Insane
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224474

Bình chọn: 8.00/10/2447 lượt.

ến

trong ngày sinh nhật...

Đình Phong của tôi sao lại thiệt thòi đến thế!

_Hì, để em đút bánh cho anh nhé!

Tôi khẽ lên tiếng phá tan không gian yên tĩnh vài phút trước, và không

nói đến những gì Đình Phong vừa nói. Tôi nghĩ đó chẳng phải là một

chuyện vui vẻ gì, lại khiến Đình Phong phải buồn thế, tôi không nên nhắc lại làm gì.

Tôi mỉm cười nhìn Đình Phong, thấy anh khẽ gật đầu, còn mỉm cười.

Đút cho Đình Phong ăn hết cái bánh ấy (tôi không ăn miếng nào đâu nhé),

tôi phải dọn dẹp chút ít. Đang rửa tay thì tôi thấy có một vòng tay ôm

lấy eo tôi. Ngước lên mỉm cười với Đình Phong đang thơm lên tóc mình,

tôi được thể dựa luôn người vào đôi vai vững chắc của anh.

_Ở lại đây ngủ với anh nhé!

Tôi không khỏi cau mày khi nghe lời đề nghị của Đình Phong.

_Ngủ, tức là thế nào? – hỏi xong, quả thực tôi thấy mình rất...hâm =.=.

Nhưng mà cũng cần phải biết chứ nhỉ, nhỡ đâu...ngủ của anh là một nghĩa

khác “khác nghĩa bình thường”.

_Thì tức là anh và em, mình cùng ôm nhau ngủ.

Có ai nói cho tôi xem tôi có nên tin anh không với.

_Chắc chắn chỉ ôm? – tôi nhíu mày.

_Vậy chắc em muốn hơn?

Đình Phong nói rồi phá lên cười làm tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu nữa, hai má cứ nóng bừng.

_Em chỉ muốn chắc chắn. Con trai các anh không ai là đáng tin cả –

thoáng thấy cái chau mày của anh, tôi mới luống cuống sửa lại câu nói

của mình – à à, ý em là, không ai đáng tin, ngoài anh – nói rồi, tôi

liền nở một nụ cười rất vụng về.

Lại thấy lông mày Đình Phong giãn ra, khoé môi khêu gợi cong cong tạo thành hình một nụ cười-khêu-gợi.

_Em có thể tin ở anh, chỉ ôm thôi, được chứ?

_Ừm..., thôi được. Vậy em đi đánh răng, anh lên giường trước đi.

Chấp nhận tin anh (mặc dù chỉ 70%), tôi liền qua nhà đánh răng, tẩy

trang, thay bộ đồ ngủ rồi còn không quên mang Đại Phong sang phòng anh.

Đại Phong là con gấu to gấp đôi người tôi mà tôi được anh (đặt làm

riêng) tặng cho tôi vào sinh nhật tôi mấy năm trước. Tiểu Phong để ở nhà cũ tôi cũng chẳng thèm đi lấy luôn.

Lên đến giường, tôi liền đặt Đại Phong ở giữa tôi và Đình Phong (bù đắp

30%) rồi nằm xuống đắp chăn kín cổ. Rồi đột nhiên thấy Đại Phong

bị...bay vào trong.

_Em không tin anh chứ gì?

Giọng giận dỗi của Đình Phong vang lên sau đó vài giây. E hèm, nói thật

ra thì tôi cũng muốn anh ngủ lắm nhưng mà...nhưng mà rõ là sợ ý, nhỡ nửa đêm... Mẹ tôi luôn dặn phải thật cảnh giác với những lời đường mật cuả

bọn con trai.

_Không có. – tôi nhìn anh phụng phịu.

_Vậy thì lại đây cho anh ôm.

Nghe Đình Phong nói giọng “của sếp”, tôi đành miễn cưỡng nằm dịch lại,

dịch lại chỗ anh. Rồi ngay lập tức nằm trọn trong vòng tay của anh, tôi

mới “vô thức” dụi đầu vào khuôn ngực rắn chắc trước mặt.

Bọn tôi không nói gì thêm nữa, tôi cứ ôm chặt anh vậy, Đình Phong cũng thế, chỉ thấy đôi khi người anh khẽ run lên một cái.

_Vợ yêu, hình như anh đã sai lầm.

_Hử? Sai lầm gì? – tôi ngước mặt nhìn anh ngạc nhiên.

_Cứ tưởng ôm em sẽ ngủ ngon, nào ngờ lại khổ sở thế này.

_Sao thế?

_Anh đang gắng hết sức kiềm chế.

Nghe anh nói mà tôi đã gai hết cả người.

_Em yên tâm, anh sẽ không làm gì có lỗi với người anh yêu đâu. Em hiểu anh yêu em nhiều đến thế nào không hả.

_Có.

Tôi thỏ thẻ khẽ khàng, lại tiếp tục vùi đầu vào ngực anh.

_Đừng bao giờ rời xa anh nhé, vợ yêu, anh rất cần em.

Lại là “cần em”, vẫn là “cần em”, sao trong cùng một buổi tối mà lại có

tới hai người con trai cùng nói cần tôi. Tất nhiên, tôi chỉ cần lời đó

từ Đình Phong.

_Em cũng cần anh, chỉ cần anh thôi. Ngủ ngon nhé, chồng yêu của vợ.

_Ngủ ngon, vợ yêu của chồng.

Đình Phong nói rồi khẽ thơm vào trán tôi. Tôi cũng thầm thơm lại anh

trong...đầu. Hơi ấm ngọt ngào từ tình yêu Đình Phong dành cho tôi dễ

dàng kéo tôi vào giấc ngủ. Ôm lấy anh, với đôi mắt nhắm nghiền, cái đầu

của tôi trước khi không còn tỉnh táo vẫn thầm nhủ: Đình Phong hiện là

người yêu của tôi, tôi hiểu anh yêu tôi nhiều đến thế nào mà, và tôi

cũng sẽ chỉ yêu có mình anh, cho dù...có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

You make me smile, make me cry

You make me feel the love is true…


Trời ơi, sáng nay tôi được nghỉ học cơ mà >.<

Quờ tay lấy cái điện thoại đang kêu inh ỏi trên đầu giường, tôi nheo

nheo mắt, ấn nút nghe, mơ màng nhìn thấy người gọi là “Phong yêu”

_Dạ.

_Dậy chưa vợ yêu?

_Mới tám giờ mà anh. – tôi lơ mơ trả lời – Mà anh đang ở đâu thế?

_Anh đang ở trường, nhưng mà chán quá nên ra ngoài gọi điện cho vợ yêu tí.

_Thôi, vào học đi, vợ ngủ tí.

Tôi nói rồi dập máy, lại ôm Đại Phong định ngủ tiếp, nhưng trót dậy rồi

không ngủ được nữa, hic. Đành ngồi dậy, tôi ngơ ngẩn ở giường ngáp ngắn

ngáp dài mới đi vệ sinh cá nhân. Hôm nay được nghỉ cả ngày, tôi định đi

mua thực phẩm với nhân tiện mua vài bộ váy mới, cũng mua ở siêu thị

thôi, không phải ở shop.

Trang điểm và thay váy xong (váy hoa voan hồng, cái váy mà Đình Phong

không thích nhất, anh mà biết tôi mặc đi thể nào cũng giận, hehe, rất

tiếc là Đình Phong giờ lại đang ở trường), tôi liền ra khỏi nhà, tất

nhiên là không quên đi thêm đôi guốc bảy