Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224263

Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.

bị tôi gạt ra

khỏi tâm trí ngay tức thời và sau đó tôi cũng không còn mảy may để tâm

đến nó nữa. Đó cũng là lí do bốn năm qua tôi sống rất hạnh phúc bên cạnh Đình Phong cùng tình yêu của anh. Thế mà tôi cứ ngỡ tôi quên hẳn Hạo Du rồi cơ đấy. Vậy mà mọi chuyện vẫn đeo bám tôi đến tận bây giờ. Cho đến

khi gặp Hạo Du rồi, tôi mới bàng hoàng nhận ra, chuyện về bốn năm về

trước, tôi vẫn nhớ như in, hình như là vẫn còn chưa quên gì!

_Tiểu Minh à, em định đi mua đồ đúng không?

_À ừm. – tôi lúng túng mất vài giây mới trả lời, đang mải suy nghĩ linh tinh tự nhiên có ai gọi tên mình âu yếm…

_Vậy thì đến nơi rồi.

Nghe Hạo Du nói, tôi liền quay ra. Rồi…tí thì rớt ra khỏi cái xe vì tôi

và anh ta đang đứng trước cửa Trung tâm thương mại ĐP 1. Tôi mà vào đây

cùng Hạo Du chắc Đình Phong đang ở trường cũng phi luôn đến mất. Mà Hạo

Du không biết trung tâm này là của nhà Đình Phong hay sao, hay anh ta

biết rồi còn cố tình đưa tôi đến đây, haiz.

_Đi chỗ khác đi.

_Sao thế? – Hạo Du quay lại nhìn tôi ngay.

_Cứ đi đi, hỏi gì nhiều.

Tôi làm mặt lạnh ngay, còn không thèm nhìn anh ta, mặc dù…khoảng cách gần thế này cũng phần nào khiến trái tim tôi lạc nhịp.

_Ừ, nếu em không thích thì mình đi chỗ khác.

Chiếc xe sau đó lại lao đi. Lần này, bọn tôi dừng lại ở một trung tâm

mua sắm khác cũng khá lớn, nhưng mà…hơi vắng, chắc tại không phải ngày

nghỉ. Thôi cũng không sao, có nhiều đồ là được, tôi nghĩ.

Chờ Hạo Du cất xe rồi, tôi mới cùng anh ta đi vào. Không muốn đi song

song nên tôi đi trước còn anh ra đi sau, đấy là Hạo Du cũng đồng ý đó

nha.

_Lấy xe đẩy đi. – tôi nói, tay chỉ vào đống xe đẩy và giỏ xách cho khách hàng.

_Anh sao?

_Không lẽ tôi, nếu không thì anh xuống chỗ để xe mà chờ, tôi đi một mình.

Nói rồi tôi toan đi lấy một cái, chợt thấy Hạo Du chặn tôi lại:

_Để anh lấy, anh lấy.

Tôi liếc mắt nhìn anh ta (hẳn là một ánh mắt sắc lạnh) rồi không nói gì

mà đi vào các gian hàng trước trước. Đầu tiên là mua mĩ phẩm, còn lên

tầng trên mua thực phẩm, sau đó mới mua váy. Lần này có người đi theo

đẩy xe nên cứ tha hồ mà “nhặt” đồ. Thực ra, bình thường tôi đi với Đình

Phong, luôn có người đi cùng bọn tôi đẩy đồ giúp mà, nhưng tôi thấy như

thế chẳng tự nhiên chút nào.

_Tiểu Minh, em đi nhanh vậy.

_Là anh đi chậm – tôi lãnh đạm trả lời, không thèm nhìn Hạo Du lấy một cái gọi là – lại đây đi.

Đợi thấy cái xe đẩy đến chỗ mình rồi, tôi vô tư thấy loại mĩ phẩm

nào…hay hay là cho hết vào, tôi chẳng dùng đâu mà, bình thường ra đường

cũng chỉ có kem chống nắng và một ít son dưỡng môi, Đình Phong bảo tôi

đẹp tự nhiên rồi không nên dùng nhiều mĩ phẩm quá mà hại da.

_Em…dùng hết được sao?

_Ờ. Hay anh ngại đẩy?

Tôi quay ngoắt đầu ra nhìn Hạo Du, ngay lập tức thấy anh ta lắc đầu.

_Không có, anh chỉ nghĩ là em…em xinh tự nhiên rồi đâu cần dùng mĩ phẩm nữa.

_Vậy à.

_Ừ.

Hạo Du nói rồi bỗng cười híp mắt, một nụ cười ngốc nghếch vô cùng, một

nụ cười chẳng hề hợp với cái tuổi 20. Trước kia ở với tôi, Hạo Du – ngay cả lúc cười – gương mặt vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, khó gần, chưa bao

giờ cười với tôi nụ cười dễ thương đến thế. Đứng trước nụ cười như nắng

ấm của Hạo Du, tôi không ngăn nổi tim mình nhảy lung tung và mặt nóng

bừng. Hic, dạo này cơ thể phản chủ ghê quá.

Tôi quay liền người, giả vờ như chẳng để tâm gì rồi chép miệng.

_Vậy lên tầng.

_Lên tầng, vậy…đồ này, không lẽ cũng mang theo

_Bộ anh chưa đi mua đồ bao giờ hả, ra thanh toán rồi xách đồ lên tầng.

_Vậy chờ anh tí nhé.

Và thế là Hạo Du đẩy xe đồ ra ngay quầy thanh toán, chưa kịp để tôi nói

tôi sẽ trả lại tiền cho anh ta sau khi ra về. Nhưng chắc chắn Hạo Du sẽ

không để tôi làm như vậy. Ưm, tôi nghĩ thế, dù sao “được” đi theo đẩy đồ và “được” thanh tóa tiền cho một cô gái “xinh tự nhiên” như tôi cũng là một vinh dự chứ nhỉ. Rõ là anh ta khen tôi đó nha, tôi không tự nhận

đâu.

Chờ Hạo Du quay lại sau gần chục phút (hối hận vì đã mua quá nhiều

TT_TT), bọn tôi cùng nhau lên tầng hai, cũng ngay là đi thang cuốn chứ

cứ đi thang máy mà có hai người kể ra cũng rất ngại. Mà lúc xách túi đồ

chạy lại tôi, Hạo Du có vẻ rất vui thì phải, anh ta bảo vì tôi vẫn chờ

mà không bỏ đi trước. Tôi vẫn (giả vờ) như không để tâm gì đến mà bước

lên trước.

_Em muốn mua gì thế Tiểu Minh?

_Thích cái gì thì mua cái đấy. – tôi trả lời tỉnh bơ, mắt vẫn đang chăm chú xem xét các loại bánh kẹo socola trên tủ.

_Vậy à?

_Ừm.

Ậm ừ, tôi nhặt mấy loại bánh kẹo hay ăn vào xe đẩy Hạo Du mới lấy, rồi

vài hộp nữa, hộp nữa, mỗi tủ dều lấy ba bốn hộp, tôi thích ăn vặt! Lúc

đầu tôi cũng chỉ định mua mấy loại hay ăn thôi, nhưng mà ở đây có nhiều

loại nhìn lại có vẻ rất ngon nên thành ra, tay cứ “vô thức” chất đầy xe

đẩy. Đến lúc quay lại nhìn mới giật mình,

_Oái, đã nhiều thế này rồi sao?

Không tin được vào mắt mình, tôi chỉ vào cái xe chất đầy đồ mà mắt cứ mở tròn xoe hết cỡ.

_Đây là xe thứ hai rồi em ạ.

Nghe tiếng nói, tôi mới…lần nhìn từ cái tay đang đặt lên cái xe đẩy đi

lên. Hạo Du nhìn vẻ mặt khá thảm thương, lông mày thì nhíu lại, mồ hôi

lấm tấm trên trán.