Tôi vội ngước lên trần, chẳng phải là có điều hòa mát thế này sao, mà giờ còn là trời mùa thu (cũng sắp sang đông)???
_Gió rất mát, nhưng em nhìn xem, mình đi đến trăm vòng rồi cũng nên.
_Ra vậy. – tôi giả bộ gật gù – Haiz, biết làm sao đây, nhiều thế này tôi cũng không dùng hết. Hay anh giúp tôi để lại hết đồ vào chỗ cũ được
không?
Tôi cố uốn lưỡi, cố trưng một bộ mặt vô cùng “nai”. Không hiểu sao, tôi bỗng muốn trêu đùa anh ta một chút.
Thoáng thấy Hạo Du nhăn mặt, tôi liền chép miệng:
_Không giúp được thì thôi vậy.
Rồi tôi đi liền ra chỗ xe đẩy, tôi cầm vài hộp bánh rồi đưa lên giá. Hừ, anh ta “dám” không có ý kiến gì sao, vậy mà cứ tưởng tên con trai nào
cũng ga lăng chứ.
_Á.
Đang trong đà kiễng lên (guốc bảy phân TT_TT), chân tôi bỗng quỵ một
phát và cả cơ thể có “thiên hướng”…lao xuống đất. Chợt, tôi ngã vào vòng tay vững chắc của một người.
Lúc tôi giương mắt lên nhìn, rõ ràng tôi thấy anh ta đang CƯỜI NHẠO tôi, là cười nhạo, tuy rằng khuôn mặt có hoàn hảo đến từng…nanômet. Mặt tôi
phút chốc nóng bừng lên, vừa ngại vừa bực (tự hại mình mà), tôi liền
vùng dậy ngay. Nhưng cái chân đáng ghét trong thời khắc quan trọng này
lại bỗng nổi dậy phản chủ, làm tôi cố đứng dậy đau quá lại ngã xuống, và lại vào cái vòng tay vừa nãy.
Tôi ngượng lắm nhưng lần này chân đau quá không đứng dậy được nữa, đành
phó mặc mọi chuyện. Mặt tôi cứ nóng phừng phừng, mắt không dám nhìn vào
Hạo Du như nãy nữa, còn mặt mũi đâu mà nhìn người ta nữa đây. Không ngờ
cái cảnh lãng mạn như trong phim Hàn Quốc này lại xảy ra với tôi, mà lại trong cái tình huống chẳng…hay ho tí nào như thế này.
Sau đó vài phút, tôi thấy mình được nhấc bổng lên rồi lại được đặt ngồi
lên một cái gì đó. Quay ra vẫn là cái nụ cười chế giễu kia, tôi mới bực
quá mà cong môi lên mắng anh ra.
_Cười gì chứ, hay ho lắm đấy mà.
_Ừ, hì hì, hay ho lắm.
Anh ta lại cười cái nụ cười dễ gây chết người ấy. Tôi mặc kệ, không thèm…đỏ mặt, vẫn tiếp tục lớn tiếng:
_Cười gì mà cười, không được cười.
_Hì, ừ, không cười. Chân em bị trẹo hả?
_Không biết.
_Đau lắm à, phải không?
_Không biết.
Đúng là đau muốn khóc luôn, huhu.
_Nào, không sao mà, để anh nắn lại cổ chân cho, cố chịu đau tí nhé.
_Không cần. – tôi vẫn quay mặt đi, giận dỗi. Chung quy lại, chân tôi đau thế này cũng là vì anh ta, tại tôi muốn…trêu chọc anh ta nên mới bị thế này >.<
_Cố chịu đau, chỉ một tí thôi.
Giọng Hạo Du rất hiền, lại vô cùng dịu dàng. Tôi quả thực, quả thực (tuy thấy tội lỗi với Hạo Du lắm) không thể nào khiến tim đập đúng nhịp của
nó được, đập cảm giác như đang chạy marathon vậy. Mặt tôi thì cứ nóng
ran.
Lúc thấy Hạo Du cúi xuống và đưa tay xoa bóp cổ chân tôi nhẹ nhàng, tôi
không kiềm chế được mình mà quay ra ngắm nhìn anh ta. Vẫn là mái tóc mềm mượt nâu nhẹ, lông mi dài lắm, da thì không được trắng như trước. Nhưng có một điều khiến tôi chú ý nhất, đó là nhìn mặt Hạo Du gầy hơn, hai gò má nhô cao, tất nhiên là không đến nỗi hốc hác, tiểu tụy mà vẫn rất
quyến rũ. Tôi không hiểu sao khi nhận ra được điều đó, mắt tôi cứ cay
xè, cảm giác thương cảm đang tràn ngập trái tim. Anh ta đã làm gì mà để
đến nỗi gầy hẳn đi như thế. Quả thực…không có ai chăm sóc sao?
_Ơ, Tiểu…Tiểu Minh, sao em lại khóc, anh đã giúp em nắn lại rồi mà, vẫn đau sao em.
Bây giờ lại là giọng nói vô cùng lo lắng. Tôi đưa tay lên thì thấy đúng
là nước mắt chảy ra từ khi nào rồi. Tôi điên rồi. Tôi vừa mới thấy
thương anh ta sao.
Cảm nhận được cái chân mình đã bớt đau, tôi liền gạt nước mắt đứng dậy. Lại làm khuôn mặt bình thản, tôi nói:
_Tôi cần mua đồ nữa.
_À ừ, đi thôi.
_Tầng trên.
Lạnh lùng, tôi bỏ đi trước, mặc anh ta tính thế nào với đống đồ thì
tính. Tôi, trong phút chốc, sao lại thấy thương anh ta chứ. Anh ta là
người tôi hận nhất cơ mà, chẳng phải là chính anh ta trước kia đã làm
tôi đau khổ hay sao. Bây giờ anh ta có ra sao thì cũng không liên quan
gì đến tôi cả. Tất cả những cử chỉ ân cần Hạo Du dành cho tôi, cũng chỉ
như hồi trước thôi. Anh ta làm như thế để tôi tưởng anh ta thích tôi rồi lại bỏ mặc tôi bơ vơ, trơ trọi một mình không phải sao. Tôi sẽ không
mắc bẫy lần nữa đâu, không bao giờ. Minh Minh bây giờ, với cái tên Hạo
Du đã chẳng còn gì quan trọng nữa.
_Tiểu Minh, em đi chậm thôi, không lại bị trẹo chân bây giờ.
_Khỏi lo, tôi có ngã cũng không cần anh đỡ đâu.
Tôi nói rồi thì không thấy Hạo Du nói gì nữa, chắc anh ta mệt quá không
thở nổi chứ chưa nói gì đến nói. Nãy để “trừng phạt” anh ta vì đã cười
nhạo tôi, tôi lên chỗ bán quần áo để mua váy đã ngồi một chỗ rồi “chỉ
đạo” anh ta lấy đồ. Mua váy tôi thường chỉ chọn kiểu dáng, màu sắc và
size nên cứ ngồi xem anh ta chạy đi chạy lại lấy đồ theo ý tôi. Tất
nhiên là bắt anh ta đi lấy khoảng một trăm cái thì tôi chỉ ưng có hai ba cái thôi. Mà ở đây tôi lấy đến sáu bảy cái nên số vòng Hạo Du phải đi
là không ít. Còn chưa kể, tôi bắt anh ta phải xách đồ theo tôi “lượn”
khắp gian đồ nội thất, rồi đồ gia dụng… Đi lên tầng bảy bằng cầu thang
bộ rồi bây giờ lại đi xuống, không mệt mới lạ, nhìn anh ta trán n