thấy chiếc bánh sinh nhật to đùng “made by me” có dòng chữ đỏ: Happy birthday Phong yêu :* đang “ngự” trên bàn kia. Tôi thích thú kéo tay Đình Phong rồi để anh ngồi xuống. Bây giờ mới cắm nến đây.

_Cắm hết nhé. – tôi cười.

_Ừ ừ.

Đình Phong cũng híp mắt cười. Nhìn anh như vậy mà tôi chỉ muốn cắn cho một cái vào má.

_Tắt đèn, tắt đèn nhanh.

Đình Phong đang ngồi ôm thành ghế, dựa cằm háo hức nhìn cái bánh, nghe

tôi nói nhanh nhẹn chạy ra tắt đèn ngay. Nhìn anh kìa, cứ như trẻ con

vậy. Thế mà đã 21 tuổi rồi!

_Hihi, thích quá, thích quá!

Là giọng Đình Phong đấy ạ. Anh tắt đèn xong là hớn hở chạy lại gần cái

bánh ngay, còn cười một cách rất thích thú. Mắt anh tràn ngập niềm hạnh

phúc. Điều đó làm tôi cũng thấy vui theo.

Tôi nhìn anh, cười bảo:

_Anh ước đi rồi thổi nến.

_Ừ, anh ước đây.

Rồi Đình Phong nhắm mắt và chắp tay lại ngay, vẻ mặt rất thành tâm.

Tôi ngồi đối diện, im lặng ngồi nhìn anh ước, trong lòng khấp khởi vui

mừng, cũng không khỏi tò mò không biết Đình Phong ước gì, anh thì còn

thiếu gì nữa đâu nhỉ, người hoàn hảo như thế...

_Hi, anh ước xong rồi.

_Thổi nến.

Tôi khẽ cười. Thế là Đình Phong bắt đầu phồng miệng, lấy hơi khẽ thổi

tắt từng cái, từng cái nến một, mắt hấp háy. Đình Phong của tôi là thế

đấy, lúc thì lạnh lùng, khó gần (đối với người khác thôi nhé), lúc thì

như một đứa trẻ, những sở thích “dễ thương” của anh, có người lớn nào

lại có như vậy không?

Tôi bất giác đưa tay xoa đầu Đình Phong, cười hiền. Anh chắc không biết

tôi đang nghĩ gì nên ngước lên nhìn tôi khó hiểu rồi lại cúi xuống thổi

nến, căn phòng tối dần, tối dần.

Cây nến cuối cùng vụt tắt. Ánh sáng duy nhất trong phòng không còn nên

căn phòng trở nên vô cùng tối. Bất ngờ, tôi cảm nhận được vị ngọt ngọt

nơi đầu môi. Đình Phong hôn tôi dịu dàng trong vài giây rồi lại “biến

mất”. Tôi ngại ngùng mở mắt ra thì đã thấy đèn trong nhà bật sáng trở

lại. Đình Phong từ chỗ ổ điện chạy lên bên tôi, anh cười hì hì. Chờ anh

ngồi xuống, tôi mới khe khẽ hát:

_Happy birthday to you, happy birthday to you...

Đình Phong cũng hát theo tôi, anh hát hay lắm, hihi.

Rồi tôi lấy ngay thìa cho anh và nhìn anh ăn những miếng đầu tiên.

_Vợ yêu, em biết không, bánh em làm ngon hơn bất kì chiếc bánh gato nào trên đời. Và em là người đầu bếp giỏi nhất.

Tôi biết anh đang nịnh tôi! Vì tôi biết, bánh tôi làm còn chẳng thể bằng được bánh của anh.

_Em không tin à? Thật đấy, ít nhất là đối với anh. Vì em là người đầu

tiên làm bánh cho anh ăn trong ngày sinh nhật. Cũng là người đầu tiên

cắm nến cho anh thổi. Trước khi anh gặp em, chưa ai đối xử tốt với anh

đến thế. Đây là cái bánh sinh nhật thứ tư trong đời anh được ăn.

Tôi ngẩn người ra nhìn anh. Đình Phong chưa bao giờ nói với tôi điều đó. Đó là lí do anh luôn đòi tôi phải tự tay làm bánh cho anh ăn trong ngày sinh nhật sao, lại còn muốn có thật nhiều nến để thổi cho “đã”. Hoá ra

lí do là vậy, 21 tuổi mà mới có bốn lần được ăn bánh, được thổi n